- Mới ra trường còn phải trả nợ, mai mốt mới giàu được.

Quyên cười nhẹ nói cho qua chuyện với ông dượng rồi tìm cách để không phải đề cập tới Nam nữa, thì may sao đúng lúc đó chị Mẫn đi làm về. Chị làm cho 2 hãng điện tử khác nhau, đều 8 tiếng cho mỗi giốp. Chị có khoảng 1 tiếng giữa hai công việc để đi từ hãng này qua hãng kia và đủ chợp mắt 20 phút cho đỡ mệt. Làm nhiều như vậy chị về nhà là lăn ra ngủ, bạn gái còn không có để nói chuyện gẫu với nhau cho thú, nói chi là có bạn trai. Có tiền cũng chẳng biết làm gì, sửa mũi, sửa mắt vài lần mà cũng chẳng khá gì hơn, tuổi già vẫn cứ xồng xộc đi tới, chị thôi không còn nghĩ tới nhan sắc của mình nữa. Chị lo làm ăn quá nên trông chị cứ khô khan, cái mông ốm tong teo, tướng đi cà nẹo thấy tội. Không có tình yêu, chị sống những năm tháng buồn bã, dễ gắt gỏng với đám em út đang ở tuổi hồn nhiên, ồn ào, lắm bạn bè lui tới.

Bữa nay thấy Quyên đến chơi thay vì phải đi ngủ ngay, chị kéo Quyên lên phòng. Một đám con gái chia nhau một phòng. Kê hai giường 2 tầng, 4 chỗ nằm, nhìn chỗ này như một cái trại lính! Chị lôi trong tủ ra một túi áo quần mới mua on sale. Hai cái váy ngắn, 2 cái áo ngủ mỏng dính da màu hồng, màu vàng nhạt. Rồi nào pullover, áo len mỏng cho mùa thu sắp tới. Giá gì chị có phòng riêng để tự do mặc cái áo ngủ mỏng hở hang đó. Hay có chồng mặc cho chồng ngắm. Quyên thầm nghĩ như vậy và tự hỏi không biết có bao giờ những ý tưởng này lóe qua đầu chị. Quyên cảm thấy xót xa cho cảnh lỡ làng của chị, Quyên bàn:

-Lâu nay chị đi làm nhiều quá rồi, sao không bỏ một giốp cho khỏe? Chị một mình một thân làm chi cho dữ thế!

-Mới đầu làm 2 giốp là vì cần tiền, bây giờ quen rồi...bỏ một giốp rồi chẳng biết làm gì với khoảng trống còn lại. Ở không lại hay suy nghĩ, chị sợ suy nghĩ lắm...Chắc chị sẽ...lấy chồng!

Quyên sửng sốt vì câu nói bất ngờ của chị:

-Chị sắp lấy chồng à? Sao em không nghe nói?

Chị không đẹp. Nhưng Quyên biết hồi xưa chị có một mối tình đẹp lắm. Người yêu của chị là một người hùng tác chiến rất đẹp trai, làm đại đội trưởng. Gần ngày cưới thì anh bị tử thương. Chị đau khổ và ở vậy từ đó cho đến ngày qua Mỹ. Ở Mỹ, chị chúi đầu vào công việc chẳng biết trời trăng mây nước gì. Những cô em gái của chị thay nhau làm đám hỏi, đám cưới... Một bầy con gái 8 đứa, cứ thấy cưới hỏi miết mà cũng còn 2 cô nhỏ ở nhà...Nhưng không ai nghĩ là chị sẽ lấy chồng. Và Quyên đoán cả cô dượng nàng cũng không còn buồn lo chuyện tương lai của chị nữa, vì có lần nàng nghe ông dượng trả lời với một người quen hỏi về chị là...quá lứa rồi, "quác" rồi! Cũng chẳng nghe chị có bồ bịch hay ai theo đuổi gì cả, bây giờ đùng một cái nghe chị có chồng, Quyên tưởng chị nói chơi. Nhưng không, chị buồn buồn trả lời:

-Thì bây giờ chị mới quyết định mà. Ông đó lớn hơn chị 20 tuổi, vợ chết, có 2 con lớn hết rồi. Chị gần 40 tuổi rồi, em à. Cũng phải tìm một chỗ để nương tựa chứ. Cha mẹ rồi cũng già, các em sẽ lớn sẽ ra ở riêng hết, chị sống với ai đây? Ông ấy đứng đắn, có sự nghiệp vững vàng, và rất tốt với chị.

-Nhưng mà ổng hơn chị tới 20 tuổi!...Cô dượng có chịu không?

-Không chịu cũng phải chịu, chớ mấy thằng cỡ chị đâu có ai để ý tới chị, chúng chỉ theo mấy cô nhỏ trẻ đẹp thôi. Mình đẻ vài đứa con là thành má tụi nó hết rồi, đừng nói là chị hai! Giọng chị có vẻ như hận đời.

-Đành vậy, nhưng cách biệt tuổi tác làm sao hiểu nhau. Rồi chị sẽ lạc lõng trong đám bạn của ông ta, rồi ông ta làm sao hợp với đám bạn cỡ tuổi chị.

-Làm gì có bạn bè mà lo những chuyện đó em...Ở tuổi này thì cũng không thấy chênh lệch mấy đâu.

-Mà chị có yêu ổng không? Quyên lại hỏi tiếp. Chị không nói gì.

Đó là những ngày cuối hè. Quyên cứ băn khoăn nghĩ thương cho chị mà chẳng hiểu vì sao. Đi lấy chồng mà chẳng có những buổi hẹn hò, những lời nói yêu thương gì cả liệu Quyên có dám làm như vậy không. Sao cứ phải...Con gái rồi cũng phải có chồng, chứ ai ở mãi vậy được...một thân một mình ai lo khổ lắm?

Chị lấy chồng cuối mùa đông năm đó. Chị mặc áo cưới hoàng hậu màu đỏ, áo rộng trắng viền lai vàng, đầu đội khăn đóng vàng. Cổ chị đeo kiềng vàng chói. Mặt đánh một lớp phấn dày, để che bớt những vết sẹo vì mụn. Đôi lông mày kẻ đậm đen, dày làm khuôn mặt chị trông dữ. Quyên để ý thấy ngày vui mà chị không cười lấy một lần. Còn chú rể thì cười hoài. Ông nhìn trẻ hơn Quyên tưởng. Cứ ngỡ ông khoảng dượng nàng, hóa ra ông trẻ hơn tuổi. Thôi đi bên nhau trông cũng xứng rồi. Một người muốn chồng, một ông không quen đời sống độc thân, nàng mong sao họ có hạnh phúc. Hạnh phúc đơn giản đôi khi cũng không phải khó tìm. Cứ chạy theo ảo tưởng mới là khó. Biết thì biết vậy mà nàng cũng không tìm được hạnh phúc cho chính mình.

Chị Mẫn đã lấy chồng, Quyên vẫn lận đận với một mối tình chẳng biết đi về đâu. Nghĩ buồn thật buồn. Dạo này chàng và Quyên ít đi chơi với nhau, từ buổi chiều dạo ở bờ biển... cho đến thật khuya khi không còn những người câu cá ngồi ở chiếc cầu bắc ra ngoài biển, khi những đốm lửa từ những lò nướng thịt đã tắt ngụm nguội lạnh, nàng cảm thấy một nỗi buồn vô kể, thấy cõi lòng lạnh ngắt, nàng phải vào xe giục chàng đưa về, lúc đó bãi đậu xe đã vắng tanh, đi ngang qua đường Yakima có thể nhìn thấy cả phố bên dưới, ánh đèn lóng lánh. Chàng nói ban đêm thành phố thắp đèn lên trông thật đẹp, nàng nghe mà dửng dưng. Sao tôi đang buồn mà chàng chẳng hay? " Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ ".

Thỉnh thoảng, chàng gọi điện thoại thăm hỏi. Chàng rủ ren đi chơi. Đi chơi đã không vui, về nhà nàng lại buồn thêm. Chàng trách tôi lạnh nhạt. Lạ chưa! Với chàng, như chẳng có chuyện gì xảy ra. Cưới thì không cưới, chỉ muốn rủ tôi đi chơi thôi. Nhưng tôi chẳng lẽ cứ chỉ đi chơi với chàng suốt đời? Có lần nàng hỏi:

-Anh có yêu em không?

-Em biết, cần gì phải hỏi.

-Anh không bao giờ bày tỏ!

Chàng cười:

-Chỉ có mấy ông nhà văn cho nhân vật của họ nói với nhau như vậy trong tiểu thuyết thôi.

Những người bạn đồng học với chàng đã lần lượt đi lấy vợ, chỉ còn chàng là độc thân. Gặp chàng và nàng đi với nhau, họ hay đùa, còn hai người thì bao giờ? Chàng chưa muốn gánh nặng ràng buộc. Còn nàng, tôi không thể ở vậy mà chờ đợi đến khi chàng cảm thấy sẵn sàng. Đứa em gái chàng có lần khuyên nàng đừng tính chuyện lâu dài với chàng. "Làm bác sĩ bận rộn lắm không có thì giờ cho vợ con đâu, bệnh nhân là trên hết, chị sẽ cô đơn. Em nói thật, vì thương chị đó...Còn cô Thủy-Tiên, ảnh dùng kỷ niệm cũ như một chút an ủi là mình cũng từng có một mối tình, thế thôi. Em không còn nghĩ là ảnh còn nhớ thương cô ấy. Người ảnh yêu thương chính là chị. Nhưng ảnh sợ nghề nghiệp của ảnh sẽ làm khổ chị. Chị không thấy ảnh sao, lúc nào cũng mang cái beeper bên mình, nhà thương kêu là chạy...”

Nhận xét của Tường-Vân chưa hẳn là đúng. Nó chưa từng nhìn cảnh chàng tỉ mỉ, tẩn mẩn gói từng gói quà gởi về cho cô bạn cũ. Chàng không phải chỉ làm cho qua loa, mà chàng để hết tâm trí vào đấy. Cử chỉ của chàng làm Quyên ghen muốn khóc. Dĩ nhiên, có khóc thì là khóc thầm, vì nàng cứ bướng bỉnh không thừa nhận việc mình đi ghen với quá khứ của chàng. Có lần chàng nói, người bên đó khổ lắm em, mình may mắn ở bên này còn có phương tiện làm ra tiền, giúp được coi như mình làm việc thiện...Quyên giận trong bụng, chàng nói như vậy, hóa ra mình là người nhỏ mọn, ích kỷ nếu mình không thương người nghèo khổ, bất hạnh hơn mình!!


*

Bữa đó trời tháng giêng lạnh cóng. Chàng và nàng ngồi nghỉ chân ở quán kem đầu đường Main sau một buổi đi dạo sắm Tết. Quán có kem dừa, kem sầu riêng, kem mít, kem mãng cầu, kem khoai môn...đủ thứ trái cây miền nhiệt đới. Quyên cứ nhìn tới nhìn lui một hồi, sau cùng kêu một ly sầu riêng. Nỗi sầu của tôi là nỗi sầu riêng, nào ai có hiểu! Một muỗng thôi nghe bác. Ông chủ Tàu trước đây ở Việt Nam nên nói tiếng Việt được. Ông kể ông qua Mỹ năm 79, năm cao độ người Tàu bị chính quyền CSVN đuổi ra khỏi VN. Nàng quay qua chàng hỏi anh ăn kem gì. Chàng nói anh chỉ muốn ngồi nhìn em ăn. Muỗng kem vừa vào tới bụng, nàng lạnh run, rùng mình một cái, cánh tay nổi da gà khi chàng cười đùa:

-Em giống Thủy-Tiên...mỗi lần đi chơi vẫn thích ăn kem.

Đám hải âu kêu éc éc bay lượn trên vòm trời, tiếng kêu nghe thảm thương. Chắc biển động nên chúng bay vào đất liền trốn gió trốn lạnh. Không, chúng vào chỉ để kiếm ăn, cũng như mùa đông, ngỗng trời bay từ phương bắc xuống phương nam để kiếm ăn, chứ không phải trốn lạnh như trước đây nàng vẫn tưởng.

Nàng có nghe chàng nói nhưng ngó lơ ra ngoài đường. Xe cộ kẹt, từng chiếc nhích từng chút. Tưởng như mọi người đều đổ xô về đây sắm Tết. Mùa xuân sắp về, sao tâm hồn tôi chưa vui.

-Em là em, em không giống ai cả, lần sau anh đừng nhắc cái tên đó với em nữa!

-Em sao vậy?

Tôi giận chàng vì tôi đã không may mắn có một tình yêu bình thường với chàng. Sao tôi lại giận hờn về người con gái còn kẹt lại ở VN? Đi ghen với một quá khứ? Hay quá khứ ấy còn hiện diện tới bây giờ? Quyên nhớ mãi lời chàng kể lúc chàng mới vừa quen Quyên. Anh muốn cưới nhưng bà má anh không chịu, muốn dẫn đi (ra khỏi VN) mà cô ta không chịu đi, cô ta khóc dữ lắm. Bây giờ cũng nguội lạnh rồi, lâu năm quá rồi, cũng chồng con đùm đề rồi. Cô ấy đẹp lắm, con hai dòng máu bao giờ cũng đẹp...Chàng từng nói là không còn gì nữa cả, sao cứ khư khư giữ tấm hình cô ta trong ví chàng, ở một vị trí mà chàng sao tránh khỏi không nhìn cô ta ít nhất là vài lần trong ngày! Ừ, sao chàng không nhắc là cô ta đã lừa dối chàng, dạo đó có chồng rồi mà còn viết thư thương nhớ, hứa hẹn tương lai với chàng để xin chàng tiền, quà cáp. Xin hẳn hòi chứ không phải chỉ gợi lòng thương hại. Cuối tuần chàng chăm chỉ đi gởi quà. Những lá thư đó tôi không thèm đọc, tự ý chàng đọc cho tôi nghe. Tôi nghe mà đau xót trong lòng, ngoài mặt vẫn cố làm tỉnh. Xem ra chàng rộng lượng với những lời xin xỏ. Chàng nói, vì hoàn cảnh mà em. Ừ, thì ai chả đổ thừa tại hoàn cảnh! Tôi sẽ không hèn như vậy. Đói thì chịu chứ không đi làm một chuyện "lường gạt" như vậy. Tôi sẽ hổ thẹn chính tôi trước. Đói cho sạch, rách cho thơm. Ừ, mà có đói quá thì thẳng thắn nói xin chứ...em đang đói bên này, xin anh giúp đỡ. Như vậy ít ra mình không lường gạt ai. Ở đây cô ta vừa gạt tình vừa gạt tiền. Để cho chàng bên này cứ chờ đợi thủy chung, rồi coi ai cũng không bằng người yêu cũ, nói yêu thương thì nói nhưng chẳng đề cập tới chuyện lâu dài cưới hỏi. Cô ta đã lường gạt cái công chàng tỉ mỉ ngồi gói từng món quà mà chàng không biết là nàng đã có chồng. Khóc lóc nói chàng chờ đợi, mong một ngày chàng làm giấy tờ đính hôn, bảo lãnh nàng qua. Nói ra thì đâm ra mình nhỏ mọn - "Người ta" cũng không thích bị nhắc nhở như vậy đâu, để rồi phải biện hộ cho sự khờ dại của mình - mà không nói thì tôi đau khổ. Chàng cứ sống với hình ảnh đẹp ngày xưa cũ, quên là cô ta đã là một mụ đàn bà có chồng, lần cuối tin tức nghe nói cô ta đã có 2 con, từ đó đến nay đã mấy năm...ai biết thêm bao nhiêu đứa nữa. Người đã có con đùm đề thì còn gì để nói nữa chứ? Sao tôi lại dại khờ đi yêu thương chàng, tưởng chàng sẽ thay đổi với thời gian, bây giờ mới biết là mình lầm. Đừng ngồi đó mà chờ người khác đổi thay. Tôi đã học được bài học tình đời bằng một giá quá đắt là tuổi thanh xuân của tôi chỉ để yêu chàng! Nàng nhớ lời con bạn thân hay nói, chèn ơi, mày cứ than là chả chẳng chịu hỏi cưới mày, tao nghe mà bắt chán. Bỏ chả đi, có chả làng chàng trước mặt, có thằng con trai nào mà dám vô hỏi mày nữa. Không chừng thấy mày bỏ chả, thì chả lại hỏi cưới mày ngay, tao sành tâm lý mấy cha đàn ông Việt ở Mỹ này lắm rồi, sợ trách nhiệm, sợ ràng buộc, chỉ thích lông bông. Nhưng lông bông chán rồi cũng phải có gia đình chớ. Mình đâu phải Mỹ mà chỉ chơi với chó mèo là đủ.

Quyên giận dỗi bỏ ra về ngay. Sáng hôm sau nàng xin xếp nghỉ làm hai tuần và lái xe đến nhà cô dượng nàng ở thành phố S. Gia đình cô dượng là người thân duy nhất của Quyên ở bên này. Buổi tối, trời lạnh. Hơi nước đóng mịt mù ở cửa kính. Người cô già lấy mền ra cho nàng đắp. Cái mền cô đưa là loại mền Mễ dày rất ấm, có thêu hình con gấu. Ấm thì có ấm, nhưng cái mền dày quá, đè lên người nàng làm đêm nàng cứ bị mộng mị, rồi giật mình thức giấc luôn, nhìn qua giường bên, cô vẫn ngủ ngáy đều đều. Mãi đến gần sáng nàng mới thiếp đi, không biết là người cô đã dậy, xuống bếp lo cơm nước. Lúc tỉnh giấc, nàng lười biếng cứ nằm yên, nghe tiếng lục đục dưới bếp, rồi tiếng ho của ông dượng, hình như ông đã dậy, nàng ngẫm nghĩ những lời cô than phiền đêm trước. Về ông chồng về già đổi tánh khó khăn, hồi trẻ ổng đâu có như vậy, ông trách về thằng con lâu nay không gọi điện thoại về nhà, về đứa con gái út ít ở nhà, về sự vắng lặng của căn nhà, về nỗi lo sợ tuổi già ở Mỹ. Nắng lên cao, rọi vào phòng. Nàng nhìn đồng hồ mới hay là đã 10 giờ rồi. Phải dậy ngay, không thì trông cũng kỳ đối với ông dượng, dù mình đi nghỉ hè. Nàng chui vào phòng tắm súc miệng rửa mặt thật nhanh rồi đi xuống bếp. Nàng chào ông dượng đang ngồi đọc báo ở cái bàn ăn, tờ báo tiếng Việt, địa phương. Xem ra ông vui vẻ, ông hỏi nàng ngủ có ngon không, rồi chỉ thức ăn cô nàng đã làm để trên bếp. Nàng mời ông, ông nói đã ăn rồi. Rồi trong một phút bất ngờ ông hỏi:

-Chuyện của mày với thằng Nam đi tới đâu rồi?

Chuyện tình cảm của tôi đi tới đâu rồi, chính tôi cũng không biết, thì biết trả lời với ông như thế nào đây? Tôi muốn mà chàng không muốn. Xem ra với người đàn ông, yêu thương không hẳn đi liền với hôn nhân. Như là hai việc chẳng dính líu gì tới nhau. Chàng cũng biết là tôi đâu chỉ muốn yêu thương qua đường. Vì vậy mà ai hỏi tới chuyện tình cảm của tôi, tôi đau buồn lắm. Xa chàng ư? Tôi không quyết định được. Nên tôi lại phải nói dối, phải che dấu tình cảm của mình.

-Dạ, chỉ là bạn.

-Không có gì thì không nên đi chơi với nhau nhiều, không tốt!

Cái gì? Ông tưởng tôi là một trong những đứa con gái của ông chắc? Cô tôi còn chưa nói gì. Bà thông cảm cho tuổi trẻ xứ này nên có cái nhìn rộng rãi. Bà khuyến khích sự tự do giao thiệp, tìm hiểu, bà nói, hôn nhân phải do người trẻ chọn lựa, mình đâu hiểu đời sống bên này bằng tụi nhỏ, chính chúng nó là người phải sống bên nhau, bà không ép buộc, nói ra nói vào. Khổ nỗi trong nhà này, tiếng ông lấn áp tiếng bà...Biết là ông khó tính, nhưng nàng không ngờ ông cũng không tha cho nàng, tôi là cháu vợ, việc gì ông phải lên tiếng. Ông lại nói tiếp:

-Cái thằng Nam đó giàu phải không? Bác sĩ thì khối gì tiền!

Chàng là bác sĩ, nàng có hãnh diện vì nghề nghiệp nhân đạo của chàng, nàng đã từng mơ được học làm bác sĩ, nhưng chưa bao giờ nàng nghĩ tới chuyện chàng là bác sĩ thì kiếm thật nhiều tiền, và nàng yêu chàng vì tước vị, tiền bạc của chàng. Những quà cáp Nam tặng cho tôi thật nhỏ bé, bất cứ ai cũng làm được, chứ không cần phải có thật nhiều tiền. Thời buổi này, chồng làm vợ làm, đâu còn ai nghĩ chuyện lấy chồng giàu. Tôi đâu muốn ở nhà nằm ngửa xin tiền chợ mỗi ngày!


*

Dì Năm bạn của cô nàng đến chơi nhà. Vừa thấy nàng, dì mau mắn hỏi:

-Cô Quyên đấy à! Lâu ngày không gặp. Trông vẫn xinh. Đã lấy chồng chưa?

-Chưa, dì ạ!

-Mấy cô thời này kén chọn kỹ lưỡng quá!

-Đâu có dì! Tại không ai chịu mình thôi. Nàng trả lời mà đau nhói. Nam ơi, sao anh cứ để em đương đầu một mình với những câu hỏi như thế này. Em chẳng thể nào bảo họ là, tôi yêu một người mà người đó sợ hôn nhân, chứ đâu phải là tại tôi không muốn chuyện hôn nhân.

-Bằng lòng dì giới thiệu hộ cho một người không? Dì có mấy bà bạn muốn đi hỏi vợ cho con. Cũng dân ăn học đàng hoàng, tại ít giao thiệp nên không quen được cô nào để mà cưới vợ.

-Thôi khỏi phiền dì. Chắc phải đợi duyên số dì ạ!


*

Chàng gọi bất kỳ giờ giấc nào. Nàng nhất quyết không nói chuyện với chàng. Cứ để chàng nhớ mình, cứ để chàng nếm "thú đau thương", nàng thầm nghĩ. Nhưng qua ngày thứ ba ông dượng nàng nổi sùng, ông không chịu được nữa, ông mắng nàng một trận, vì những cú phôn lì lợm đó đã làm mất giấc ngủ mọi người trong nhà. Không muốn nói chuyện thì nói với nó đừng gọi nữa. Nàng đành tiếp phôn. Nghe tiếng nàng trả lời, chàng nói nhanh:

-Anh gọi vô sở em mấy lần, bà thư ký bảo em nghỉ phép. Anh đâu có nghe em nói sẽ nghỉ phép. Gọi ở nhà cũng chẳng nghe ai trả lời. Không biết em đi đâu, anh lo quá, vì bữa đó em đột ngột bỏ đi như vậy.

Đàn ông như vậy đó, mình giận hờn mà họ cũng không biết. Chắc phải nghe mình nói mình giận thì họ mới hay. Đúng, tôi bỏ đi vì tôi giận anh, vì anh ngồi với tôi mà nhắc tới người cũ. Nhưng dưới mắt anh thì tôi vô cớ, đột ngột bỏ đi!

-Kiếm em làm gì? Mình không nên gặp nhau nữa.

-Nhưng em yêu anh...

-Em muốn có những cơ hội khác, em rồi cũng phải lấy chồng...

Tiếng chàng cười lớn bên kia đầu phôn:

-Em mà lấy chồng? Very funny!

-Tại sao em lại không lấy chồng được? You wait and see! Nàng nghiêm trang trả lời vì biết đây là ván bài cuối cùng của nàng, được ăn thua chịu, nàng không thể nào để chàng “lửng lơ con cá vàng” mãi được. Mà nàng cũng không thể để mất chàng vì một kẻ còn đang ở bên VN! Nàng tố thêm:

-Em không muốn kèo cưa. Đừng làm em khó xử!

Qua vài giây im lặng, chàng ngập ngừng nói:

-Quyên ơi...anh...yêu...em! Anh muốn cưới em làm vợ ngay bây giờ!

Rồi chàng giải thích là chàng đã nghĩ kỹ rồi. Yêu nhau thì nhận lãnh trách nhiệm đời sống của nhau, là cùng nhau lo tính tương lai, chứ có gì ghê gớm lắm đâu. Ai cũng bận rộn công danh sự nghiệp, nhưng thiên hạ vẫn lấy nhau đó thôi, nếu không, sao nhà hàng lúc nào cũng đòi đặt tiệc cưới trước cả năm.

-Nam ơi, em chờ đợi câu nói này lâu rồi! Nàng sắp thốt lên câu nói ấy, nhưng ngừng ngay vì chợt nghĩ rằng, không, mình không bao giờ để cho chàng thấy vẻ yếu đuối của mình nữa. Nàng cũng ngạc nhiên là lâu nay Nam chẳng đề cập tới chuyện hôn nhân, sao bây giờ nôn nóng đòi làm đám cưới ngay.

-Còn cái cô ở VN thì sao?...Cái cô Thủy-Tiên đó!

-Thôi em ơi! Không còn Thủy-Tiên , Linh -Tiên gì hết...Người ta đi lấy chồng lâu rồi. Còn gì để nói!

-Chứ không phải...cô ấy mà qua đây được, thì dù cô ấy có mấy đời chồng, mấy chục đứa con, anh cũng yêu thương cô ấy...bỏ qua hết mà cưới cô ấy làm vợ sao!

-Sống là phải thực tế, anh đâu có nghĩ chuyện đời với cô ấy đâu. Anh không khờ dại mà bỏ mất em. Mấy tuần không thấy em, anh mới thấy là em quan trọng như thế nào trong đời sống của anh. Anh đã vứt tấm hình đó rồi. Chỉ là tấm hình, nhưng anh muốn bắt đầu lại từ đầu.

-Em cần thời gian suy nghĩ rồi mới quyết định được - nàng nhớ chàng kinh khủng đến nỗi nếu chàng biết sự thật là lúc đó cặp giò nàng đang rung rẩy như là nàng đang bị sốt rét - chuyện tương lai cả đời...quan trọng lắm...anh hiểu chứ?

-Quyên? Chàng kêu nhỏ, giọng thật ấm. Đừng làm khổ anh! Anh chỉ muốn em hứa một tiếng...anh mới an tâm được. Em hứa nhé! Em hứa là em bằng lòng nhé?

Bên này đầu phôn, nàng nhắm nghiền đôi mắt và cũng ráng nói:

-Em không hứa được!

Chàng nói chàng muốn xách xe phóng ngay đến nơi nàng ở. Mà nàng không cho. Nàng cần thời gian suy nghĩ.

-I don't want to see you until I've made up my mind.

Nhưng mới 4 giờ sáng chàng đã bấm chuông cửa nhà cô dượng nàng. Tóc tai ướt mem, râu ria lổm chổm, khuôn mặt mệt mỏi. Nam? Nàng không tin là chàng đang đứng trước mặt nàng. Nàng ấm ức muốn khóc, vì vui sướng. Nước mắt của nàng và những giọt mưa buổi sáng sớm nhạt nhòa làm nàng không thấy rõ chàng lắm. Nàng cố mở mắt to mà mở không nổi. Nàng chỉ vừa chợp được vài tiếng. Hình như đêm qua chàng cũng không ngủ...Nàng cũng đoán được là chàng đã lái xe suốt đêm. Nàng cảm động. Chàng đã đi tìm tôi. Hóa ra chàng cũng có yêu thương tôi. Nàng ôm chầm lấy chàng, tưởng như là giấc mơ. Nhưng quả là Nam của nàng, bằng xương bằng thịt. Tiếng chàng nghe như hơi thở. Nhớ em quá! Ngủ không được! Phải đi gặp em. Gặp được em, anh mừng quá. Chàng nói một hơi rồi hôn nàng tới tấp. Giờ thì những cú hôn đã làm nàng tỉnh ngủ. Nàng dụi mặt vào ngực chàng, trách nhẹ:

- Lái xe đi đêm sao anh điên quá vậy?
- Đủ điên để em hứa...lấy anh?

LINH VANG (Tacoma)


Nguồn:vietnamdaily.com