Trang 1/24 1234511 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 231
  1. #1
    Tham gia
    %01-%2010
    Đến từ
    Hành Tinh Cảm
    Bài gửi
    484
    Ink
    120
    Thanks
    0
    Được Thank 3 lần trong 3 bài

    Fun Chuyện xứ Lang Biang

    Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

    Nguồn: http://my.opera.com/XCent/blog/tuyen...omment14655181

    Lời giới thiệu:

    Biết yêu hơn với Chuyện Xứ Lang Biang (*)

    Có ai đó đã từng nói “truyện được chở đi bằng đôi cánh của nhạc và thơ”. Quả đúng như thế, Chuyện xứ Lang Biang thực sự là một tác phẩm quá đỗi tuyệt diệu. Là một fan cuồng nhiệt của Harry Potter và những câu chuyện xoay quanh thế giới phù thuỷ - phép thuật - phiêu lưu khác, tôi đã rất ấn tượng với Chuyện xứ Lang Biang; có lẽ cũng một phần do những bạn trẻ như tôi đã rất quen thuộc với cây bút tài hoa Nguyễn Nhật Ánh, nhà văn xuất sắc của tuổi học trò. Từ Quý ròm lanh lợi, Tiểu Long chân thành, nhỏ Hạnh uyên thâm trong Kính vạn hoa, đến Xuyến – Thục – Cúc Hương trẻ trung tinh nghịch trong tác phẩm bộ ba Nữ sinh, Bồ câu không đưa thư, Buổi chiều Windows, tất cả không còn xa lạ mà thậm chí luôn đồng hành với mỗi độc giả tuổi teen trong hành trang bước vào đời.

    Những nhân vật của Chuyện xứ Lang Biang cũng vậy! Lật từng trang sách, độc giả như được hoà mình vào nhân vật, như được sống giữa một xứ Lang Biang kì diệu thực sự. Có những lúc trái tim ta như ngừng đập trong giây lát. Vì lo lắng cho nhân vật, hay vì cũng cảm thấy sự nguy hiểm nặng nề đang rình rập, cận kề trước mắt? Như lúc trùm Bastu và tay chân của hắn đang đối diện với các bạn trẻ, chắc hẳn không phải chỉ tôi mà hầu hết các bạn cũng đều cảm thấy được sự hồi hộp, pha chút sợ hãi, run run đang đè nặng trong lòng mình! Có những lúc, trái tim ta cũng xao xuyến, bâng khuâng, cảm nhận được vị ngọt ngào của những xúc cảm đầu đời. Những rung động mới mẻ, khó hiểu nhưng cũng thật thú vị, nhiều lúc còn đem lại nụ cười hóm hỉnh, mang đậm phong cách văn Nguyễn Nhật Ánh. Những cô bé, cậu bé mới lớn, ai chẳng có trong lòng một bí mật nho nhỏ, như một bức mành mỏng manh dần dần được vén mở. Dù chỉ nho nhỏ thôi nhưng đủ làm họ bối rối ngượng ngùng. Đó là nét xấu hổ rất đáng yêu của Êmê. Đó là sự né tránh của Nguyên vì... ngượng. Hay đó là sự lúng túng của Kăply, sự lo lắng của Mua khi nghĩ rằng K’Brêt đã chết... Còn gì thành công hơn đối với một nhà văn khi làm cho người đọc hoá thân vào nhân vật, cùng vui với niềm vui của nhân vật, cùng nhỏ lệ khi nhân vật đau buồn!

    Những tình tiết của truyện đưa người đọc đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Những bất ngờ ấy cứ liên tiếp, liên tiếp, mà cả tác phẩm vẫn hợp lí, logic. Càng ngày, Chuyện xứ Lang Biang càng li kỳ, hấp dẫn và là món ăn tinh thần không thể thiếu trong tuần đối với mỗi chúng ta. Và giờ đây, chúng ta thật sốt ruột và nóng lòng đợi chờ từng ngày tập truyện tiếp theo! Có lẽ điều đó không hề dễ dàng bởi ta như cảm thấy thiêu thiếu, trống vắng một điều gì!

    Chuyện xứ Lang Biang
    thực sự là một tác phẩm mang tính nhân văn cao cả. Truyện dạy ta biết yêu hơn: yêu cuộc đời, yêu gia đình, yêu bạn bè, trường lớp. Những điều ấy không hề được tác giả trực tiếp nhắc đến, chưa hề được ngợi ca mà sao ta vẫn cảm nhận được. Bằng sự mộc mạc chân thành nhất, câu chuyện như một sợi dây vô hình gắn kết con người với con người, giúp ta học cách đón nhận và chia sẻ tình yêu.

    Toàn bộ thiên truyện ngập tràn trong ánh sáng của phép màu, của mộng mơ. Rất Việt Nam chứ không hề bị pha tạp, nhầm lẫn với những tác phẩm nổi tiếng thế giới khác. Truyện mang cái nét nghịch ngợm trẻ trung của tuổi hồng. Truyện đưa ta chìm đắm giữa muôn vàn sắc màu rực rỡ của tình yêu thương, đưa ta vào một chốn thiên đàng với những thiên thần can đảm, trí tuệ. Truyện như một bản hòa ca êm đềm, có những nốt nhạc nhẹ nhàng, du dương, bay bổng, có cả những nốt trầm lắng đọng, mạnh mẽ, ngân vang. Dịu dàng, ngọt ngào mà cũng rất mãnh liệt! Tác phẩm tưởng chừng như chỉ là những câu chuyện huyền bí trong thế giới kì ảo, lung linh, chỉ có thể có trong cổ tích và những giấc mơ, xung quanh những đứa trẻ xứ lạ, nhưng nó đã để lại trong lòng ta những dư âm sâu lắng, bắt ta phải suy ngẫm, chiêm nghiệm về cuộc đời. Chuyện xứ Lang Biang và những nhân vật trong truyện như đang bước ra từ chính cuộc sống thực, rất dung dị mà đầy ý tứ. Câu chuyện tạm khép lại nhưng kì thực đã mở ra trước mắt ta một chân trời cảm xúc mênh mang...

    NGUYỄN PHƯƠNG HUYỀN, bạn đọc
    237C – Thụy Khuê – Tây Hồ – Hà Nội

    (Báo Thanh Niên 25-4-2005)
    Dẫu là mộng xin đừng là mộng, dẫu biết say xin hãy cứ say
    Dẫu trầm luân ngàn cuộc đổi thay, dẫu kiếp số phôi phai dâu bể
    Dẫu biết rằng ngày sau chẳng thể, dẫu chỉ là thoáng chốc bên nhau..
    Dẫu tình là tàn hoa bại liễu, ta dẫu là mạt lộ chinh nhân..
    Mộng xa vời vợi.....Mộng khởi sầu tiêu.....

  2. #2
    Tham gia
    %01-%2010
    Đến từ
    Hành Tinh Cảm
    Bài gửi
    484
    Ink
    120
    Thanks
    0
    Được Thank 3 lần trong 3 bài

    Re: Chuyện xứ Lang Biang

    CHƯƠNG I
    THẦY RÂU BẠC

    Không biết tự bao giờ, người làng Ke gọi ngọn đồi đó là đồi Phù Thủy. Có lẽ cái tên đó đã có từ lâu lắm, vì hầu như các bậc trưởng lão trong làng đều lắc đầu khi đám trẻ thắc mắc tại sao ngọn đồi lại mang cái tên kỳ bí như vậy.

    Trường làng nằm xây lưng vào ngọn đồi, khoảng cách từ trường đến chân đồi không xa lắm, nhưng có thể nói mà không sợ sét giáng xuống đầu rằng từ khi ngô trường được xây dựng đến nay, trải qua không biết bao nhiêu là thế hệ nhóc tì ôm cặp đến trường, chưa từng có đứa nhóc nào dám đặt chân lên đồi Phù Thủy.

    Đồi Phù Thủy nằm ở cuối Đường Lên Núi, cây cối rậm rạp, um tùm, do không có ai lai vãng nên bộ mặt ngọn đồi còn khoác thêm vẻ âm u, huyền bí. Hằng ngày bọn học trò trường làng rất khoái cái trò rủ nhau thò đầu qua cửa sổ nhìn lên ngọn đồi phía sau bằng ánh mắt hiếu kỳ và hồi hộp bàn tán lung tung. Tất nhiên là chúng thấy tất cả những gì có thể trông thấy ở một ngọn đồi: những con chim lớn lượn từng bầy bên trên những ngọn cây, thỉnh thoảng lại sà xuống rồi lại nháo nhác tung lên như nắm lá ai ném vào trong gió, những cánh hoa vàng lốm đốm không rõ là hoa gì, những con chồn chạy luồn trong bụi rậm chốc chốc lại vọt ra khoảng đất trống, và những con sóc lượm hạt, tóm lại chúng thấy đủ thứ, cũng có nghĩa là chẳng thấy gì cả. Để cho xứng với cái tên của ngọn đồi, những gì bọn trẻ trông thấy phải nói là quá xoàng.

    Khi câu chuyện này bắt đầu thì Nguyên và Kăply đang theo dõi ngọn đồi từ cửa sổ lớp học.

    - Tao chẳng thấy gì đáng sợ!

    Nguyên nói, nó năm nay mười sáu tuổi, là đứa gan dạ nhất làng.

    Kăply, ít hơn một tuổi và ít gan dạ hơn một chút, gật đầu:

    - Nhất là khi mày đang đứng ở chỗ này.

    Nguyên cảm thấy bị xúc phạm. Nó quay lại nhìn bạn:

    - Tao đã thử lên ngọn đồi mấy lần.

    Tiết lộ của Nguyên khiến Kăply đờ người ra:

    - Thật đấy hở?

    - Thật! – Nguyên đưa một ngón tay lên miệng – Nhưng mày chớ có hé ra với ai đầy!

    Nguyên chỉ tay lên lùm cây ở lưng chừng đồi, giọng thấp xuống nhưng không giấu được vẻ hãnh diện:

    - Tao đã mò lên tới chỗ đó.

    Kăply rùng mình, có cảm giác một thứ quỉ quái gì đó đang cựa quậy và kêu ọc ạch trong bụng. Nó nhìn bạn bằng cặp mắt lé xẹ:

    - Thế mà mày vẫn an toàn ra về?

    Nguyên cầm tay Kăply đập binh binh lên ngực mình:

    - Thì mày cũng thấy đây nè. Tao đang đứng trước mặt mày mà.

    Tiếng chuông vào lớp chặn ngang mớ câu hỏi đang chuẩn bị trồi ra cửa miệng Kăply.

    Kăply ngồi vào chỗ, lật tập với vẻ điên tiết thấy rõ.

    Tiếng giấy cọ vào nhau, kêu soàn soạt một cách bực dọc. Nguyên sợ hãi huých vào hông bạn:

    - Nhẹ tay tí nào! Coi chừng thầy Râu Bạc!

    Thầy Râu Bạc dạy ở ngôi trường này lâu lắm rồi. Ba của Nguyên và Kăply hồi bé cũng học thầy Râu Bạc. Mà hình như ông của Nguyên và Kăply hồi bé cũng học thầy Râu Bạc nốt.

    Những câu nói ưa thích của thầy bao giờ cũng bắt đầu bằng hai chữ “hồi đó”:

    - Hồi đó ba của trò thông minh hơn trò nhiều.

    - Hồi đó ông ngoại của trò đâu có quậy dữ như trò.

    - Hồi đó bà ngoại của trò đâu có tè trong quần mỗi khi bị kêu lên bảng như trò bây giờ.

    Mỗi khi thầy trừng mắt nhìn đám học trò ồn ào và tằng hắng hai, ba tiếng liên tiếp là bọn nhóc biết thầy sắp sửa nói “hồi đó” và thế là đứa nào đứa nấy tự tìm cách dán miệng mình lại.

    Người làng Ke rất tự hào về thầy Râu Bạc. Vì thầy được xem là người sống lâu nhất làng, được toàn thể già trẻ lớn bé trong làng yêu quý và tôn kính. Có người nói thầy đã một trăm lẻ năm tuổi. Có người nói một trăm hai chục, có người nân lên tới một trăm tám mươi, tức là hơn kỷ lục ghi trong sách Guinness tới mấy chục tuổi lận. Thật ra không ai biết chính xác thầy Râu Bạc có mặt trên cõi đời này bao nhiêu năm rồi. Chính thầy Râu Bạc cũng không biết. Và đó chẳng phải là điều gì kỳ lạ ở cái làng này. Ông nội của Nguyên cũng không nhớ chính xác tuổi của mình là chin mươi hai hay chin mươi bốn, ông nội của Kăply cũng không biết mình thực ra là chin mươi chin hay một trăm lẻ hai. Ở làng Ke, ai cũng sống lâu và những người sống lâu thường mắc chung một thứ bệnh là hầu như không ai nhớ được tuổi của mình. Vì vậy chẳng ai thắc mắc thầy Râu Bạc thiệt ra là bao nhiêu tuổi. Giả như có ai đó nói thầy hai trăm năm mươi bảy tuổi chắc cũng chẳng có ai phản đối. Phản đối làm gì khi ông nội thằng Nguyên và ông ngoại thằng Kăply cũng từng ôm cặp tới học thầy, bị thầy bắt quỳ gối mệt xỉu và đến bây giờ, đã già sụm rồi vẫn còn sợ thầy một phép.

    Kăply bị Nguyên thúc cùi chỏ, liền ngồi im. Nó cũng đâu có khoái nghe câu “Hồi đó ông của trò đâu có khoái cái trò làm ầm ĩ trong lớp như trò”.

    Nó ngồi im, không lật tập ì xèo nữa nhưng bụng nóng như hơ lửa.Câu chuyện của thằng bạn nó đang đến hồi hấp dẫn tự nhiên bị tắt ngang khiến nó bứt rứt khó chịu quá. Y như một miếng bánh đang kề miệng bỗng bị ai giật mất.

    Trên bảng thầy Râu Bạc bắt đầu dạy môn địa lý.

    - Trước khi học địa lý thế giới, các trò phải học địa lý nước Việt Nam. Trước khi học địa lý Việt Nam, các trò phải học địa lý của cái tỉnh mà các trò đang sống. Nhưng tỉnh không phải là đơn vị nhỏ nhất. Vì vậy trước khi học địa lý cái tỉnh các trò đang sống, các trò phải học địa lý của…

    Thầy Râu Bạc ngưng ngang, long lanh mắt chờ học trò nói nốt từ còn lại. Đó là thói quen ưa thích của thầy.

    Quá rành thầy, mấy chục cái miệng liền rập rang:

    - Thưa thầy, làng Ke ạ.

    Thầy Râu Bạc bày tỏ sự hài lòng bằng cách dộng cây thước xuống bàn đánh “rầm” một tiếng:

    - Đúng rồi, hôm nay các trò sẽ được học về làng Ke

    Làng Ke thì đứa nào chẳng biết. Tụi nhóc như bầy sói con, xưa nay chẳng ngóc ngách nào trong làng là chưa thăm dò, sục sạo. Tất nhiên nếu không kể đồi Phù Thuỷ.
    Dẫu là mộng xin đừng là mộng, dẫu biết say xin hãy cứ say
    Dẫu trầm luân ngàn cuộc đổi thay, dẫu kiếp số phôi phai dâu bể
    Dẫu biết rằng ngày sau chẳng thể, dẫu chỉ là thoáng chốc bên nhau..
    Dẫu tình là tàn hoa bại liễu, ta dẫu là mạt lộ chinh nhân..
    Mộng xa vời vợi.....Mộng khởi sầu tiêu.....

  3. #3
    Tham gia
    %01-%2010
    Đến từ
    Hành Tinh Cảm
    Bài gửi
    484
    Ink
    120
    Thanks
    0
    Được Thank 3 lần trong 3 bài

    Re: Chuyện xứ Lang Biang

    Nhưng làng Ke theo lời mô tả của thầy Râu Bạc mang một hình ảnh vô cùng mới mẻ:

    - Làng Ke của các trò, hừm, dĩ nhiên là của cả ta nữa, có hình thù của một con ngựa. Đầu ngựa hướng Bắc, đuôi ngựa hướng Nam, bụng ngựa hướng Đông, lưng ngựa hướng Tây. Đầu ngựa có miếu thờ thần Tam giáp, người có công thành lập làng. Bụng ngựa là chợ Ke.

    Khu dân cư trải dài từ cổ ngựa đến rốn ngựa, được chia thành sáu khúc…

    Nguyên và Kăply giương cặp mắt lạ lung uống từng lời thầy giảng. Kăply thôi vùng vằng với cuốn tập trước mặt. Nó khoanh tay để trên bàn, công nhận là thầy giảng hay thiệt. Trước nay tụi nó chưa nghe ai nói về làng Ke cặn kẽ và hấp dẫn đến thế. Nhưng có một điều Nguyên và Kăply rất háo hức muốn biết, vậy mà ngồi ngóc cổ cả buổi vẫn không nghe thầy nhắc tới. Đó là đồi Phù Thuỷ.


    Đồi Phù Thuỷ nằm sau lưng trường, thuộc về hướng Tây. Nhưng thầy Râu Bạc cứ thao thao về đầu ngựa, đuôi ngựa và bụng ngựa mà chẳng nhắc gì đến lưng ngựa.

    - Thế còn lưng ngựa, thưa thầy?

    Năm, sáu tiếng nói vọng lên từ các dãy bàn.

    - Trò nào nhảy vô họng ta đó? – Thầy Râu Bạc trừng mắt – Trò có biết hồi đó ông ngoại của trò…

    Nhưng thầy Râu Bạc nhận ngay ra là có tới cả đống học trò “nhảy vô họng” thầy cùng một lúc nên thầy không biết phải bắn tia nhìn của thầy vế hướng nào. Thầy lừ lừ quét mắt từ trái qua phải, rồi từ phải qua trái, chòm râu dày và trắng của thầy rung rinh như có gió thổi, rồi trước vẻ mặt sợ hãi của học trò, thầy thở phì một cái và thình lình hạ giọng:

    - Lưng ngựa hả? Lưng ngựa là núi. Là vách núi. Là núi thì chẳng có gì để kể cả!

    Thầy chấm câu bằng cách một lần nữa dộng thước đánh “rầm” xuống mặt bàn khiến mấy cuốn sách đang nằm ngủ trên đó giật mình nẩy tưng lên. Đám học trò cũng giật bắn lên theo và khi hoàn hồn tụi nó nơm nớp hiểu rằng tốt nhất là chớ có dại dột hỏi thêm một câu nào nữa về cái lưng ngựa cấm kỵ kia.

    - Ngày mai tao sẽ lại leo lên đồi! - Trên đường về, Nguyên thì thầm vào tai Kăply.

    - Đi một mình hở? – Kăply lo lắng hỏi.

    - Một mình, nếu mày không đi theo.

    Nguyên nói và nhìn Kăply qua khoé mắt, vẻ chờ đợi.

    Nhưng Kăply không nói gì. Rõ rang Kăply và Nguyên là bạn thân, nhưng có thân đến mức sẵn sang cùng bạn dẫn xác đi lên ngọn đồi âm u rùng rợn và chắc chắn đầy rẫy nguy hiểm đó không thì Kăply còn phải nghĩ thêm một lát nữa.

    - Theo tao, trên đó chẳng có gì nguy hiểm cả! – Như đọc được sự đắn đo trong lòng bạn, Nguyên bỗng nói – Toàn là cây cối. Và gió thổi lộng. Ờ, thêm vài con thú nhỏ. Những con thú nhỏ thì chẳng làm hại ai.

    - Chim choc nữa! – Kăply bổ sung.

    Nguyên hớn hở, giọng nó du dương như tiếng sáo:

    - Thì mày cũng biết rồi đấy, toàn những thứ vô hại cả!

    Nhưng Kăply không để bị mê hoặc. Những thứ vừa kể đúng là vô hại. Nhưng đó là những thứ hữu hình. Còn những thứ vô hình nữa chi.

    Cuối cùng nó đành dốc ra nỗi lo lắng trong lòng:

    - Nhưng nếu vậy, tại sao ngọn đồi đó có tên là đồi Phù Thuỷ?

    Câu hỏi của Kăply khiến Nguyên xịu mặt. Tiếng nói của nó nghe hệt tiếng bong bong xì hơi:

    - Điếu đó thì tao chẳng biết!

    Nó lật đật nói thêm:

    - Và cả làng Ke chắc cũng mù tịt!

    Rõ ràng Nguyên cố làm Kăply hiểu rằng đó là chuyện đương nhiên, có nghĩa là đừng băn khoăn về cái tên vớ vẩn đó làm chi.

    Nhưng cũng rõ ràng là Kăply không nghĩ như vậy:

    - Theo tao, có một người biết.

    Cặp long mày trên trán Nguyên lập tức xếp thành một đường thẳng:

    - Mày muốn nói tới thầy Râu Bạc?

    - Ờ, thầy chứ ai! Thầy sống không biết bao nhiêu năm ở cái làng này rồi, chắc từ lúc ông tụi mình chưa sinh. Dám ông cố mình hồi bé cũng học thầy lắm à.

    Nguyên thò tay lên đầu dứt mạnh một sợi tóc:

    - Nhưng mày cũng thấy hồi sáng nay rồi, thầy làm như không muốn nhắc gì đến đồi Phù Thủy.

    - Chính vì vậy tao mới nghi thầy biết rõ về nó!

    Kăply nói như thể nó chỉ phỏng đoán nhưng căn cứ vào cái giọng chắc nịch của nó, có thể thấy nó sẵn sàng nuốt luôn cái lưỡi nếu nó đoán sai.

    Nguyên cắn môi, mặt nó nhăn lại không rõ vì ý nghĩ trong đầu quá hắc ám hay tại răng nó lỡ cắn mạnh quá:

    - Chẳng lẽ mày định đến gặp thầy trước khi quyết định có lên đồi hay không?

    oOo

    Nếu áp dụng các hình ảnh mà thầy Râu Bạc vừa vẽ ra sáng nay để mô tả địa thế làng Ke, thì căn nhà của thầy nằm ngay… mông ngựa.

    Đó là một căn nhà gỗ nhỏ nằm ở hướng Tây Nam, tuốt rìa làng. Căn nhà đứng lẻ loi dưới một cây đa cổ thụ, cách xa khu dân cư làng Ke vốn tập trung đông đúc ở hướng Đông, trông cao ngạo, lạnh lẽo và huyền bí như một cái miếu thờ. Người làng Ke coi lối sống tách biệt của thầy Râu Bạc là chuyện hiển nhiên, mà thực ra thì một bậc kỳ lão như thầy cũng xứng đáng sống trong một cái miếu thờ lắm, tất nhiên là với điều kiện thầy phải sốt sắng qua đời.

    Bây giờ thì cặp lông mày của bậc kì lão đó đang dựng đứng lên khi Nguyên và Kăply thình lình hiện ra trước cửa nhà thầy. Vẻ mặt của thầy như muốn báo cho hai đứa nhóc biết là tụi nó đang làm cái chuyện có lẽ là chưa từng xảy ra trong vòng một trăm năm nay.

    - Các trò dám không xin phép ta mà tự tiện đến đây. Các trò có biết hồi đó...hồi đó...

    Thầy Râu Bạc giận đến nỗi không thể nào nói hết câu nói ưa thích. Chắc nhiều thế hệ dân làng Ke chưa ai từng thấy một cơn giận như thế của thầy. Chòm râu dày của thầy rung bần bật, mũi thầy đỏ lên và nở ra, còn cặp mắt thầy giương tròn quay, không ngừng đảo lia, vưa đảo vừa nhấp nhô, có vẻ như nếu có thể nhảy được thì nó đã nhảy tót ra ngoài hốc mắt của thầy để bắn xuyên qua sọ của người đối diện.

    Nguyên và Kăply mặt xám xanh. Trông thầy giống y chang một con sư tử, Nguyên sợ hãi nghĩ và nó nhìn trân trân vào cái chỏm đầu thầy, nơm nớp chờ một cái bờm dài mọc ra từ chỗ đó.

    - Thưa thầy...

    Mãi một lúc, Kăply mới bóc được miếng băng keo vô hình dán ngang miệng nó. Nhưng nó cũng chỉ thốt được có hai tiếng rồi làm thinh ngó xuống dưới chân như để kiểm tra hồi sáng lúc ra khỏi nhà nó có nhớ mang giày hay không.
    Dẫu là mộng xin đừng là mộng, dẫu biết say xin hãy cứ say
    Dẫu trầm luân ngàn cuộc đổi thay, dẫu kiếp số phôi phai dâu bể
    Dẫu biết rằng ngày sau chẳng thể, dẫu chỉ là thoáng chốc bên nhau..
    Dẫu tình là tàn hoa bại liễu, ta dẫu là mạt lộ chinh nhân..
    Mộng xa vời vợi.....Mộng khởi sầu tiêu.....

  4. #4
    Tham gia
    %01-%2010
    Đến từ
    Hành Tinh Cảm
    Bài gửi
    484
    Ink
    120
    Thanks
    0
    Được Thank 3 lần trong 3 bài

    Re: Chuyện xứ Lang Biang

    Nguyên đỡ lời bạn bằng giọng nịnh nọt thấy rõ:

    - Tụi con rất thích bài giảng sáng nay của thầy.

    Nguyên vừa nói vừa đưa mắt thăm dò và nó mừng rơn khi thấy trán thầy Râu Bạc từ từ dãn ra.

    - Nhưng có một vài điều tụi con chưa rõ, - Nguyên dè dặt tiếp, đôi chân nhấp nhổm như sẵn sàng bỏ chạy nếu thầy Râu Bạc gầm lên – do đó tụi con muốn thỉnh giáo thầy...

    Thầy râu bạc có vẻ như muốn gầm lên thật. Chòm râu rung rinh dữ tợn cho biết phía sau nó có một hàm răng đang nhe ra. Còn chiếc áo của thầy thì căng phồng lên như chuẩn bị phát nổ. Nhưng rốt cuộc chẳng có sấm sét nào giáng xuống hết. Một phút khắc khoải trôi qua lời thỉnh cầu của Nguyên, và thầy Râu Bạc sau tích tắc cân nhắc đã quyết định đậy nắp miệng núi lửa trong lòng thầy lại.

    - Thôi được rồi, các trò vào đây.

    Thầy Râu Bạc quay mình đi trước, hai chú nhóc lẽo đẽo theo sau. Nguyên huých chỏ vào hông bạn một cú khoái trá và khi Kăply định huých trả lại để chia sẻ niềm vui thắng lợi thì đúng lúc đó thầy Râu Bạc như có con mắt sau lưng hắng giọng một tiếng khiến Kăply hoảng hồn rụt tay lại.

    Đồ đạc trong nhà thầy Râu bạc bày biện rất đơn sơ. Có vẻ như thầy chẳng bao giờ tiếp khách nên chiếc bàn để chính giữa nhà chỉ có một chiếc ghế trơ trọi.

    Làm sao mà thầy có thể sống trong căn nhà như thế này hả? Nguyên kinh ngạc nhủ bụng, nó đảo mắt nhìn quanh, chẳng biết thầy ngủ ở đâu khi thấy trong nhà chẳng có chỗ nào ngả lưng được.

    Để mặc bọn trẻ đứng xớ rớ giữa nhà, thầy Râu Bạc thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế duy nhất và rọi cặp mắt sáng quắc vào mặt Nguyên và Kăply như muốn nhìn thấu ý nghĩ trong đầu bọn trẻ:

    - Chắc các trò muốn hỏi ta về đồi Phù Thủy?

    - Dạ, - Kăply cố trấn tĩnh – con nghĩ ở làng Ke chỉ có thầy mới biết nguồn gốc của cái tên đó.

    - Trò đoán đúng! – Thầy Râu Bạc xác nhận một cách ngạo nghễ - Trừ những người đã qua đời, trong số những người hiện nay còn sống e rằng chỉ có ta là người duy nhất từng đặt chân lên đồi Phù Thủy.

    Kăply ngứa miệng tính khoe thằng bạn nó cũng đã lên đồi Phù Thủy mấy lần nhưng may sao đến phút chót nó kịp tỉnh trí để tốp cơn cao hứng bậy bạ đó lại.

    Nhưng làm như thầy Râu Bạc nhìn thấy cái điều Kăply định nói nên mắt thầy đột ngột loé lên đầy đe dọa:

    - Các trò đừng dại dột nghĩ đến chuyện mò lên đồi. Từ trước đến nay đã có nhiều người bỏ mạng trên đó rồi.

    Nguyên nghe như có một mũi dùi xuyên qua đầu mình. Nó há hốc miệng:

    - Ai vậy thầy?

    - Ta có nói các trò cũng không biết đâu. Chuyện xảy ra đã lâu lắm rồi. Nhưng kể từ khi dân làng bắt đầu xa lánh ngọn đồi thì hầu như không ai chết nữa.

    Kăply vừa nấc vừa xì ra câu hỏi như nó đang phun ra một hạt táo nghẹn ngang trong cổ họng:

    - Sao... sao... những người đó chết vậy thầy?

    Đôi mắt của thầy Râu Bạc vẫn bám cứng gương mặt bọn trẻ, quai hàm thầy nhúc nhích y như thể thầy đang quạu quọ nhai bộ râu của mình. Từ sau hàm râu không ngừng lay động đó, bay ra một tiếng thở phì:

    - Có lẽ ta cũng nên nói sơ qua cho các trò biết! Phía Tây của làng Ke các trò cũng đã học qua rồi, là lưng ngựa. Lưng ngựa là núi. Núi đá.

    Đồi Phù Thủy hiển nhiên là dựa lưng vào núi. Nhưng cũng không hoàn toàn chính xác như thế. Đồi Phù Thủy không tiếp giáp hẳn với núi đá. Ở giữa có một cái vực sâu không đáy. Rơi xuống là toi mạng. Thế đấy!

    Thầy Râu Bạc chấm dứt bài giảng một cách đột ngột làm hai thằng nhóc ngây ra.

    - Là sao ạ? – Kăply liếm đôi môi khô rang – Ý thầy muốn nói người ta bỏ mạng vì đã sẩy chân rơi xuống vực?

    - Vậy tụi con đừng mon men đến bên miệng vực thì đâu có sao hả thầy? – Nguyên láu táu tiếp lời.

    - Tụi bay đúng là một lũ ngu ngốc! – Thầy Râu Bạc đột nhiên phát khùng – Tụi bay cứ mò lên đó đi. Rồi ba mẹ tụi bay tha hồ mả đi tìm.

    Thầy ngó quanh không thấy cây thước đâu để thầy dộng, liền vung tay nện xuống mặt bàn đánh “chát” một tiếng:

    - Tụi bay ngu lắm. Bởi vấn đề ở đây không phải là ở gần hay xa miệng vực. Những ai liều lĩnh mò lên ngọn đồi đều rớt hết ráo xuống vực. Tụi bay hiểu chưa?

    - Dạ, chưa hiểu! – Nguyên nuốt nước bọt cảm, thấy mình ngu thiệt – Làm sao mà tự nhiên rớt xuống vực được kìa?

    Thầy Râu Bạc đứng phắt lên khỏi ghế. Chòm râu trên mặt thầy rung rinh dữ dội. Nguyên và Kăply dám cá mười ăn một là thầy đang nổi giận đùng đùng, mặc dù tụi nó không hiểu thầy nổi giận chuyện chi.
    Dẫu là mộng xin đừng là mộng, dẫu biết say xin hãy cứ say
    Dẫu trầm luân ngàn cuộc đổi thay, dẫu kiếp số phôi phai dâu bể
    Dẫu biết rằng ngày sau chẳng thể, dẫu chỉ là thoáng chốc bên nhau..
    Dẫu tình là tàn hoa bại liễu, ta dẫu là mạt lộ chinh nhân..
    Mộng xa vời vợi.....Mộng khởi sầu tiêu.....

  5. #5
    Tham gia
    %01-%2010
    Đến từ
    Hành Tinh Cảm
    Bài gửi
    484
    Ink
    120
    Thanks
    0
    Được Thank 3 lần trong 3 bài

    Re: Chuyện xứ Lang Biang

    Đang đứng thẳng người, cánh tay giơ cao gần đụng trần nhà như định giáng sấm sét xuống đầu hai tên học trò bướng bỉnh, thầy Râu Bạc bất thần rơi bịch người trở lại xuống ghế.

    - Thôi, ta cũng không muốn giầu giếm các trò nữa – Giọng thầy Râu Bạc dịu hẳn, nghe lạ hoắc y như thể thầy đang nói bằng giọng của ai đó – ta sẽ nói cho các trò hay, với điều kiện là các trò phải hứa là không nói lại với bất cứ người nào khác.

    - Tụi con hứa ạ!

    Nguyên và Kăply thốt ra gần như đồng thời, y như thể giành nhau xem ai hứa trước.

    Thầy Râu Bạc bắt đầu câu chuyện bằng cách ngước mắt nhìn lên, làm như thầy chép sẵn câu chuyện ở chỗ nào đó trên trần nhà:

    - Cách đây đã lâu, lâu là lâu như thế nào ta cũng không nhớ nữa, chỉ biết là lâu lắm, có một người phụ nữ sống trên ngọn đồi đó...

    Nguyên và Kăply hồi hộp đến căng cứng người, hầu như không cả thở, mắt hau háu dán chặt vô chòm râu thầy như dán vo cái loa phát thanh. Bộ tịch của tụi nó không giống như chờ nghe mà giống như đang rình rập để tóm bắt từng lời văng ra từ chòm râu của thầy Râu Bạc, cố sao cho đừng rơi rớt.

    - Ngôi nhà của người phụ nữ đó chắc cũng đơn sơ như nhà ta thôi, nhưng bọn trẻ làng rất thích lên chơi trên đó. Người phụ nữ đó cũng rất thích trẻ con. Bà cho chúng bánh kẹo và đồ chơi. Bà lấy các thứ đó không phải từ trong túi áo hay giỏ xách, mà từ trong không trung.

    Bà quơ tay một cái, lấy cho đứa này một chiếc bánh kem, quơ tay một cái nữa lấy cho đứa khác một con búp bê, một cái nữa lại lấy thêm một thứ khác nữa...

    - Như vậy bọn trẻ chắc phải sợ tè ra quần chứ thầy? – Kăply chợt ngứa miệng hỏi xen ngang.

    Ánh mắt thầy Râu Bạc rời khỏi trần nhà và đáp một cách thô bạo xuống gương mặt của Kăply. Thầy trừng trừng nhìn nó nhưng vẫn trả lời:

    - Hừ, thoạt đầu thì bọn nhóc hơi hoảng. Chúng cho người đàn bà đó là một mụ phù thủy. Nhưng rồi những món bánh ngon ngọt và các thứ đồ chơi xinh đẹp đã hấp dẫn chúng. Thế là chúng quên hết mọi sợ hãi.

    Mắt thầy Râu Bạc lóe lên:

    - Rồi đến một ngày tất cả bọn chúng đều biến mất. Không ai biết điều gì đã xảy ra cho bọn trẻ. Những người thân của chúng liền đổ xô lên đồi sục tìm. Và sau đó, sau đó như thế nào,các trò biết không?

    Kăply đáp mà nghe cổ họng khô dần:

    - Dạ chắc là không một ai trở về.

    - Đúng thế! Thầy Râu Bạc gục gặc chòm râu – Chà, lâu lắm ta mới nghe trò nói một câu thông minh y ông ngoại trò hồi đó.

    Nguyên và Kăply bộ mặt lập tức chuyển sang màu cà chua chín, một đứa vì sung sướng, một đứa vì ghen tị. Bởi cũng đã lâu lắm, tụi nó mới nghe thầy Râu Bạc mở miệng khen học trò.

    - Hồi đó cũng tại cái vụ tìm kiếm dây dưa này mà suýt chút nữa làng Ke đã bị xoá tên trên bản đồ. Cho đến khi trưởng là ra lệnh chấm dứt mọi lùng sục và cấm tiệt dân làng léng phéng lên đồi thì dân số làng Ke đã giảm mất một nửa.

    Thầy Râu Bạc thở dài:

    - Rất nhiều năm sau này, có người tình cờ phát hiện cơ man là xương người dưới đáy vực.

    Kăply tưởng như mình đang rớt vào một hố băng. Nó tính hỏi người đó là ai và hiện còn sống hay không nhưng quai hàm nó đã cứng đơ.
    - Chuyện đó có thật không hả thầy?

    Tự nhiên Nguyên buột ra một câu mà khi nói ra rồi nó mới thấy là mình ngu như heo.

    Thầy Râu Bạc như một quả mìn bị châm ngòi. Thầy bắn tung ra khỏi ghế lần thứ hai, giọng thầy sôi lên và nếu không sợ cháy chòm râu rậm, chắc thầy không ngại ngần gì mà không phun lửa.
    Dẫu là mộng xin đừng là mộng, dẫu biết say xin hãy cứ say
    Dẫu trầm luân ngàn cuộc đổi thay, dẫu kiếp số phôi phai dâu bể
    Dẫu biết rằng ngày sau chẳng thể, dẫu chỉ là thoáng chốc bên nhau..
    Dẫu tình là tàn hoa bại liễu, ta dẫu là mạt lộ chinh nhân..
    Mộng xa vời vợi.....Mộng khởi sầu tiêu.....

  6. #6
    Tham gia
    %01-%2010
    Đến từ
    Hành Tinh Cảm
    Bài gửi
    484
    Ink
    120
    Thanks
    0
    Được Thank 3 lần trong 3 bài

    Re: Chuyện xứ Lang Biang

    - Sao mà trò dám hỏi ta bằng cái giọng như thế hả? Hồi đó ông nội của trò đâu có hỗn láo như trò bây giờ.

    Mặt Nguyên trắng bệch như trét bột mì. Nó lắp bắp:

    - Con xin lỗi thầy. Ý của con là... con chỉ muốn...

    - Trò khỏi cần nói, ta cũng biết trò muốn gì rồi. Trò muốn dò xét, lùng sục đồi Phù Thủy chứ gì! Trò tưởng mấy lần trò lén lút mò lên đồi, ta không biết hả?

    Lần này thì Nguyên khỏi phân trần luôn. Tại cũng như Kăply, quai hàm của nó bỗng nhiên cứng như gỗ và đôi chân nó rõ ràng là đang dẫm ngay chóc xuống cái hố băng Kăply đang đứng nãy giờ. Nguyên không nói được, cũng không nhúc nhích được nhưng đầu óc nó chưa đến nỗi bị tê liệt. Cho nên nó cứ thắc mắc hoài về cái chuyện làm sao mà thầy Râu Bạc biết tỏng hết những việc làm của nó.

    Chòm râu thầy Râu Bạc vẫn tiếp tục bốc khói trước mặt hai đứa nhỏ:

    - Trò phải biết không phải tự nhiên mà ngọn đồi đó có tên là đồi Phù Thủy. Nếu trò không tin ta thì mặc kệ trò. Trò cứ việc dẫn xác lên đó đi, để xem có ai dẫn xác trò về không cho biết!

    - Thưa thầy...

    Kăply đột nhiên tìm lại được tiếng nói. Nó tính lên tiếng bao che cho bạn nhưng thầy Râu Bạc đã xua tay, gầm gừ:

    - Các trò về đi! Ta không muốn nghe các trò nói bất cứ một câu gì nữa. Về đi!

    Vai xệ xuống, Nguyên và Kăply lếch thếch rời khỏi nhà thầy Râu Bạc với bộ dạng của hai đứa học trò vừa rớt bịch trong kỳ thi kiểm ra.

    Kăply giữ bộ mặt dàu dàu chừng vài trăm bước chân. Đến một khoảng cách biết chắc thầy Râu Bạc không thể nghe thấy, nó liền phá ra cười:

    - Chà, tao chưa bao giờ thấy thầy Râu Bạc nổi khùng dữ vậy! Tao cứ tưởng mỗi đứa ăn vài cú đá vào mông rồi chứ!

    - Cũng tại tao! – Nguyên làu bàu – Tao đã hỏi một câu đúng là đại ngu!

    - Quên chuyện đó đi! – Mặt Kăply vẫn tươi hớn hớn – Dù sao cuộc gặp gỡ bữa nay phải nói là thành công quá sức tưởng tượng. Tụi mình đã biết được khối chuyện về đồi Phù Thủy.

    - Mày tin những gì thầy Râu Bạc nói là thật sao? – Nguyên đột ngột hỏi.

    - Ơ,chứ chẳng lẽ là giả? – Kăply chớp chớp mắt vẻ bối rối – Tao nghĩ thầy chẳng có lý do gì để bịa ra những chuyện đó.

    - Tao nghĩ thầy không khoái cái chuyện bọn mình thám hiểm ngọn đồi.

    Kăply quay phắt sang bạn, mắt nheo lại như bị chói nắng:

    - Ê, có một mình mày lên đồi thôi đấy nhé. Tao chưa có nhận lời à.

    Nguyên phớt lờ phản ứng của Kăply về hai chữ “bọn mình”. Nó tiếp tục theo đuổi những ý nghĩ trong đầu:

    - Tao có cảm giác thầy đang canh giữ ngọn đồi từng phút một. Nếu không thầy chẳng thể nào biết được tao từng mò lên đó.

    Dĩ nhiên không cần phải thông thái lắm mới thấy những băn khoăn của Nguyên là hoàn toàn xác đáng:

    - Ờ, vụ này lạ thiệt! – Kăply gục gặc đầu.

    - Tao dám đánh cá với mày thầy Râu Bạc dựng lên câu chuyện rùng rợn đó là để hù bọn mình.
    Dẫu là mộng xin đừng là mộng, dẫu biết say xin hãy cứ say
    Dẫu trầm luân ngàn cuộc đổi thay, dẫu kiếp số phôi phai dâu bể
    Dẫu biết rằng ngày sau chẳng thể, dẫu chỉ là thoáng chốc bên nhau..
    Dẫu tình là tàn hoa bại liễu, ta dẫu là mạt lộ chinh nhân..
    Mộng xa vời vợi.....Mộng khởi sầu tiêu.....

  7. #7
    Tham gia
    %01-%2010
    Đến từ
    Hành Tinh Cảm
    Bài gửi
    484
    Ink
    120
    Thanks
    0
    Được Thank 3 lần trong 3 bài

    Re: Chuyện xứ Lang Biang

    - Chậc, mắc mớ gì thầy phải ngăn cản bọn mình kìa! – Kăply đập đập tay lên trán, câu chuyện bỗng trở nên gay cấn đến mức nó không những không bắt bẻ hai chữ “bọn mình” trong câu nói của bạn mà còn để chính cái từ đó nhảy vô miệng mình – Chẳng lẽ có một kho báu đang được cất giấu trên đó?

    Nguyên kín đáo liếc bạn qua khoé mắt, hí hửng khi thấy Kăply bắt đầu quan tâm đến bí ẩn của ngọn đồi, và cái lối Kăply bị dính cứng vào câu chuyện chẳng khác gì chiếc lá bị hút vào vũng nước xoáy làm Nguyên khoái trá quá.

    - A, kho báu đó, nếu có chắc là lớn lắm! – Nguyên hùa theo với cái giọng hân hoan trắng trợn như thể nó đã biết kho báu đó nằm ở đâu.

    Nguyên không ngờ tiếng reo hò quá trớn của mình đã đánh thức Kăply. Và thằng này đã kịp nhìn nó bằng ánh mắt cảnh giác:

    - Mày vẫn còn muốn rủ tao lên đồi sao?

    - Nếu mày không đi thì tao đi một mình – Nguyên thở dài và cụp mắt xuống với cái vẻ rất chi là vờ vịt – Bởi vì trừ thầy Râu Bạc ra, khắp làng Ke không ai có thể xác nhận câu chuyện thầy kể là thật hay là dóc tổ.

    Dù rất nghi ngờ vẻ mặt rầu rĩ như sắp sửa tử vì đạo của bạn, cái câu vừa rồi Kăply biết là Nguyên nói đúng. Nó đã từng hỏi ông ngoại nó, bạn của ông ngoại nó và bạn của bạn ông ngoại nó, những người có mặt ở cái làng này xấp xỉ một trăm năm, nhưng chẳng ai biết tại sao ngọn đồi phía sau trường có tên là đồi Phù Thủy, và cũng chưa có ai từng đặt chân lên đó. Có nghĩa là cái tên đó, cũng như cái lệnh cấm đó, đã có từ lâu lắm.

    - Thế nhỡ những điều thầy Râu Bạc nói là thật thì sao? – Kăply thốt thành lời những lo lắng trong đầu – Nếu trên đồi đúng là đang trú ẩn một mụ phù thủy thì bọn mình sẽ tan xác dưới đáy vực.

    - Mày nghe đây! – Nguyên đập hai bàn tay vào nhau – Những gì thầy Râu Bạc nói với bọn mình chưa hẳn là thật. Giả dụ thầy không cố tình hù bọn mình thì câu chuyện đó cũng xảy ra rất lâu rồi đúng không? Mày cố ra lệnh cho cái đầu của mày suy nghĩ đi! Có phải nếu mụ phù thủy kia vẫn còn ở trên đồi thì làng Ke hẳn đã xuất hiện lắm chuyện kỳ quái rồi không? Nhưng chẳng có chuyện gì đáng kể là kinh hãi cả, ngay một lời đồn cũng không. Ông mình, bà mình, ba mình, mẹ mình, rồi tới mình, có ai thấy gì đặc biệt đâu!

    Kăply nghe lùng bùng hai lỗ tai. Nó lúc lắc đầu và đáp trả lời thuyết giảng tràng giang đại hải của thằng bạn bằng một câu cụt ngủn:

    - Giờ tính sao?

    - Chiều mai lên đồi.

    Kăply ngước mặt lên nhìn bạn, nó thấp hơn Nguyên gần một cái đầu:

    - “Bọn mình” lên á?

    - Không có mày thì tao cũng vẫn đi.

    Nguyên nói hùng hổ nhưng ánh mắt nó cho thấy nó đang mong Kăply nhận lời đi với nó đến chết đi được. Nhưng Kăply đã bất ngờ ngoảnh mặt đi chỗ khác:

    - Chiều mai tao bận rồi!

    Rồi cũng bất ngờ như thế, nó quay mặt lững thững bỏ đi. Nguyên nghệt mặt dõi theo lưng bạn, ngạc nhiên sao thằng Kăply không biến thành thứ gì đó, như một con cóc hôi hám chẳng hạn, quách cho rồi.
    Dẫu là mộng xin đừng là mộng, dẫu biết say xin hãy cứ say
    Dẫu trầm luân ngàn cuộc đổi thay, dẫu kiếp số phôi phai dâu bể
    Dẫu biết rằng ngày sau chẳng thể, dẫu chỉ là thoáng chốc bên nhau..
    Dẫu tình là tàn hoa bại liễu, ta dẫu là mạt lộ chinh nhân..
    Mộng xa vời vợi.....Mộng khởi sầu tiêu.....

  8. #8
    Tham gia
    %01-%2010
    Đến từ
    Hành Tinh Cảm
    Bài gửi
    484
    Ink
    120
    Thanks
    0
    Được Thank 3 lần trong 3 bài

    Re: Chuyện xứ Lang Biang

    CHƯƠNG 2
    ĐỒI PHÙ THỦY

    Nguyên có mặt ở chân đồi phía Bắc lúc hai giờ trưa. Leo lên đồi Phù Thủy từ hướng Nam như mọi lần, tức men theo Đường Lên Núi, chắc chắn gần hơn và dễ hơn, nhưng nguy cơ bị thầy Râu Bạc phát hiện lại cao hơn. Đến giờ này mỗi khi nhớ tới bộ mặt đỏ bừng như hơ lửa của thầy hôm qua, Nguyên vẫn còn hãi. Nó không hiểu được làm sao mà thầy Râu Bạc lại khó chịu với cái chuyện tụi nó mò lên đồi như thế.Thầy lo cho tính mạng của tụi nó thật hay quả tình thầy đang cất giấu bí mật gì trên đó.

    Nguyên vừa nghĩ ngợi vừa dọ dẫm bằng cặp mắt không ngừng dáo dác đong đưa. Những lần trước, Nguyên nảy ra ý định lên đồi chỉ vì nghịch ngợm, vì khoái chơi ngông. Nó đã chán cái cảnh cả bọn chen chúc nhau thò đầu qua cửa sổ lớp học mỗi ngày để chỉ trỏ và bàn tán suông như một lũ chết nhát lắm rồi. Ý nghĩ trở thành người đầu tiên của làng Ke trong vòng một trăm năm nay đặt chân lên đồi Phù Thủy đối với nó thật hấp dẫn. Bữa nay, ý nghĩ đó còn sôi sục hơn do được đốt nóng bởi ngọn lửa háo hức khám phá bí mật của thầy Râu Bạc, cái bí mật mà nó tin là rất có thể thầy chônn dưới một gốc cây nào đó trên đồi.

    Chốc chốc Nguyên lại dừng bước, đưa tay quẹt mồ hôi trên trán, trên cằm và trên cổ. Mặt trời ban trưa trút xuống đầu nó từng bựng hơi nóng mặc dù nó cố tình lê bước dưới những tàng cây rậm.

    Nguyên vừa đi vừa dừng, tới lần thứ mười thì đã đến lưng chừng đồi. Những lần trước Nguyên cũng chỉ leo lên tới khoảng này rồi lại quay xuống. Dường như có một nỗi sợ không tên đã níu lấy chân nó, bất chấp việc nó là đứa trẻ gan dạ nhất làng.

    Nguyên đứng tại chỗ một hồi lâu, nghiêng tai nghe ngóng. Những ngọn gió vừa quăng mình rào rào trên ngọn cây vừa hú lồng lộn khiến Nguyên thầy rờn rợn. Ở dưới thấp, gió hiền hoà hơn, lên cao bỗng như mọc thêm chân thêm cánh để doạ người. Rất nhiều lần Nguyên thấy mình bị bao bọc giữa vô số những tiếng sột soạt khả nghi chung quanh. Nguyên biết đó là tiếng những con thú nhỏ đang lén lút đi luồn trong bụi rậm nhưng có lúc nó lại không quả quyết được điều đó.

    Nguyên lại đưa tay chùi mồ hôi trán, ước chi lúc này mọc ra thêm chừng mười hai con mắt để khỏi phải lo lắng ngoảnh tới ngoảnh lui nhặng xị.

    Đang căng thẳng, một tiếng động lớn vang lên ngay sau lưng làm Nguyên giựt bắn cả người, tóc gáy đồng loạt dưng đứng lên còn trái tim rõ ràng là văng đi đâu cả thước. Nó quay phắt lại, mắt trừng trừng nhìn vô lùm cây đang lung lay dữ tợn.

    Cho tới khi kịp quét mắt xuống đất và nhác thấy một bàn chân thò ra dưới bụi cây thì Nguyên cảm thấy không chỉ trái tim mà ruột gan phèo phổi nó cũng trôi tuột đi đâu mất. Miệng nó há to như miệng cống, từ đó một tràng hãi hùng lồng lộn tuôn ra:

    - A a a a a a a a a aaaaaaaaa...........

    Chắc chắn trong khoảnh khắc kinh hoàng đó, bộ não của Nguyên đang bị hình ảnh mụ phù thủy trong câu chuyện của thầy Râu Bạc đè cho bẹp dúm.

    Bàn chân dưới bụi cây bị tiếng thét của Nguyên lôi ra thêm một khúc, rồi lại lòi ra thêm một bàn chân nữa, và khi có đủ hai chân rồi thì cái hình thù trong bụn cây lồm cồm đứng dậy.

    Nguyên như đứng tròng khi khuôn mặt đang toe toét cười của Kăply hiện ra sau đám lá xanh.

    Không biết mất bao nhiêu lâu, lục phủ ngũ tạng mới trở về đúng vị trí trong cơ thể Nguyên. Nó hớp một hơi không khí, và giận giữ phun ra phèo phèo:

    - Bộ mày không nghĩ ra được trò nào tử tế hơn hả Kăply?

    Kăply cười hì hì:

    - Cùng đi với mày lên đồi là cái trò tử tế nhất trong đời tao đó.

    Nguyên nhăn nhó ôm ngực có cảm tưởng như nó vừa nuốt nguyên một quả táo to đùng:

    - Tốt quá há? Suýt chút nữa tao đã chết ngắc trước khi chết vì rời xuống vực rồi.

    Hai đứa nhóc dọ dẫm đi tiếp. Lần đầu tiên có bạn đi cùng, Nguyên cảm thấy nắng như dịu đi trên đầu và gió bớt gầm thét hơn.

    - Mày bám theo tao từ lúc nào thế? – Nguyên hỏi, tay vẫn còn xoa xoa nơi ngực.

    - Từ lúc mày vừa ra khỏi nhà.

    - Thế hôm qua mày bỏ đi là cố tình trêu tao đấy?

    - Tao muốn coi thử mày gan cỡ nào – Kăply cười khoái chí – Hoá ra mày hét cũng to quá đó chớ!
    Dẫu là mộng xin đừng là mộng, dẫu biết say xin hãy cứ say
    Dẫu trầm luân ngàn cuộc đổi thay, dẫu kiếp số phôi phai dâu bể
    Dẫu biết rằng ngày sau chẳng thể, dẫu chỉ là thoáng chốc bên nhau..
    Dẫu tình là tàn hoa bại liễu, ta dẫu là mạt lộ chinh nhân..
    Mộng xa vời vợi.....Mộng khởi sầu tiêu.....

  9. #9
    Tham gia
    %01-%2010
    Đến từ
    Hành Tinh Cảm
    Bài gửi
    484
    Ink
    120
    Thanks
    0
    Được Thank 3 lần trong 3 bài

    Re: Chuyện xứ Lang Biang

    Nguyên thò tay dứt mạnh một sợi tóc, gầm gừ:

    - May mà tao còn sống để mà hét!

    Vừa đi vừa trò chuyện, chẳng mất chốc hai đứa trẻ đã lên tới đỉnh đồi. Lúc này, Nguyên và Kăply đứng giữa đám cây cối um tùm, ở trên đầu chim từng bầy nháo nhác, những con chim lạ với những sải cánh dài không ngừng kêu quang quác.

    Nguyên vẹt lá nơm nớp nhìn xuống chân đồi:

    - Lũ chim là náo động kiểu này chẳng biết thầy Râu Bạc có nghe thấy không há?

    Nguyên cứ sợ thầy Râu Bạc biết tụi nó mò lên đồi Phù Thủy. Cứ theo thái độ của thầy hôm qua, có vẻ như thầy sẵn sàng nuốt sống tụi nó nếu biết tụi nó lại tự tiện lùng sục ngọn đồi.

    Kăply đảo mắt nhìn quanh, nói giọng tỉnh khô:

    - Thầy biết thì đã sao. Cùng lắm thầy chỉ hò hét như hôm qua thôi. Thầy đâu có nỡ làm hại bọn mình.. Thực tình tao chỉ sợ mụ... mụ...

    Đang nói, Kăply bỗng tắc tị như có ai nhét giẻ vô miệng nó. Nguyên ngạc nhiên ngoảnh lại, thấy Kăply đang hả họng nhìn chằm chằm về bên tay trái, mắt mở to đầy hãi hùng.

    Nguyên nhìn theo ánh mắt bạn, và ngay tức khắc bụng nó quặn lại như bị ai xoắn lấy.

    Ngay dốc phía Tây của ngọn đồi, về hướng vực thẳm nếu đúng là ở đó có một cái khe vực như thầy Râu Bạc nói, thấp thoáng một căn nhà gỗ nấp dưới những tán lá rậm rạp và không ngừng lắc lư như có bàn tay nào đó đang lay lấy lay để.

    - Căn... nhà... của...

    Nguyên lắp bắp một cách khó khăn, còn tệ hơn một đứa trẻ mới học nói. Nhưng Nguyên cũng chỉ nói được ba tiếng thôi rồi đứng trơ ra đó. Ngay lúc này nó thực tình hối hận vì đã không tin lời thầy Râu Bạc.

    Hai đứa chông chân có đến một lúc lâu, với cảm giác rõ rệt là cành lá chung quanh rên rỉ mỗi lúc một lớn dần.

    Trước mắt tụi nó những tán là cứ lắc lư, lắc lư và lắc lư. Và hai đứa trẻ thấp thỏm chờ bàn chân mình bị trôi tuột đi, chờ một sức mạnh vô hình nào đó bất thần lôi tụi nó nhào xuống vực.

    Nhưng lâu thật lâu vẫn chẳng có động tĩnh gì xảy ra. Nguyên là đứa đầu tiên phát giác ra cái điều đáng lẽ ra tụi nó phải phát giác ngay từ đầu:

    - Gió... phải rồi chính gió đã làm lay động những tán lá...

    - Ờ, phải rồi, gió...

    Kăply mấp máy hùa theo, câu nói của Nguyên vừa rồi đã kéo nó ra ngoài rìa của nỗi sỡ điếng người. Nhưng Kăply không phải là đứa trẻ dạn dĩ lắm. Cho nên mặt nó nhanh chóng trắng bệch trở lại:

    - Nhưng rõ ràng thầy Râu Bạc đã không bịa chuyện... Căn nhà đó...

    Nguyên nói cố giữ cho hai hàm răng đừng va vào nhau, không rõ để trấn an bạn hay trấn an chính mình:

    - Dù sao thì câu chuyện thầy kể cũng đã xảy ra cách đây hơn một trăm năm rồi. Chắn chắn mụ phù thủy nọ đã khôn còn ở trên đồi.

    Nguyên vừa nó vừa lấm lé liếc về phía căn nhà như sợ mụ phù thủy bất thần chui ra để cải chính lời nhận xét bừa bãi của nó.

    Ánh mắt Kăply cũng bám cứng căn nhà nhưng gương mặt co rúm cùa nó lúc này đã dãn ra, chứng tỏ nó tin những gì Nguyên nói nếu không hoàn toàn là sự thật thì chắc cũng không đến nỗi hoàn toàn sai bét. Ừ, nếu mụ ta đang ở trong căn nhà kia không đời nào mụ để cho hai đứa nhỏ như nó yên thân mà bàn tán lung tung như thế!

    - Bây giờ bọn mình quay về chứ? – Kăply nhìn Nguyên, thì thào với vẻ van lơn lộ liễu.

    - Lại đằng đó xem sao đã!
    Dẫu là mộng xin đừng là mộng, dẫu biết say xin hãy cứ say
    Dẫu trầm luân ngàn cuộc đổi thay, dẫu kiếp số phôi phai dâu bể
    Dẫu biết rằng ngày sau chẳng thể, dẫu chỉ là thoáng chốc bên nhau..
    Dẫu tình là tàn hoa bại liễu, ta dẫu là mạt lộ chinh nhân..
    Mộng xa vời vợi.....Mộng khởi sầu tiêu.....

  10. #10
    Tham gia
    %01-%2010
    Đến từ
    Hành Tinh Cảm
    Bài gửi
    484
    Ink
    120
    Thanks
    0
    Được Thank 3 lần trong 3 bài

    Re: Chuyện xứ Lang Biang

    Nguyên đáp bằng cái giọng không để cho ai phản đối, và nó nhấn mạnh quyết tâm của mình bằng cách bỏ đi trước, kéo theo cái đuôi lếch thếch xanh lè xanh lét là Kăply phía sau.

    Căn nhà gỗ dần dần hiện rõ trước mắt bọn trẻ và trông giông giống căn nhà của thầy Râu Bạc, có điều nom nó hoang tàn xập xệ hơn. Vách trước căn nhà gần như mục nát, xiêu vẹo và thủng lỗ chỗ, có cảm giác chỉ cần gí một ngón tay vào là cả bức vách sẽ ngồi thụp xuống và tan ngay thành bột. Xuyên qua bức vách trống hoác, bọn trẻ nhìn thấy một cái bàn bốn chân lỏng khỏng và khá hơn căn nyhà của thầy Râu Bạc là có tới hai chiếc ghế và thêm một cái giường, tất cả đều bằng gỗ và cũng như bức vách mọi thứ đều có vẻ như sắp sụm bà chè tới nơi.

    Nguyên lôi Kăply vào trong nhà như lôi một bao gạo khiến thằng này phải kêu lên vì chân va vào bục cửa.

    Nguyên cúi nhìn cái bục bị văng mất một khúc vì cú chạm vừa rồi, tặc lưỡi với vẻ khoái trá:

    - Căn nhà này đúng là lâu đời lắm rồi. Và cũng rõ ràng là lâu lắm rồi không có ai ở đây.

    Kăply giằng khỏi tay bạn. Nó ngồi xẹp xuống, vừa bóp bóp cổ chân vừa nói:

    - Có chắc không đó?

    Nguyên đi lòng vòng trong nhà, dòm dỏ mỗi nơi một tí rồi buông người xuống chiếc ghế bên cạnh, giọng quả quyết:

    - Nếu có người ở, căn nhà dứt khoát phải được sửa sang, phải...

    Chiếc ghế cắt ngang lời khẳng định của Nguyên bằng cách bất thần gẫy sụm bốn chân hất nó lăn tròn xuống đất.

    - Đồ đạc ở đây cũ quá rồi, tốt nhất là ngồi chồm hổm như tao vậy nè! –Kăply góp ý, vất vả lắm nó mới không phá ra cười trước gương mặt như bị ai kéo lệch đi của bạn.

    Suốt gần hai tiếng đồng hồ sau đó, Nguyên và Kăply thi nhau dọ dẫm và bới tung căn nhà, sục sạo cả những khu vực lân cận, nhưng không tìm thấy một bí mật gì đáng giá, chỉ trừ cái vực sâu ở khu “lưng ngựa” ngăn cách ngọn đồi với vách núi phía Tây. Tụi nó không dám mon men đến bên miệng vực nhưng phát hiện đó chứng minh là thầy Râu Bạc không gạt tụi nó, ít ra là ở những chuyện mà thầy thấy không cần thiết phải gạt.

    - Tao nghĩ thầy Râu Bạc chẳng giấu kho báu nào trên ngọn đồi này đâu! Cuối cùng, Kăply quệt mồ hôi trán, thở phù phù, kết luận.

    - Nếu thế tại sao thầy ngăn cản bọn mình lên đồi? Mày cũng thấy rồi đó, bọn mình chạy lăng quăng cả buổi mà đâu có sao!

    - Nhưng bọn mình đã tìm kĩ rồi mà có thấy cái quái gì đâu!

    Nguyên có vẻ như không nghe bạn mình nói gì. Nó đập hai tay vào nhau đánh “bộp”:

    - Chiều mai bọn mình phải đem theo cuốc xẻng.

    - Chi vậy?

    - Tao nghi thầy Râu Bạc chôn cái gì đó dưới nền nhà.

    Kăply thực tình không muốn trở lại ngọn đồi bí hiểm này thêm lần nào nữa nhưng nó biết mình không thể cãi lại bạn cho đến chừng nào chưa đào tung cái nền nhà đó lên.

    Hai đứa đi trở xuống và khi rời khỏi chân đồi chưa quá hai trăm thước tụi nó bỗng đụng phải một người mà tụi nó không hề muốn gặp chút xíu nào trong lúc này: thầy Râu Bạc.

    Thầy Râu Bạc như hiện ra từ trong không khí. Rõ ràng Nguyên và Kăply vừa đi vừa thận trọng nhìn trước ngó sau vẫn không phát hiện ra bóng dáng thầy, tụi nó chỉ đột ngột nhìn thấy thầy khi thầy đã đứng lù lù một đống trước mặt.
    Dẫu là mộng xin đừng là mộng, dẫu biết say xin hãy cứ say
    Dẫu trầm luân ngàn cuộc đổi thay, dẫu kiếp số phôi phai dâu bể
    Dẫu biết rằng ngày sau chẳng thể, dẫu chỉ là thoáng chốc bên nhau..
    Dẫu tình là tàn hoa bại liễu, ta dẫu là mạt lộ chinh nhân..
    Mộng xa vời vợi.....Mộng khởi sầu tiêu.....

Trang 1/24 1234511 ... CuốiCuối