Truyen ngan tiem banh tinh yeu
Một năm mới lại đến, vậy là cô bé đã tròn 17 tuổi rồi. Hôm nay là sinh nhật cô, ngày 25 tháng 12. Như những người khác, đáng ra hôm nay phải là ngày vô cùng hạnh phúc với cô. Sinh nhật là mình được đóng vai chính trong cả một ngày, là ngày quây quần cùng với gia đình, bạn bè, cùng ăn bữa cơm gia thân mật, cùng đón chào một tuổi mới với chiếc bánh sinh nhật và những ánh nên lung linh. Nhưng tối hôm nay, cô bé ấy lại đi dạo một mình trên phố...
Tối Chủ Nhật ngoài đường tấp nập quá. Dù cho những cơn gió lạnh vẫn thổi qua, nhưng không gian trở nên ấm áp hơn với dòng người tấp nập trên phố, với những ánh đèn vàng hắt ra từ các cửa hiệu bên đường, với tình yêu của những đôi nam nữ khoác tay nhau dạo phố. Cô bé rảo bước trên đường, nhìn cảnh vật trôi qua như những thước phim quay chậm. Mọi người đều vui và hạnh phúc, nhưng hình như chỉ có cô là không như vậy...
Tít tít tít... Tiếng chuông tin nhắn đến.
"Chúc mừng con gái yêu của mẹ tròn 17 tuổi. Năm nay thi Đại học, cố gắng lên con nhé! Bố mẹ xin lỗi vì phải ra nước ngoài công tác vào đúng sinh nhật con. Bố mẹ có món quà sinh nhật tặng con đấy, chắc bưu điện đã chuyển đến rồi. Ở nhà ngoan con gái nhé. Bố mẹ yêu con!"
"Con cảm ơn."
Cô khẽ mỉm cười, nụ cười có gì đó chua xót và buồn lắm. Hình như... sinh nhật năm ngoái cũng có tin nhắn thế này thì phải... Cô cảm thấy ghét chính ngày sinh của mình... bởi vì cô càng cảm thấy cô đơn hơn trong những ngày như thế... Cha mẹ cô đều là những doanh nhân thành đạt, họ thường xuyên phải đi công tác nước ngoài. Một năm, có khi cô chỉ gặp lại cha mẹ vào ngày Tết. Căn biệt thự xa hoa lộng lẫy, nhưng dường như quá trống trải khi chỉ có mình cô và vài người giúp việc. Những ánh đèn vàng không đủ xua đi cái lạnh lẽo vốn có, tiếng nhạc du dương không đủ xóa đi cái tịch mịch lặng im... Cô bỗng thấy sợ khi nghĩ về chính căn nhà của mình... Một nơi không có tình thương, không có bóng người. Sinh nhật, cô được nhận những món quà đắt tiền từ cha mẹ, chỉ vậy thôi... iPad, iPhone, những bộ quần áo đắt tiền,... có thể là mơ ước của nhiều người, nhưng cô, cô không cần. Cô chỉ cần một cái ôm trong ngày sinh nhật, được ở bên cha mẹ vào ngày quan trọng nhất trong năm. Nhưng những thứ bình dị đó, với cô thật quá xa xỉ.
Cô đi mãi, đi mãi, đến một khu phố cổ kính, vắng vẻ. Cô dừng lại trước một tiệm bánh nhỏ bên đường. "Tiệm bánh tình yêu" - cô ngạc nhiên trước cái tên kì lạ. Có vẻ như, cách trang trí trang nhã, ấm cúng cũng đúng với như cái tên của cửa hiệu ấy. Cửa hiệu bánh giản gị với một gam màu trắng thanh khiết, cửa tiệm nhỏ được xây theo phong cách châu Âu cổ với những giỏ hoa nhỏ xinh dọc lối đi. Từ trong cửa tiệm, những ánh đèn ấm áp hắt ra qua khung cửa sổ vòm hòa cùng tiếng nhạc dương cầm dịu êm, khiến cho người ta cảm thấy nhẹ nhàng, thanh bình vô cùng. Bỗng dưng, cô thấy lạnh. Có lẽ cô cần một chỗ dừng chân ấm áp. Hôm nay là sinh nhật cô, cô cũng muốn có một chiếc bánh nhỏ và những ánh nến lung linh.
"Trông cũng ngon đấy chứ nhỉ?!" - cô thầm nghĩ khi nhìn những chiếc bánh nhỏ bày trong tủ kính, trông hấp dẫn không khác gì bánh ở những cửa hiệu nổi tiếng. Nào là cupcake với nhiều màu dễ thương, cookie nhỏ xinh ngộ nghĩnh, bánh kem dâu tây đáng yêu, ngọt ngào,... Cô chọn cho mình một chiếc Cupcake chocolate.
- Em có dùng đồ uống gì không?
- Ừm... cho em một chocolate nóng.
- Một cupcake chocolate và một chocolate nóng. Em có vẻ nghiện chocolate nhỉ?
- Vâng - cô bé mỉm cười. À, cửa hàng có nến không ạ?
- Có chứ, em cần nến sao?
- Vâng... Anh có thể cắm một cây nến lên chiếc bánh được không ạ?
- Ừ, được thôi. Hôm nay sinh nhật em sao?
Cô không trả lời, chỉ khẽ mỉm cười. Cô chọn cho mình một chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Không gian ngoài kia sao khác với trong này đến thế. Đó là sự đối lập của ánh sáng và bóng tối, sự ấm áp và lạnh lẽo, thanh bình và hối hả. Bỗng dưng, tiếng nhạc chúc mừng sinh nhật kéo cô ra khỏi những suy nghĩ miên man. Anh chủ quán tiến đến bàn cô, trên tay là chiếc cupcake chocolate với một cây nến nhỏ.
- Chúc mừng sinh nhật em!
Phần 2| Phần 3|Phần 4|http://kenh14.wen.ru