Hiện kết quả từ 1 tới 3 của 3

Chủ đề: Hoa Thiên Cốt

  1. #1
    Tham gia
    %01-%2012
    Đến từ
    Hội Sắc Nữ
    Bài gửi
    340
    Ink
    5.399
    Thanks
    1
    Được Thank 0 lần trong 0 bài

    Hoa Thiên Cốt

    HOA THIÊN CỐT
    Tác giả: Fresh Quả Quả



    Tên gốc: Tiên hiệp kỳ duyên chi Hoa Thiên Cốt


    Thể loại: Tiên hiệp, cổ trang, ngôn tình, sư đồ luyến, trường học thần tiên, ngược ái…


    Độ dài: Khoảng 132 chương


    Nguồn convert: Lue 2T


    Editor: Hoa Trà Trong Gió


    Nội dung:

    “Cõi đời này ta sợ nhất hai dạng đồ vật, quỷ cùng sư phụ…”


    “Tỷ tỷ, ngươi tốt cao thật xinh đẹp a, khuyết điểm duy nhất chính là ngực nhỏ điểm…”


    “Những thứ này đầu lưỡi cũng rất nghe lời, có đôi khi cũng sẽ cần tưới tưới nước, có đôi khi cũng cần đem bầu trời mở ra, khiến chúng nó phơi phơi nắng.”


    “Cái gì gọi là cách xa nàng một chút, chê cười! Ta muốn thiên hạ đều ở tay ta, còn sợ nghịch không được này nho nhỏ Càn Khôn!”


    “Không có thích cũng không có không thích. Cho nên, bất kể lấy như thế nào một loại phương thức sống, đối với ta tới nói, đều là không liên quan sự tình khẩn yếu.”


    “Ta không tin đang, không tin tà, không tin hạnh phúc, nhưng là ta tin tưởng ngươi!”


    “Bạch Tử Họa, ngươi nếu dám vì ngươi trong môn đệ tử tổn thương nàng nhất phân, ta liền tàn sát ngươi cả nhà, ngươi nếu dám vì thiên hạ người tổn hại nàng một chút nào, ta liền giết hết người trong thiên hạ!”


    “Cao thượng tình cảm sâu đậm? Này chỉ là một từ? Vẫn là kính dâng ra bản thân hạnh phúc, hy sinh của mình hết thảy người mới sẽ có một loại cảm giác? Ta cuộc đời này tâm khoa trưởng lưu, tâm hệ tiên giới, tâm hệ chúng sanh, tuy nhiên nó chưa từng vì nàng đã làm cái gì. Ta không chịu Trường Lưu, không chịu lục giới, không chịu thiên địa, nhưng là chung quy vẫn là phụ bạc nàng phụ chính mình.”


    “Hắn là trên đời ôn nhu nhất người, cũng là nhất người vô tình. Ta nỗ lực nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ cũng đều không hiểu hắn, bất quá bây giờ đã không cần phải hiểu cũng không muốn đã hiểu, sống hay chết, hắn hôm nay ở trong tay của ta, ta muốn như thế nào đều được.”


    “Ta không có sư phụ, không có bằng hữu, không có người yêu, không có hài tử, ban đầu ta cho là ta có toàn bộ thế giới, nhưng thì ra là đều là giả. Yêu ta, cho mà chết, ta yêu, một lòng muốn ta chết. Ta tin, phản bội ta, ta lệ thuộc vào, bỏ qua ta. Ta cái gì cũng không muốn, cái gì cũng không cầu, chỉ muốn đơn giản sống, nhưng là là lão Thiên ép ta, là ngươi ép ta! Ngươi cho rằng cho tới bây giờ, ta còn trở về được rồi đầu sao?”


    Cấm đoạn thầy trò tuyệt yêu, giả tưởng tiên hiệp truyền kỳ.
    >>>[Sun]<<<
    Ngây thơ ♥ Đáng iu ♥ Thuần khjết ♥♥♥ Iu tiền + soái ca =))

  2. #2
    Tham gia
    %01-%2012
    Đến từ
    Hội Sắc Nữ
    Bài gửi
    340
    Ink
    5.399
    Thanks
    1
    Được Thank 0 lần trong 0 bài

    Re: Hoa Thiên Cốt

    Hoa Thiên Cốt – Chương 1



    Tiên hiệp kỳ duyên chi Hoa Thiên Cốt
    Cuốn một – Vạn Phúc máu lãnh chìm dã biểu
    Nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy thượng hoa điên
    Chương một: Thủy quỷ cản đường

    Editor: Hoa Trà Trong Gió
    Warning: 16+




    Trời không có sao, càng không có trăng sáng. Đen nhánh như một cái lỗ thủng to, làm cho người ta có chút điên đảo không rõ, tựa hồ trượt chân sẽ rơi xuống đó.

    “Nam mô A Di Đà Phật, nam mô A Di Đà Phật…” Một đứa bé mười hai mười ba tuổi cô đơn một mình trên đường cấp tốc đi.Tayphải nắm lấy một chuỗi hạt châu liên tục niệm, tay trái mang theo giấy cùng đèn lồng.

    Nói nàng đi, không bằng nói là đang chạy. Bởi vì những thứ đó một mực đi theo sau nàng, chỉ là do phật châu nên không dám đến gần quá. Chung quanh đen nhánh, chỉ thấy được đèn lồng lấp lánh như ma trơi giữa không trung không ngừng phiêu di. Khắp nơi yên tĩnh đến mức quỷ dị, ngay cả tiếng nước chảy, tiếng côn trùng kêu cũng không nghe được.

    Lập tức sẽ vào thông, trong thôn là tốt nhất. Đứa trẻ không ngừng nhắc mình tỉnh táo, khuôn mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh tý tách rơi.Tayphải đem áo choàng làm bằng da của tám con chó đen phủ kín thân thể, cố gắng không để cho mùi cơ thể của mình tản mát ra nhiều hơn.

    Nhưng đi tới đầu thôn, đứa trẻ vẫn sững sờ đứng ở đó. Một nữ nhân cầm cây dù đứng trên cầu đối diện nàng, trên mặt ô thêu hoa đào hồng đến chói mắt. Quần áo màu trắng cũng toàn là hoa đào. Ô cầm rất thấp, không nhìn thấy mặt. Rõ ràng là nóng bức đến mức buồn bực, không có một chút gió, nhưng váy áo kia không ngừng tung bay.

    Đứa trẻ bị dọa cho sợ đến mức đứng ở chỗ này, hai chân run lên. Xong! Gặp quỷ cản đường…

    “Nammô A Di Đà Phật…” Nàng tiếp tục thấp giọng niệm, nghiêng thân thể muốn từ cầu bên kia đi qua, cúi đầu làm bộ như không nhìn thấy gì. Lại phái hiện trong chớp mắt, thứ đó liền đứng trước mặt nàng. Giày trắng thêu tinh xảo dính đầy bùn, bên chân phải một bãi nước, còn có rong rêu xanh biếc cùng xác vật. Lúc này nàng mới nhìn rõ, làn váy kia không phải là hoa đào, mà là nhuộm đầy máu tươi!

    Đột nhiên, đèn lồng trong tay vốn là ánh sáng màu vàng ôn nhu bắt đầu từ màu xanh quỷ dị biến thành màu đỏ, giống như là bị nhuộm qua máu. Trong không khí tràn đầy mùi máu tanh hôi gay mũi cùng mùi nước sông.

    “Nammô A Di Đà Phật…” Kiên trì đem phật châu giơ lên phía trước, nữ quỷ kia lui lại hai bước. Đứa trẻ vừa đi tới hai bước, nữ quỷ kia cũng lui lại hai bước. Đến đầu cầu, lại nghe thấy một trận tiếng cười khiến người ta sởn gai ốc.

    Dù rơi xuống, khuôn mặt nữ quỷ rách ra, tứ chi gãy làm vô số đoạn, phảng phất như bị người ta chém nát, trên đất toàn là máu cùng giòi bọ.

    Đứa trẻ bị dọa sợ đến mức thiếu chút nữa ném phật châu trong tay cùng đèn lồng, muốn chạy như chân lại không chạy nổi.

    Lại thấy có một thứ đồ tròn trịa nhanh như chớp từ dưới ô lăng ra ngoài, quấn đầy tóc dài màu đen, dĩ nhiên là đầu của người đàn bà kia. Đứa trẻ toàn thân như bị đóng băng, nửa điểm cũng không nhúc nhích được. Một thanh âm không ngừng từ dưới đáy lòng la, chạy mau chạy mau, nhưng cũng chỉ là bất động đứng một chỗ.

    Da đầu bóng loáng, lăn một đoạn, đụng vào lan cầu thì bắn ngược trở lại, lập tức cọ vào chân dứa trẻ. Nàng sợ đến mức thiếu chút nữa ngã xịu lơ xuống đất.

    Dừng lại một chút, đứa trẻ nhìn chằm chằm cái đầu bất động bên chân, tim muốn nhảy ra ngoài. Lại thấy đột nhiên, cái đầu kia lật lại, quay tới, đứa trẻ lúc này mới nhìn thấy mặt của nàng. Trên mặt đen thui hai cái động lớn, ánh mắt bị teo nhỏ lại. Một con ngươi không biết rơi ở đâu, một cái còn lại dính với một chút mạch máu, thần kinh cùng những thứ khác giắt trên mặt, lúc ẩn lúc hiện. Con ngươi trắng bóc còn thật nhanh chuyển động, hướng về phía trước nhìn nàng chằm chằm. Môi giống như là bị cá sông cắn nát, không trọn vẹn khẽ run run làm như muốn hướng nàng nói gì đó, nhưng chỉ phát ra tiếng giống như gió thổi vào cửa gỗ, cạc cạc tiếng vang.

    Đứa trẻ nhịn xuống cảm giác muốn nôn mửa, vượt qua cái đầu kia chạy về phía trước, bất chất dẫm phải tay chân đã bị cụt thương ở trên đất. Trong lúc bất chợt, chân bị bắt chặt, là một đoạn tay phải. Ngón tay ở trong nước ngâm lâu, thối nát mà trắng bệch, nơi cánh tay bị mất thịt có thể nhìn thấy um tùm xương trắng.

    Hoảng sợ, phát hiện cái đầu kia thật nhanh bắn về phía mình, mở miệng muốn cắn bắp chân đùi phải, đau nhức càng ăn sâu vào trong xương, trong nháy mắt truyền khắp tứ chi.

    Đứa trẻ quơ phật châu hướng phía cái đầu kia đánh mạnh. Sau đó nghe thấy một trận tiếng vang do thịt tươi bị bóc ra bằng miếng sắt nung hồng. Đến một lúc lâu, cái đầu kia mới nhả ra. Đưa trẻ vội vã bỏ chạy, đột nhiên nghe thấy một thanh âm tan vỡ. Dưới lòng bàn chân có một thứ cấn vào. Giơ lên nhìn, dĩ nhiên lại là con mắt khác của nữ quỷ kia, không cẩn thận bị mình đạp phải, đang chảy ra cuồn cuồn nước mủ cùng giòi bọ.

    Đứa trẻ vừa nôn khan vừa muốn chạy đi, phát hiện ra cái tay kia vẫn đang bám lấy đùi mình, mà cái đầu kia vẫn còn đang ở trên cầu nhảy tưng tưng, hàm răng đụng vào nhau phát ra tiếng kêu. Thanh âm vừa thê thảm vừa kinh khủng, chẳng qua là không xuống được dưới cầu, không có cách nào đuổi theo. Chết thảm ở dưới nước, linh hồn chỉ có thể vĩnh viễn vây ở nơi này.

    Đứa trẻ dùng sức đem cánh tay kia từ trên đùi tác xuống, vứt trở về trên cầu. Sau đó xoay người chạt trối chết về phía trước, trên mặt sớm bị dọa đến mức một hạt máu cũng không có.

    Người trong thôn lúc này đều đã ngủ, an tĩnh đến mức gà gáy chó sủa cũng không nghe được. Đứa trẻ dứng trước của tiệm thuốc điên cuồng gõ cửa. Trong thôn, người đang ngủ phảng phất giống như đã chết, không có nửa điểm phản ứng, không một bóng đèn phát sáng. Đứa trẻ liều mạng gõ cửa, nửa ngày mới có một điểm động tĩnh.

    “Người nào a?”

    “Trương đại phu, Trương đại phu, ta là Tiểu Cốt! Mau cứu cha ta, hắn sắp chết!” Đứa trẻ nhỏ gọi Tiểu Cốt lòng như lửa đốt, lớn tiếng kêu lên.

    “Nga nga, Tiểu Cốt a? Ngươi đừng vội, chờ ta mặc quần áo tử tế xong, lập tức, lập tức…”

    Chốc lát sau, một lão nam nhân nửa tóc trắng dẫn cái hòm thuốc đi ra, cùng nàng vội vã chạy tới.

    “Làm sao ngươi một mình buổi tối chạy ra đường a? Không có gặp gỡ cái gì sao?”

    “Mới vừa ở trên cầu có… Không có biện pháp, cha đột nhiên bệnh rất nặng…” Tiểu Cốt kéo y phục Trương đại phu, núp ở phía sau hắn, khập khiễng bước đi, thân thể không ngừng phát run. Đi từ từ đến gần cầu nhỏ, lén nhô đầu ra, lại phát hiện toàn bộ thi thể cùng con mắt vị mình dẫm nát không có, tất cả giống như chưa bao giờ phát sinh qua.

    Nàng bát tự quá nhẹ, âm khí quá nặng, thiên sát cô tinh, trăm năm khó gặp. Mới ra đời đã khiến mẫu thân khó sanh mà chết. Cả thành mùi thơm lạ lùng, rõ ràng là cảnh xuân đang thịnh, nhưng trong nháy mắt bách hoa lụn bại, cho nên được gọi là Hoa Thiên Cốt.

    Phụ thân là một tú tài nhiều lần thi rớt, bởi vì mệnh cứng rắn, nên vẫn nuôi dưỡng nàng cho tới bây giờ. Nhưng bởi vì thể chất Hoa Thiên Cốt quá dễ dàng dụ dỗ ma quỷ, trong thôn chọc vào không ít phiền toái, không thể làm gì khác là một mình dẫn nàng ra ở bên bờ sông nhỏ xây dựng một căn nhà gỗ.

    Hoa tú tài mời Du Phương cao tăng đến cải mệnh cách, đuổi quỷ cho Hoa Thiên Cốt. Hòa thượng cũng chỉ lắc đầu, cho Hoa Thiên Cốt một chuỗi phật châu đeo tùy thân nhiều năm, còn dùng da của tám con chó đen làm thành áo choàng khoác lên người Hoa Thiên Cốt, che lại mùi thơm lạ lùng trên người nàng mà chỉ ma quỷ mới có thể nghe thấy. Sau đó dặn dò sau khi mặt trời lặn, không nên ra khỏi cửa. Nhờ đó mới bình yên sống đến 12 tuổi.

    Trương đại phu thương tiếc nàng tuổi còn nhỏ đã phải chịu quá nhiều hoảng sợ cùng đau khổ, luôn luôn đối với hai phụ tử chiếu cố nhiều hơn. Hắn là đại phu, trên tay đã nắm qua nhiều mệnh người, dính quá nhiều sinh tử, trên người dương khí cùng sát khí cũng tương đối nặng, tiểu quỷ không dám tới trêu chọc. Nắm tay Hoa Thiên Cốt trở lại chỗ ở bọn họ, đi một con đường dài mà không gặp gỡ phiền toái gì.

    Chẳng qua là Hoa tú tài bệnh rất nặng. Cùng Hoa Thiên Cốt sống chung một chỗ lâu dài như vậy, luôn khó tránh khỏi bị tà khí quấn thân. Tuổi chưa tới bốn mươi nhưng đã già nua suy yếu giống như năm sáu mươi tuổi. Trương đại phu lắc đầu thở dài, sợ là không qua khỏi tối nay.

    Hoa Thiên Cốt chạy vào chạy ra nấu nước, nấu thuốc lau người cho Hoa tú tài, lau mồ hôi, không dám rảnh rỗi đứng nhìn. Trong lòng mơ hồ hiểu, cho nên vẫn lo lắng hãi hùng. Đây là trên đời này một người thân suy nhất của nàng.

    Hoa tú tài rốt cục vẫn không thể gắng gượng đến hừng sáng, hấp hối hết sức, lo lắng là mình sau khi chết đi, Hoa Thiên Cốt môt người sống như thế nào? Trương đại phu an ủi hắn, có mình thu dưỡng chiếu cố Hoa Thiên Cốt. Nhưng Hoa tú tài thứ nhất không muốn làm phiền đến hắn, thứ hai cũng sợ hắn không bảo vệ được Hoa Thiên Cốt bao lâu, cho nên nhắc nhở Hoa Thiên Cốt sau khi hắn chết đi, đến Mao Sơn phái trong truyền thuyết bái sư học nghệ. Chờ học thành, sẽ không sợ yêu ma quỷ quái quấn thân nữa.

    Hoa Thiên Cốt nắm tay phụ thân, từ từ lạnh như băng, trong lòng hoang mang vô cùng. Ngay cả phụ thân cũng đi, cô đơn một mình nàng trên đời này còn có ý nghĩa gì? Cố gắng làm cho mình đừng khóc, từ nhỏ đến lớn, phụ thân nghiêm nghị nhất đối với nàng là không cho phép nàng khóc. Nàng hiểu, thứ nhất là nếu nàng khóc một lần, lần sau sẽ tiếp tục khóc nữa, thứ hai là biết bản thân không thể chiếu cố nàng cả đời, muốn nàng học được độc lập cùng kiên cường.

    Trương đại phu giúp nàng xử lý vết thương trên đùi, nặn ra máu đặc quánh màu đen, vẩy lên chút tro hương, thoa ít thuốc mỡ, băng bó lại. Chẳng qua chỉ là thi độc, không nghiêm trọng lắm.

    Ngày thứ hai, Trương đại phu cùng mấy người tốt bụng trong thôn giúp đỡ nàng xử lý tang sự đơn giản. Trương đại phu cho là nàng tuổi còn quá nhỏ, không thể một mình ra ngoài xông xáo, hy vọng trước thu dưỡng nàng. Ít nhất là cho tới khi vết thương trên đùi ổn thỏa. Nhưng nàng quyết định lập tức lên đường, nghe theo lời phụ thân đến Mao Sơn học nghệ. Trương đại phu không lay chuyển được nàng, không thể làm gì, đành giúp nàng mang những thứ đáng giá trong nhà bán sạch, sau đó giúp đỡ nàng ít ngân lượng.

    Đêm ngày thứ hai, Hoa Thiên Cốt bọc áo choàng da chó, nghe thấy bên ngoài tiếng gió gào thét, còn có quỷ khóc sói tru, ở trong căn nhà gỗ trống rỗng, nằm trên giường mở mắt cả đêm. Trong đầu nàng chứa đầy bi thương cùng tương lai mờ mịt. Sáng sớm hôm sau, nàng cáo biệt mấy người trong thôn, hướng Mao Sơn đi tới.
    >>>[Sun]<<<
    Ngây thơ ♥ Đáng iu ♥ Thuần khjết ♥♥♥ Iu tiền + soái ca =))

  3. #3
    Tham gia
    %01-%2012
    Đến từ
    Hội Sắc Nữ
    Bài gửi
    340
    Ink
    5.399
    Thanks
    1
    Được Thank 0 lần trong 0 bài

    Re: Hoa Thiên Cốt

    Cuốn một – Vạn Phúc máu lãnh trầm dã biểu
    Nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy thượng hoa điên

    Chương hai: Củ cải xếp hàng

    Editor: Hoa Trà Trong Gió



    Ở trên đường lang thang đã hơn hai tháng. Thật vất vả mới đi đến chân núi. Nghỉ ngơi một đêm, liền hướng lên núi đi tới. Bất đắc dĩ như thế nào cũng không lên được ngọn núi chỗ cao nhất. Rõ ràng ở trước mắt, nhưng lại cứ vòng vo tại chỗ.

    Chẳng lẽ gặp quỷ đánh tường rồi ? Nàng vốn mù đường, bất kể người chỉ đường nói bao nhiêu cặn kẽ, cho dù đem bản đồ cho nàng, nàng cũng vẫn lạc đường. Hơn nữa buổi tối không thể đi trên đường, ban ngày lại gặp quỷ đánh tường, phải đi đến bao giờ mới đến Mao Sơn ?

    Nhưng là ở trên chân núi vòng vo tới lui rất nhiều ngày. Từ hai đỉnh ngọn núi đến ba đỉnh ngọn núi, từ nơi này đội lên cái kia động, rõ ràng đỉnh núi ở ngay trước mắt, nhưng là nàng không thể đi lên.

    Hoa Thiên Cốt đưa mắt nhìn về phía xa. Núi non trùng điệp, khắp nơi đều là một màu xanh ngắt, không có người ở. Mao Sơn đỉnh cao cao vững chãi như một chiếc đầu rồng xanh biếc, trôi lơ lửng giữa mịt mờ mây khói.

    Ai, thần tiên a, các ngươi đến cùng là trốn ở nơi nào a ? Hoa Thiên Cốt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời mới vừa rồi còn tràn ngập ánh nắng, đột nhiên lại thay đổi âm u. Đưa tay ra, phát hiện mưa phùn rả rích. Chung quanh vẫn là cây, đột nhiên lại có chút mờ ảo không rõ.

    Hoa Thiên Cốt mặc áo choàng màu xanh, đầu tóc cao giả nam hài để hành trang, còn mang đấu lạp (*), bên trái mang theo bọc quần áo, tay phải cầm một nhánh cây làm gậy chống, trên người khoác áo da chó vẫn như hình với bóng, bên hông đeo một lưỡi hái cũ nát. (Đấu lạp: một loại mũ rộng vành có vải phủ bên ngoài để che mặt, giống như trong phim kiếm hiệp người ta hay đội ấy)

    Mưa từ từ lớn lên. Trên mặt đất bùn nhão dính vào giày, khiến cho bước chân càng thêm gian nan. Không được, mệt mỏi quá ! Hoa Thiên Cốt ngồi dưới một đại thụ tránh mưa nghỉ ngơi. Nàng ban ngày lên đường, buổi tối tận lực tìm chùa miếu, nhà nông hoặc chuồng ngựa lữ điếm để nghỉ chân. Sợ là ở nơi hoang dã, không dễ tìm được chùa miếu đổ nát, đành bò lên cây ngủ.

    Mặc dù có mấy lần gặp quỷ hay bị quỷ áp giường, nhưng may mắn còn có phật châu cùng ở trong miếu cầu nguyện, nàng cũng bảo vệ được mình. Hơn nữa, nàng biến hồn phụ thân vẫn ở bên cạnh bảo vệ nàng. Chẳng qua, gần đây quỷ mị ngày càng lợi hại, so với tiểu quỷ ở sơn thôn mạnh hơn nhiều. May là Mao Sơn linh khí mạnh, nàng mặc dù chuyển động mấy ngày nay, ban ngày hay là buổi tối cũng không gặp gỡ phiền toái gì.
    Móc ra bánh bao ăn một ngụm lớn, cho tới bây giờ, nàng cũng chỉ nghe mọi người trong miệng truyền nói gì về Mao Sơn đạo sĩ bắt quỷ diệt yêu,