Hiện kết quả từ 1 tới 5 của 5
  1. #1
    Avatar của soo_what_vip
    soo_what_vip đang ẩn The Luckiest Girl In The World Thạch Anh Vàng thach_anh_vang - Upanh.com
    Tham gia
    %02-%2012
    Đến từ
    Một hành tinh rất xa với những sinh vật có cánh và vòng lấp lánh trên đầu...
    Bài gửi
    832
    Ink
    12.373
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Mị hoặc tình nhân

    Tên truyện: Mị hoặc tình nhân

    Tác giả: Sugar (Thư Cách)

    Hệ liệt: Tàng xuống tình nhân

    Thể loại: Ngôn tình hiện đại, HE

    Tình trạng bản gốc: Hoàn

    Nguồn: meoconlunar (TTV)

    http://pyluoi.wordpress.com/ngon-tin...B7c-tinh-nhan/

    Editor: Py + Bachtuyetly


    Văn án

    Ách … phải chăng anh là người rất không có nguyên tắc ?

    Lần đầu nhìn thấy cô gái này, anh nghĩ hẳn cô không phải là một người lương thiện.

    Nếu bị người khác cứ thế bám lấy chắc chắn là về sau sẽ dây dưa không dứt.

    Nào biết đến lần thứ hai gặp lại, anh cứ thế nhận lời làm bạn trai tạm thời của cô.

    Hảo tâm cho cô đi nhờ xe, đưa về khách sạn, cuối cùng còn cùng cô lên giường.

    Nào biết cô gái nhỏ kia lại rất chi là tiêu sái. Sau một đêm phong lưu liền biến mất tăm mất tích không tìm thấy bóng dáng hại anh tìm tìm kiếm kiếm vất vả mãi mới thấy.

    Không nghĩ đến cô gái nhỏ cư nhiên lại làm như không nhận ra anh. Thậm chí còn mang theo một dã nam nhân đến bữa tiệc của anh …

  2. #2
    Avatar của soo_what_vip
    soo_what_vip đang ẩn The Luckiest Girl In The World Thạch Anh Vàng thach_anh_vang - Upanh.com
    Tham gia
    %02-%2012
    Đến từ
    Một hành tinh rất xa với những sinh vật có cánh và vòng lấp lánh trên đầu...
    Bài gửi
    832
    Ink
    12.373
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Re: Mị hoặc tình nhân

    Mị hoặc tình nhân – Tiết tử

    Sáng sớm.

    Ánh nắng mặt trời nhè nhẹ xuyên qua tấm rèm cửa sổ chiếu lọt vào trong phòng.

    Từ chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, bộ sofa nhung cho đến đầu giường, những kiện quần áo vương vãi rải rác mỗi nơi một ít, ngay cả trên giường lớn cũng là một mảng hỗn độn, thất loạn bát tao. Nệm giường nhăn nhúm, những chiếc gối nhồi lông chim trắng muốt nằm lăn lóc ngoài ra còn có một cái giỏ tre nhỏ nơi góc giường.

    Trong phòng tắm truyền ra những tiếng nước chảy, có người đang tắm dưới vòi sen, ngoài đó ra còn lại là một mảng yên tĩnh.

    Mà trên giường, bên dưới tấm chăn đơn màu vàng nhạt, một thân thể xích lõa, da thịt mịn màng, trắng nõn như tuyết đang say ngủ.

    Từ hơi thở ám muội trong không khí cho đến cảnh hỗn độn trên giường cùng những kiện quần áo vương vãi rải rác kia đều khiến cho người ta nhịn không được mà mơ màng. Đêm qua, căn phòng này từng có cảnh xuân kiều diễm thế nào.

    Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, một thân thể tiêm gầy mà khang kiện, nam tính bước ra.

    Nam nhân chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang thắt lưng, mái tóc ngắn, đen huyền còn ướt nước, bọt nước dọc theo trán, lướt qua sống mũi cao cao lăn dài trên khuôn mặt tuấn tú, cuối cùng rớt xuống vòm ngực màu đồng rộng mà vững chãi.

    Anh vừa đi vừa chậm rãi dùng khăn bông lau lau tóc, lại nhìn sang đồng hồ báo thức trên chiếc tủ đầu giường, vẫn còn sớm.

    Đi đến trước giường, anh lặng im ngắm nhìn mỹ nhân đang say giấc nồng kia, ánh nhìn dần chuyển tới cặp đùi trắng noãn mịn màng, bàn tay to lớn rắn chắc vươn ra khẽ vuốt ve một đường từ mắt cá chân tinh xảo, đi dần lên trên, chạm tới cặp đùi thon thả câu nhân ấy …

    Xúc cảm tinh tế truyền đến từ đôi bàn tay rất nhanh khiến cho chủ nhân của bàn tay ấy thở dài một tiếng.

    Thiên hạ đang say ngủ liền bị đánh thức.

    “Ưm ….”

    Cô nhỏ giọng oán giận bằng một câu tiếng Anh, thế nhưng trong ngữ điệu lại mang theo một chút ngữ khí của người nước khác.

    “Đừng như vậy …”

    “Đừng như vậy ?”

    Tiếng nói trầm thấp lại cực kỳ mị hoặc của nam nhân vang lên, trong lời nói còn mang theo chút tiếu ý, trêu đùa:

    “Tối hôm qua cũng không thấy em nói vậy đâu.”

    Giống như bị điểm một đám lại một đám lửa nhỏ, thân thể mềm mại, trắng nộn bắt đầu nhẹ nhàng vặn vẹo tránh né, một mặt nhịn không được mà cười khẽ. Tiếng cười khanh khách trong trẻo như tiếng chuông bạc, thanh thúy động lòng người khiến cho dục hỏa bắt đầu thiêu đốt trong cơ thể nam nhân. Y lại bắt đầu lớn mật làm càn.

    “Anh …. Anh …”

    Hơi thở ngày một gấp gáp, cô cả người vô lực tùy nam nhân sở động, bất lực thốt ra những tiếng rên rỉ đứt quãng.

    “Anh thế nào ?”

    Bạc môi tao nhã khẽ nhếch lên hiện lộ một ý cười không chút dấu diếm song tay vẫn không ngừng tàn sát bừa bãi trên cơ thể cô.

    Tiếng nói ngọt ngào, say đắm lòng người ấy thế nhưng lại là để hỏi một vấn đề kinh người.

    “Anh …. Tên là gì ?”
    Lần sửa cuối bởi soo_what_vip; %07-%06-%2012 lúc %11:521

  3. #3
    Avatar của soo_what_vip
    soo_what_vip đang ẩn The Luckiest Girl In The World Thạch Anh Vàng thach_anh_vang - Upanh.com
    Tham gia
    %02-%2012
    Đến từ
    Một hành tinh rất xa với những sinh vật có cánh và vòng lấp lánh trên đầu...
    Bài gửi
    832
    Ink
    12.373
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Re: Mị hoặc tình nhân

    Mị hoặc tình nhân [1.1]

    Đã quá trưa, ngoại ô Luân Đôn hiếm khi có một hôm được ánh mặt trời tỏa chiếu khắp mọi nơi như vậy.

    Ở một trang viên tư nhân đang cử hành một yến hội. Những chiếc bàn tiệc dài được phủ một tấm khăn trải bàn trắng muốt, trên đó, những bộ đồ ăn bằng bạc tỏa sáng lấp lánh trong ánh mặt trời đầu hạ, hương thơm của thức ăn ngào ngạt trong không khí khiến người ta nhịn không được mà nuốt nước miếng.

    Không khí chuyện trò náo nhiệt, rôm rả.Nam thanh nữ tú từng nhóm từng nhóm quây quần trò chuyện, tán gẫu với nhau. Nhóm nam nhân, ai nấy đều mặc tây trang trong khi nhóm nữ nhân thì ngược lại, mỗi người đều diện trên người những bộ cánh mùa hè rực rỡ, nhẹ nhàng mà không đánh mất sự sang trọng, nhã nhặn của các hãng thời trang danh tiếng.

    Một bữa tiệc như vậy vừa thấy đã biết không phải ai cũng có thể đến dự.

    John Sanders, ông chủ một tập đoàn tư nhân lớn chuyên kinh doanh mảng mỹ thuật, vô cùng có tiếng tăm ở Luân Đôn , gần đây bởi vì chuyện hợp tác làm ăn với một công ty Châu Á vô cùng thuận lợi, cùng tổng bộ công ty đó ở Hồng Kông kí một hợp đồng bán đấu giá mấy bức quốc họa, cho nên mới đặc biệt tổ chức một yến tiệc ở trang viên phụ cận Cambridge[1] này. Bữa tiệc có sự góp mặt của một vài người châu Á đại diện cho công ty đến Luân Đôn kí hợp đồng còn lại là nhóm bạn bè, thân hữu cùng các họa sĩ hợp tác cùng, …

    Tuy không có nhiều nghi thức nhưng môn quy lại có nhiều điểm khiến người khác than thầm sợ hãi.

    Khách nhân đến từ các nơi, điểm qua một vòng đã thấy không ít những nhân vật tai to mặt lớn, vô cùng nổi tiếng trong giới mỹ thuật Luân Đôn đến dự. Gia tộc Sanders luôn mạnh vì gạo bạo vì tiền luôn có những nhân tế Internet thật tốt. [Cái từ nhân tế này tớ chịu, ai biết thì chỉ tớ >”<]

    Giữa trưa cuối tuần, lại là thời điểm này, khách nhân trong nhà cũng không rảnh chú ý tới một chiếc xe sang trọng đang từ cổng trang viên tiến vào.

    Hạ Khởi Phàm đến muộn, không những thế còn muộn những một tiếng đồng hồ, hơn nữa còn đến một mình.

    Trước khi xuất phát vì chuyện có hay không mua quà tặng Sanders tiên sinh mà anh cùng bạn gái đã tranh luận những nửa tiếng.

    Anh cảm thấy đưa cũng như không, những chuyện nhỏ nhặt, vụn vặt này không cần thiết phải để tâm.

    Mà người bạn gái đoan trang thủ lễ đến từ một gia tộc bảo thủ của Anh quốc của anh lại kiên trì phản đối suy nghĩ này. Lại còn nhất định trước khi xuất phát tranh luận với anh, cũng không để ý đến chuyện đã quá giờ yến tiệc bắt đầu.

    Lúc Hạ Khởi Phàm cố gắng đạt quan niệm “đến muộn thất lễ” thì Michelle cô bạn gái luôn luôn dịu dàng đoan trang lại đột nhiên tức giận.

    “Anh chưa bao giờ tôn trọng ý kiến của em.” Tiểu thư khuê các đúng là tiểu thư khuê các, cả khi đang trong cơn tức giận vẫn không có to tiếng, chỉ thản nhiên nói. “Hạ, ở trong mắt anh, ý kiến của em không bao giờ có chút phân lượng nào.”

    “Chuyện này cũng không phải, người Anh quốc các em không phải tối tôn trọng lễ nghi sao ? Hiện tại có mua được lễ vật quý giá nhất thế giới cũng vô pháp bù lại một sự thật là chúng ta đang muộn giờ.”

    Đôi mắt xanh diễm lệ giờ phút này phừng phừng lửa giận, lông mi ánh vàng run run biểu lộ sự phẫn nộ của chủ nhân. Bất quá ngồi trong xe, Michelle vẫn tao nhã đặt hai tay trên đùi, sống lưng thẳng tắp không một chút thất thố.

    Cô hít một hơi thật sâu, nói: “Em vẫn không hiểu, anh sinh ra và lớn lên ở Luân Đôn nhưng vì sao lại vẫn có thái độ khinh thường như vậy, động chút là “người Anh bọn em”, anh không phải cũng là một phần tử trong số chúng em, không phải sao ?”

    Hạ Khởi Phàm khóe miệng khẽ nhếch lên, cười nhạt. Khuôn mặt nhã nhặn mà tuấn tú thế nhưng lại mang theo một tia lãnh đạm, đôi mắt phía sau cặp kính lóe ra những tia quang mang, trào phúng.

    “Anh cũng không phải là một phần tử trong số bọn em.” Chỉ một câu nói đơn giản thế nhưng cũng đủ để phá nát tâm trạng cô bạn gái.

    Ngón tay thon dài gắt gao nắm chặt lại, dùng sức đến những đầu ngón tay đều trắng bệch.

    Cô không hiểu anh.

    Ngay cả người cha luôn tự cho mình là cao quý đối Hạ Khởi Phàm cùng gia đình anh đều luôn tôn trọng có thừa. Hạ gia gốc Hoa Kiều là một danh môn ở Luân Đôn, tuy danh tiếng không lớn nhưng từ khi mở tập đoàn chuyên về kiến trúc đến nay, chỉ qua mấy năm đã đảm nhận rất nhiều công trình lớn, nhỏ, phạm vi có thể trải rộng khắp Anh quốc.

    Nhưng, thân là một phần tử trong đó, Hạ Khởi Phàm đến nay khi nói về Anh quốc vẫn đều dùng cái giọng điệu lạnh nhạt như vậy.

    Hai người họ gặp nhau ở đại học Cambridge[2], Michelle học hệ Văn học Anh. Mái tóc vàng ónh ánh cùng đôi mắt xanh xinh đẹp, khí chất tao nhã vẫn luôn là đối tượng theo đuổi của rất nhiều chàng trai. Bất quá sau vài lần cùng bạn bè tụ tập, nàng lại hướng sự chú ý đến nam nhân phương Đông tuấn tú kia.

    Anh cùng đôi mắt đen giống nhau đều cất giữ rất nhiều bí mật bên trong. Thái độ cùng khí chất thì khỏi phải nói, luôn luôn nhã nhặn có lễ, hơn nữa cử chỉ tao nhã cùng nụ cười ôn hòa mê người.

    Cô vụng trộm nghe ngóng xung quanh mới biết, đó là tiến sĩ hệ kiến trúc Hạ Khởi Phàm.

    Sau khi được bạn bè giới thiệu, mặc dù đã để ý anh từ lâu nhưng cô vẫn như cũ, chỉ rụt rè mỉm cười với anh, cũng không nói chuyện gì nhiều.

    Sau vài lần chạm mặt, qua những cuộc trò chuyện vui vẻ, lại phát hiện thì ra cha mẹ đôi bên cũng có quen biết nhau, điều ấy lại khiến cho hai người họ thêm gần nhau hơn.

    Bọn họ cùng nhau đi ăn những bữa tối sang trọng, đi xem hòa nhạc, diễn thuyết văn học, thậm chí mặc dù không hiểu được những tác phẩm thiết kế kiến trúc nhưng nàng vẫn chịu khó lắng nghe và tìm hiểu, …

    Chậm rãi … chậm rãi … trong mắt mọi người, cả hai nghiễm nhiên trở thành một cặp.

    Hết thảy đều thuận lý thành chương[3].

    Hạ Khởi Phàm cái gì cũng tốt. Dáng người tốt, diện mạo tốt, gia thế tốt, tính tình ôn hòa, ổn trọng chưa bao giờ lớn tiếng nói chuyện.

    Cho dù ý kiến của bọn họ có không hợp nhau, song phương cũng đều phi thường văn minh, dùng lời lẽ cùng lễ nghi trên dưới giải quyết.

    Michelle mặc dù vô cùng ái mộ anh, song trong lòng vẫn luôn tồn tại một tia không xác định.

    Anh đối cô vô cùng khách khí, ngay đến hôn môi cũng đều xa cách như vậy, giống như là chỉ là phép lịch sự bình thường.

    Mỗi khi nói đến những chuyện đại loại tương tự như trên, anh luôn dùng những câu như – Người Anh bọn em, để nói. Kết giao đã hơn ba năm, cô thủy chung không biết làm cách nào xử lí vấn đề này giữa bọn họ. Thực buồn cười là, một người thoạt nhìn có tư tưởng bảo thủ, kỳ thị ngoại tộc như cô thế nhưng lại là người vô cùng thoải mái về tư tưởng cũng như tính cách. Còn anh, một nam nhân với vẻ ngoài ôn hòa, nhã nhặn thế nhưng lại có những lúc lãnh đạm đến mức người khác không sao chống đỡ nổi.

    Cô chịu không nổi.

    “Phiền anh dừng xe.” Mặc dù giọng nói rất nhỏ nhưng ngữ khí thì lại vô cùng kiên quyết.

    “Sao vậy ? Chúng ta thực sự là đã đến muộn rồi.” Hạ Khởi Phàm nhíu mày, không quá chú tâm hỏi.

    Bọn họ đã sắp ra khỏi nội thành Luân Đôn, còn nửa giờ nữa mới đến được trang viên của nhà Sanders. Vì tranh luận trước đó, họ đã đến muộn, cô ta còn muốn làm gì nữa ?

    “Thỉnh, dừng xe ! Em nghĩ lại rồi, em không đi nữa, phiền anh chuyển lời xin lỗi tới Sanders tiên sinh. Lần khác em sẽ đến bái phỏng[4].” Michelle kiên trì nói.

    “Này lại là vì sao ?”

    “Em nghĩ hiện tại chúng ta không cần phải nhiều lời nữa, được chứ ? Nếu không đại khái là dù có đến yến hội, cả hai chúng ta cũng chẳng cảm thấy vui vẻ gì. Phiền anh đỗ xe lại bên đường. Cảm ơn.” Vẫn là những lời nói nhỏ nhẹ, ôn nhu thế nhưng ngay một chút độ ấm trong đó cũng không có.

    Hạ Khởi Phàm quay sang nhìn cô một cái, chỉ thấy khuôn mặt thanh tú của cô tái nhợt, không một chút ý cười, vui vẻ, đôi mắt xanh lãnh đạm nhìn thẳng về phía trước, đôi môi hồng mím chặt lại, biểu tình nghiêm túc đến dọa người.

    Không nguyện ý nghĩ ngợi nhiều cũng như nhìn đến sắc mặt kia của cô, lại càng không nguyện ý lãng phí thời gian cùng cô tranh luận nhiều hơn về chút vấn đề nhàm chán, anh âm thầm ra quyết định.

    Cô ta đẹp thì đẹp thật thế nhưng lại không có lấy một chút hơi thở “con người”.

    Vì là có chút giận dỗi nên khi Hạ Khởi Phàm vừa dừng xe lại ven đường, còn chưa kịp mở miệng, Michelle đã nhanh nhẹn mở cửa xe, rời đi.

    Được rồi ! Cô ta đã muốn như vậy thì cứ để thế đi. Dù sao dưới cái vẻ bề ngoài văn tĩnh, nho nhã kia cũng là tính tình đại tiểu thư, anh chịu thế là quá đủ rồi.

    Ngay cả tức giận vẫn phải nhẹ giọng nói năng nhỏ nhẹ, dùng từ tao nhã, biểu tình vô cùng khách khí.

    Mặc dù luôn có thói quen đeo trên mình một chiếc mặt nạ che giấu con người thực bên trong khiến cho chính mình cuộc sống vô cùng an nhàn tự đắc nhưng cả ngày luôn luôn cảm thấy bực mình.

    Nhìn bóng người ngày một đi xa, anh không nói gì, nhấn ga, lái xe lao vụt đi.



    “Thật sự không được sao ?” Một thanh âm mềm mại, ngọt ngào ở ngoài cổng của trang viên sâm nghiêm vang lên.

    Không nghĩ tới, đến muộn không chỉ có riêng mình mình. Anh xuống xe liền thấy một thân ảnh yểu điệu, một thân âu phục vàng nhạt, đưa lưng về phía anh, đang hỏi nhân viên bảo vệ ở trước cửa.

    Tên bảo vệ to con không nói nhiều, chỉ lắc đầu nói : “Không có thiếp mời, không thể vào trong.”

    “Nhưng là …”

    Tuy chỉ nhìn thấy bóng lưng người nọ nhưng chính mái tóc đen dài, nhẹ nhàng lay động trong gió kia lại thu hút sự chú ý của anh. Cô gái với mái tóc dài, đen và thẳng mượt không như mái tóc uốn nếp gợn sóng khiến người khác phải hoa mắt chóng mặt.

    Đã lâu không nhìn thấy mái tóc đẹp như vậy. Trước giờ anh vẫn luôn cảm thấy tóc đen là đẹp nhất.

    Nhìn được khuôn mặt nhìn nghiêng của cô gái, Hạ Khởi Phàm nhịn không được trừng lớn hai mắt … Ấn tượng tốt đẹp ban đầu hoàn toàn tan biến.

    Trang điểm thực đậm !!!

    [1] Thành phố trung tâm hành chính của Cambridgeshires, miền Trung nước Anh, nằm bên bờ sôngCam.

    [2] Một trong những viện đại học danh tiếng nhất Vương quốc Liên hiệp Anh và BắcIreland cũng như của thế giới.

    [3] Hợp lí.

    [4] Thăm hỏi

  4. #4
    Avatar của soo_what_vip
    soo_what_vip đang ẩn The Luckiest Girl In The World Thạch Anh Vàng thach_anh_vang - Upanh.com
    Tham gia
    %02-%2012
    Đến từ
    Một hành tinh rất xa với những sinh vật có cánh và vòng lấp lánh trên đầu...
    Bài gửi
    832
    Ink
    12.373
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Re: Mị hoặc tình nhân

    Mị hoặc tình nhân [1.2]

    Đã lâu không nhìn thấy mái tóc đẹp như vậy. Trước giờ anh vẫn luôn cảm thấy tóc đen là đẹp nhất.

    Nhìn được khuôn mặt nhìn nghiêng của cô gái, Hạ Khởi Phàm nhịn không được trừng lớn hai mắt … Ấn tượng tốt đẹp ban đầu hoàn toàn tan biến.

    Trang điểm thực đậm !!!

    Khuôn mặt được trát một lớp phấn dày, mi dài và cong che đi cặp mắt sâu hun hút, môi hồng chói mắt khiến cho cô gái không khác gì một geisha Nhật Bản, khiến Hạ Khởi Phàm không khỏi nhíu mày.

    Cô gái vẫn tiếp tục cò kè mặc cả, bảo vệ vẫn tiếp tục ngang nhiên lắc đầu cự tuyệt.

    Loại người đến Anh quốc chỉ vì tìm kiếm miếng cơm manh áo cùng quyền tạm trú, mơ tưởng câu dẫn được một kẻ có tiền cho nên mới muốn trà trộn vào đám người thượng lưu xem xem có thể dùng một thân mỹ mạo cùng tuổi trẻ nhằm đổi lấy một cái gì đó không, như vậy cũng chưa phải anh chưa từng gặp qua.

    Không cần nói đến người khác, chính anh cũng từng bị một cô gái như vậy bò lên.

    Thô tục, lớn gan, tham lam, trừ bỏ dung mạo cùng tuổi trẻ bên ngoài, không còn điểm gì chấp nhận được.

    Anh có chút tiếc hận liếc nhìn mái tóc đen đẹp đẽ kia một lần sau đó nghiêng người đi qua bên cạnh, từ trong túi áo tây trang lấy ra một cái thiếp mời.

    “Tiên sinh, ngài chỉ đi một mình thôi sao ?”Bảo vệ xem qua thiếp mời, có chút nghi hoặc nhìn nam nhân trẻ tuổi, tao nhã trước mắt. Sao lại không có bạn đi cùng, trên thiệp rõ ràng ghi mời hai người mà !!!

    “Kia … tôi nếu như cùng vào với anh ta thì sao ?” Cô gái bỗng mở miệng, đưa ra ý kiến.

    Tiếng Anh mang theo một chút âm điệu ngoại quốc đáng yêu, thanh âm mềm mại, ngọt ngào khiến cho người ta, đặc biệt là nam nhân, không thể chống đỡ được.

    Hạ Khởi Phàm lại nhịn không được mà quay sang liếc nhìn cô gái một cái.

    Cô gái thấy anh không có lập tức phản đối càng thêm lớn mật, chủ động tụa vào một bên người anh, lộ ra một nụ cười ngọt ngào.

    “Tiên sinh, dù sao cũng không có bạn gái đi cùng, không bằng để tôi vào cùng với anh đi !”

    Khuôn mặt trang điểm đậm cùng lúm đồng tiền lộ ra khi cười hẳn khiến người ta phải nhíu mày kinh ngạc, nhưng kỳ quái hơn là Hạ Khởi Phàm cũng không lập tức đẩy đôi bàn tay nhỏ bé đang níu chặt lấy cánh tay anh ra.

    Được rồi, anh thừa nhận, cô gái này có một đôi mắt trong veo rất đẹp cộng thêm với một cái cổ nhỏ nhắn động lòng người.

    “Tôi vốn là cùng đến với bạn trai nhưng trước đó hai chúng tôi vừa mới cãi nhau ầm ỹ một trận nên tôi quyết định một mình ra về, không nghĩ đến ngoài cửa mới phát hiện mình để quên túi xách ở bên trong.” Cô gái mặc kệ anh có nghe hay không, kích động giải thích, còn chỉ vào tên bảo vệ đứng bên cạnh cáo trạng : “Tôi đã giải thích rất nhiều nhưng bọn họ vẫn không chịu tin.”

    Cô nũng nịu chu miệng lên, vẻ mặt thập phần đáng thương. Tên bảo vệ đứng bên cạnh nhíu chặt mi lại, vẻ mặt không đồng tình.

    “Chuyện đó thì có liên quan gì đến tôi ?” Hạ Khởi Phàm rốt cục cũng mở miệng, trong tiếng nói trầm thấp hàm chứa ý cười rõ rệt.

    “Đương nhiên chuyện này không liên quan đến anh, bất quá anh không thể cố gắng giúp tôi một lần này thôi sao ?” Cô gái mở to hai mắt, khẩn cầu nhìn anh. “Tôi thật sự là để quên túi xách. Anh chỉ cần mang theo tôi qua cửa, tôi cam đoan sẽ không quấn lấy gây phiền nhiễu cho anh.”

    “Cam đoan” như vậy không biết Hạ Khởi Phàm đã nghe qua bao nhiêu lần. Không cần nói thêm cũng biết quanh quẩn ở đây với cô đã khiến anh tốn mất không ít thời gian.

    Khẽ nhếch môi, anh thản nhiên nở một nụ cười.

    “Cô dùng cái gì để cam đoan ?” Nhẹ nhàng đẩy ra đôi tay đang khoát trên cánh tay mình, anh tiếp tục nói. “Thứ lỗi, phiền cô để tôi qua.”

    “Tiên sinh !” Không nghĩ đến, cô gái nhỏ lại không chịu buông tay, vẫn giữ chặt lấy anh. “Mang tôi vào đi, cầu xin anh ! Thật sự tôi không phải là một kẻ chuyên nói dối, tin tôi đi. Chỉ cần tôi có thể vào lấy túi xách, sau đó lập tức sẽ rời đi và cảm tạ anh sau.”

    “Vị tiểu thư này, mời cô lập tức rời đi.” Tên bảo vệ thấy vậy liền đi lên phía trước kéo tay cô ra khỏi cánh tay anh, giọng nói tràn ngập sự nghiêm khắc cùng trách cứ. “Vừa rồi tôi cũng đã nói rất rõ ràng là không được, phiền cô đừng quấy rầy khách nhân của chúng tôi.”

    “Nhưng tôi …”

    Trong do dự, cô gái bị kéo ra ngoài, giày cao gót rớt ra một chiếc, cơ thể lảo đảo vô lực để người khác tùy ý kéo đi.

    Hạ Khởi Phàm đi đến cửa còn nghe thấy tiếng nói nghẹn ngào của cô gái. “Tôi chỉ muốn về nhà … Nhưng tiền lại để hết trong túi xách …” Cô gái khẽ nấc lên một tiếng.

    Quay đầu lại, anh thấy cô bị hai tên bảo vệ cao to kéo ra ngoài, bộ dáng bất lực, đầu cúi gằm xuống thập phần đáng thương. Chóp mũi nho nhỏ đỏ bừng như tố cáo, chủ nhân nó có lẽ đã khóc thực sự.

    Có lẽ là đôi mắt to tròn, trong veo kia … Có lẽ là do tình đồng hương giữa những người phương Đông với nhau … Có lẽ … Ai mà biết được ?

    Nhưng đối với anh đây chỉ là một chuyện nhỏ nhặt, không đáng để đề cập, chỉ là tiện tay giúp đỡ thôi.

    “Chờ một chút.” Anh đột ngột lên tiếng, trừng mắt nhìn hai tên bảo vệ.

    Bọn họ kinh ngạc quay đầu nhìn lại phía anh.

    Cô gái kia vẫn không có phản ứng gì, chỉ vẫn nức nở.

    “Quên đi, cho cô ấy vào, cô ấy đi với tôi.” Hạ Khởi Phàm mỉm cười hướng cô nói : “Đến, lại đây đi.”

    “Nhưng mà … Tiên sinh …”

    “Không nhưng nhị gì hết, trên người cô cái gì cũng không mang, lại còn là một cô gái, cứ vậy mà rời đi không an toàn chút nào.”

    Hạ Khởi Phàm cao thấp đánh giá cô một chút, sau mới thoải mái nói : “Đến đây đi, chúng ta cùng vào. Đừng khóc nữa !!!”

    Không nghĩ đến, lời vừa nói ra khỏi miệng, cô gái kia ngược lại còn khóc dữ hơn, đôi vai nhỏ gầy khẽ run lên từng chặp, cô vẫn không ngẩng đầu chỉ ngoan ngoãn theo lời, đi tới.

    Dưới ánh mắt đồng ý của bảo vệ, Hạ Khởi Phàm mang theo một cô gái khóc đến lê hoa đái vũ[1], lớp phấn dày cộp trên mặt cũng phần nào nhạt bớt theo từng bước chân cô gái tiến vào cửa lớn.

    Yến hội đã bắt đầu từ lâu, họ đi dọc theo con đường nhỏ đầy đá vụn bước đến phía những thanh âm ồn ào, huyên náo bên trong.

    Cô gái vẫn chưa ngừng khóc, còn dừng tay che miệng ngăn đi những tiếng nức nở nơi cuống họng.

    “Không phải đã vào rồi đó thôi, đừng khóc nữa ! Bạn trai cô đâu ? Anh ta ở chỗ nào ?” Hạ Khởi Phàm ôn hòa nói.

    Cô lắc đầu, nói : “Anh ta không còn là bạn trai tôi nữa, chúng tôi chia tay rồi.”

    Những lời này so với những điều anh nghĩ tới trước đó không sai biệt nhiều lắm, bất quá Hạ Khởi Phàm cũng không nói gì nhiều chỉ nhàn nhạt cười.

    Nữ nhân như vậy thì có thể nói thật được cái gì ?

    “Được rồi. Hiện tại đã mang cô theo cùng đi vào, cô có thể …”

    “Tôi sẽ không quấn lấy gây phiền nhiễu cho anh.” Cô vẫn cúi đầu nói, giọng nói đầy âm mũi song lại mang theo sự bình thản đến kì dị. “Cám ơn anh đã giúp đỡ tôi. Nếu như có cơ hội, nhất định tôi sẽ báo đáp. Tái kiến !”

    Nói xong cô xoay người bước đi. Trong bộ dáng cô lúc này anh thầm tự hỏi, phải chăng cô gái yếu đuối, nhu nhược anh mới gặp ngoài cửa lúc nãy và cô gái bây giờ là hai người hoàn toàn khác nhau ?

    “Cô muốn đi đâu ?” Hạ Khởi Phàm nhịn không được hỏi với theo.

    “Tìm toilet, rửa mặt.” Chỉ bỏ lại một câu ngắn ngủi, cô không quay đầu lại vẫn tiếp tục bước đi.

    Nhìn hướng cô bước đi quả đúng là hướng nhà lớn. Trang viên này mang đậm phong cách truyền thống của Anh, sân nhà cũng như đường đi đều bị những lùm cây cùng đại thụ che lấp, kỳ thật rất dễ đi nhầm đường, bất quá nhìn bộ dáng cô bước đi trầm ổn như vậy … Giống như là cũng rất quen biết chỗ này chứ không phải là đi loạn.

    Chẳng lẽ cô ấy thật sự có quen biết với nhà Sanders ?

    Ý nghĩ này vừa xuất hiện anh lập tức nở nụ cười chế nhạo bản thân.

    Âu phục bình thường, có chút lộn xộn, giày cao gót đã muốn nghiêng lệch, đi trên đường đều phải bước thật chậm mới có thể giữ thăng bằng cho cơ thể, hơn nữa khuôn mặt trang điểm đậm vô cùng thê thảm kia … Vô luận thế nào cũng không giống với một cô gái có xuất thân từ thế giới thượng lưu.

    Anh xoay người rời khỏi hoa viên, không tiếp tục nhìn theo thân ảnh yểu điệu kia nữa.



    Yến tiệc kéo dài đến tận chiều tối mới kết thúc, Sanders tiên sinh đứng trước cổng lớn tiễn chân những vị khách đang chậm rãi rời đi. Trong trang viên đèn đuốc sáng rực, những chiếc xe sang trọng, danh tiếng nối đuôi nhau thành hàng dài chậm rãi lăn bánh. Bởi vì có rất nhiều xe nên mỗi chiếc xe đều chỉ có thể chậm rãi nhích lên từng chút, từng chút một.

    Sau khi chào hỏi qua chủ nhân của bữa tiệc xong, Hạ Khởi Phàm lên xe rời đi. Tham gia yến hội không có Michelle bên người khiến anh cảm thấy vô cùng thoải mái. Không cần phải luôn cẩn thận từ lời ăn tiếng nói, không cần phải luôn để mắt chăm sóc một cô tiểu tthuwbusp bê tinh xảo, muốn nói chuyện với ai thì nói, quả thực giống như một cậu học trò tạm thời được giải thoát bởi giáo viên vậy.

    Cởi ra chiếc áo khoác vứt sang ghế bên, nởi lỏng caravat, anh hạ cửa xe xuống, khuỷu tay tựa trên cửa xe, ưu nhàn hưởng thụ mùi hoa hồi đầu hạ dịu nhẹ trong gió.

    Anh quyết định hôm nay sẽ không trở về nội thành, tránh phải cùng Michelle tranh cãi dài dòng.

    Từ trước tới nay, mỗi lần cãi nhau họ đều nghiêm trang ngồi xuống mặt đối mặt thảo luận vấn đề vì sao ý kiến của hai người lại không hợp, bất quá giờ phút này anh thực sự không có đủ kiên nhẫn để cùng cô ta thảo luận vấn đề nhỏ nhặt, cũ rích này thêm nữa.

    Qúa mệt mỏi nên anh quyết định sẽ về ngôi nhà trọ nhỏ ở Cambridge.

    Từ lúc lên đại học cho đến khi thành nghiên cứu sinh anh đều ở tại đó, tuy giờ đã trở lại Luân Đôn nhưng thi thoảng mỗi dịp được nghỉ ngơi, anh vẫn thường đến “trốn” ở đó, rời xa chốn thị thành huyên náo.

    Tâm niệm vừa động Hạ Khởi Phàm liền cảm thấy cả người thoải mái hẳn lên, khuôn mặt tràn ngập phong độ của một trí thức gia giờ phút này bắt đầu hiện lên thần thái vui vẻ …

    Sau đó, ánh mắt anh đột nhiên bị một bóng người đang đi bộ trên đường hấp dẫn.

    Trong bóng đêm, một thân ảnh mặc âu phục vàng nhạt đang lững thững bước đi, dáng người tiêm nhược, mái tóc đen từng khiến anh trầm trồ thưởng thức rủ xuống che đi một phần biểu tình trên khuôn mặt …

    Là cô gái buổi chiều dán chặt lấy anh muốn cùng theo vào trang viên.

    Tối như vậy rồi còn đi bộ như vậy, khéo đến khuya mới đến được chạm xe bus đi !

    Hai tay trống trơn, không mang theo bất cứ cái gì. Mạnh miệng muốn vào tìm túi xách nhưng bây giờ vẫn lại như cũ, chẳng thấy bóng dáng chiếc túi xách nào.

    Nhất thời vì sự chú ý bị phân tán khiến cho tốc độ lái xe chậm hẳn lại. Một chiếc xe đi phía sau bỗng bấm còi ”Bim … bim” ý muốn anh lái xe nhanh nhanh chút. Tiếng còi xe khiến cho bọn họ giật nảy mình. Cô gái rất nhanh ngẩng đầu nhìn thoáng qua, song chưa được một phút cô lại quay đầu đi.

    Tuy chỉ liếc mắt một cái nhưng Hạ Khởi Phàm vẫn thấy được gương mặt đầm đìa nước mắt của cô.

    Hạ Khởi Phàm không dừng xe lại chỉ chậm rãi lướt qua. Nhìn lướt qua kính chiếu hậu thân ảnh tiêm nhược đang dần bị bóng đêm nuốt lấy. Cô ấy chỉ là một cô gái xa lạ chẳng chút quen biết, huống chi, thoạt nhìn không có vẻ lương thiện, bị người như thế bò lên, nhất định sẽ dây dưa lằng nhằng không dứt.

    Không cần để ý, cô ta nhất định có thể tìm được một người cho đi nhờ xe.

    Tuy rằng bộ dáng cô như vậy thực không giống như người muốn cản xe lại. Nếu như bị kẻ bắt cóc nhân cơ hội này …

    Nghĩ đến đây trong ngực Hạ Khởi Phàm đột nhiên đau xót giống như bị ai đó thụi cho một quyền.

    Một cô gái phương Đông lại lưu lạc trên nước Anh xa lạ như vậy, nhỡ có xảy ra chuyện gì, người nhà biết được hẳn vô cùng thương tâm ?

    Anh cùng người nhà cũng từng nếm trải cảm giác đau đến tận xương tủy đó ….

    Hít một hơi thật sâu, anh quyết định làm một chuyện mà ngay cả bản thân anh bình thường cũng không bao giờ tin sẽ làm ra —

    Đem xe đỗ lại bên đường, anh xuống xe, dựa ở ngoài cửa xe, lẳng lặng chờ.

    Mấy phút sau, thân ảnh tiêm nhược kia dần dần xuất hiện trong tầm mắt anh. Cô vẫn cúi đầu, một mình cô độc chậm rãi bước đi, giống như là trên thế giới này chỉ còn lại một người duy nhất là cô vậy.

    “Ê …Lại gặp nhau ở đây.” Chờ cô đến gần, Hạ Khởi Phàm liền chủ động lên tiếng chào hỏi.

    Không nghĩ ở ven đường lại xuất hiện một người khác, còn chủ động nói chuyện với mình như vậy, cô gái giật mình ngẩng phắt đầu lên, sợ hãi lui lại hai ba bước, mắt mở to nhìn anh chằm chằm, giống như là gặp quỷ vậy.

    “Không nhớ tôi sao ? Chiều nay tôi vừa mới giúp cô vào cửa Sanders gia đó. Nhanh như vậy mà đã quên rồi sao ?” Anh cười khẽ.

    “Anh…” Cô gái nghiêng đầu suy nghĩ một chút, song đôi mắt sáng ngời vẫn trừng trừng nhìn anh, nghẹn họng trân trối cái gì cũng không nói được.

    “Tôi nghĩ, đại khái là cô không tìm được “bạn trai” cùng “túi xách” đi !” Tuấn mâu sau cặp kính âm thầm đánh giá cô một lượt, ngữ khí có điểm châm chọc hỏi. “Có cần đi nhờ xe không ? Tôi có thể đưa cô đến phía trước nhà ga.”

    “Tôi muốn … Không cần đâu, cám ơn anh.” Cô gái lắc đầu, cự tuyệt ý tốt của anh sau đó tránh qua một bên tiếp tục bước đi. Điều này khiến cho Hạ Khởi Phàm không thể không thừa nhận có chút ngoài ý muốn.

    “Trời đã tối như vậy, cô lại một thân một mình nhỡ đâu trước khi đến được nhà ga, dọc đường gặp phải “này nọ” cũng không ai biết được sẽ thế nào đâu !” Anh ở phía sau trầm giọng nói.

    Chiêu này rất hữu hiệu, các cô gái trẻ không sợ quỷ đúng là không nhiều lắm. Hạ Khởi Phàm sung sướng nhìn cô đột nhiên dừng bước, quay đầu lại trừng mình một cái.

    “Anh nói cái gì ? Gặp phải cái gì ?”

    “Tôi nói không có người biết.” Anh nói vô cùng tự nhiên. “Tôi nói … Cô vẫn là lên xe tôi đi, tôi cũng không chắc được bản thân có thể kiên trì giữ ý niệm nhân từ cho cô đi nhờ xe bao lâu nữa đâu.”

    “Tôi làm sao biết anh liệu có phải là người xấu ?” Cô có chút hoài nghi nhìn anh.

    Hạ Khởi Phàm thiếu chút bật cười ra tiếng.

    Chiều nay là ai kiên trì năn nỉ anh cho theo vào cùng ? Khi đó cũng không sợ anh là người xấu, hiện tại còn ở đó cẩn thận cái gì ?

    “Tiểu thư, tôi nghĩ cô cũng không có nhiều sự lựa chọn lắm, cô có thể đánh cuộc một phen, cược xem tôi liệu tôi có phải là người tốt.” Anh mỉm cười, nụ cười nửa miệng không chút che dấu một tia lãnh đạm cùng không kiên nhẫn.

    Cược sao ?

    Cô gái cúi đầu tự hỏi.

    Ở bên cạnh, những chiếc xe cứ lần lượt lướt qua hai người họ, một lát sau, bốn phía chậm rãi trầm xuống một mảng âm trầm, u ám, yên tĩnh đến tinh thần người ta không khỏi cũng theo đó mà khẩn trương.

    “Thế nào ?” Anh ung dung hỏi lại.

    Cược.

    Cô dứt khoạt ngẩng đầu lên, bước nhanh về phía anh.

    “Phiền anh cho tôi đi nhờ xe.” Cô kiên quyết nói, giống như là vừa đưa ra một quyết định lớn vậy.

    Cô rốt cục là có bao nhiêu điểm bất đồng với diện mạo ?

    Khi thì mềm mại, nịnh nọt, khi thì thống khổ, đáng thương khiến cho người ta khó có thể xác định được cô là người thế nào.

    Điều mà Hạ Khởi Phàm có thể chắc chắn đó là anh không muốn thừa hơi nhúng tay vào những chuyện thế này thêm nào nữa. Đưa cô đến nhà ga sau đó tuyệt không quản thêm bất cứ chuyện gì nữa.

    Kết quả, không đến mười phút sau, chính anh lại là người phá bỏ lời thề son sắt của bản thân.

    “Cô muốn đi đâu ?” Trên xe, Hạ Khởi Phàm thuận miệng hỏi. “Có tiền đi nhờ xe chứ ?”

    “Anh vừa rồi muốn đến đâu ?” Cô không đáp lại mà chỉ lẳng lặng hỏi một câu hỏi chẳng có liên quan gì.

    “Tôi đến đâu cũng không liên quan đến cô.” Anh lãnh đạm trả lời.

    “Tôi trên người không có tiền, cũng không trông cậy anh sẽ cho tôi mượn tiền cho nên mới muốn hỏi anh định đi đâu rồi tôi mới tùy tiện tìm chỗ nào đó xuống xe. Chỉ như vậy thôi.” Cô gái quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe, rầu rĩ nói, cùng với bộ dáng nài nỉ ban chiều hoàn toàn bất đồng.

    “Rốt cục là vì sao cô lại thành ra như vậy ?” Hạ Khởi Phàm rốt cục nhịn không được, lên tiếng hỏi. “Còn trẻ như vậy, bộ dáng … cũng không xấu, vì sao không ngoan ngoãn tới trường hoặc làm việc, lại lưu lạc đầu đường thế này ?”

    “Sao anh biết được rằng tôi không ngoan ngoãn tới trường hoặc đi làm ?” Cô đột nhiên quay đầu lại, mắt sáng quắc, giận dữ trừng mắt nhìn Hạ Khởi Phàm đang lái xe, thậm chí còn học theo câu nói của anh, bén nhọn phản bác. “Huống chi, chuyện này đâu có liên quan gì đến anh.”

    Không khí giữa hai người bỗng nhiên thắt chặt lại, họ giương cung bạt kiến chằm chằm nhìn nhau.

    Thật ra thì Hạ Khởi Phàm có điểm kinh ngạc. Anh không nhớ rõ mình đã từng bị một cô gái trách móc như vậy bao giờ chưa. Rốt cục là chuyện gì đang diễn ra đây ? Những người anh tiếp xúc phần lớn đều nhã nhặn, dịu dàng có lễ căn bản không có người nào giương nanh múa vuốt như vậy.

    Đôi mắt giống như có lửa chăm chăm nhìn mình, trong bóng đêm quả thực là không thể xem thường.

    “Được rồi. Là tôi nhiều chuyện, thật có lỗi.” Nhận thấy chính mình cũng không phải trước, Hạ Khởi Phàm quyết định mở miệng xin lỗi.

    Cùng một người lạ mặt không quen biết thì có gì mà phải ồn ào ? Dù sao thì trong biển người mênh mông, sau này có thể họ sẽ vĩnh viễn không còn gặp lại nhau, cho nên, trong lúc nói chuyện, có điểm bất đồng cũng chẳng phải là chuyện gì quá quan trọng.

    Anh thanh thanh yết hầu, nói tiếp. “Cho nên đến bến xe phía trước, cô có thể xuống xe chứ ?”

    “Anh mới rồi không có nghe thấy lời tôi nói sao ? Trên người tôi không có tiền, chẳng lẽ anh đồng ý cho tôi vay tiền ? Tôi cũng đã hỏi qua anh định đi đâu để tôi còn biết đường tìm chỗ mà xuống, anh lại không trả lời, thật là …”

    Không nghĩ đến bị cô chiếm thế thượng phong. Phản, phản rồi. Hết thảy đều biến thành người sai là anh.

    “Tôi …” Bị trách móc đến suýt chút nói không nên lời, Hạ Khởi Phàm hé miệng như định nói gì đó sau lại ngậm lại, khóe môi khẽ nhếch lên lộ ra một nụ cười khổ.

    Đây đều là do tự anh tìm lấy, mạc danh kỳ diệu lại động lòng trắc ẩn.

    “Được rồi ! Tôi muốn về Cambridge, không phải hướng khu phố trung tâm. Tôi có thể cho cô mượn ít tiền, mười bảng hẳn không có vấn đề gì.” Anh thản nhiên nói.

    “Mười bảng ? Cũng không ít.” Cô hừ một tiếng, sau đó bắt đầu cởi chiếc đồng hồ trên cổ tay phải, tùy tay đưa ra. “Cảm ơn anh cho tôi mượn tiền. Tôi nghĩ sau này hẳn sẽ không có cơ hội trả, cái này không chỉ mười bảng, thỉnh anh cầm lấy.”

    Khẩu khí của cô phi thường giận dỗi cùng châm chọc, Hạ Khởi Phàm tuy rằng nghe xong cũng không quá thoải mái nhưng cũng không nhiều lời.

    Dừng xe trước nhà ga, anh rút ví ra đưa tiền cho cô. Cô gái cầm tiền xong lập tức xuống xe.

    “Đồng hồ của cô …” Hạ Khởi Phàm hạ kính xe xuống, muốn đem đồng hồ trả lại cho chủ không nghĩ đến chủ của nó tiêu sái thẳng bước tiến đến phía nhà ga không có chút lưu luyến hoặc quay đầu lại.

    Nói thật, Hạ Khởi Phàm có chút kinh ngạc. Lúc cho cô đi nhờ xe anh từng nghĩ không biết phải dùng những chiêu nào để có thể thoát khỏi cô, không nghĩ đến …

    Ánh đèn nhà ga lóe lên những tia quang mang chói mắt khiến anh nhịn không được cúi đầu nhìn kĩ vật trong tay.

    Chiếc đồng hồ vẫn mang theo chút hơi ấm của chủ nhân nó, hoa văn tinh xảo, mặt ngoài thanh lịch nhưng xinh xắn, bên cạnh còn một dòng chữ tiếng anh, hợp lại thành BVLGARI- Bảo cách lệ chui biểu [Py : *che mắt, bịt tai* Cái này ta k biết là nhãn hiệu đồng hồ gì nữa ~~~, ai biết thỉnh chỉ giáo.]

    Qủa nhiên, không chỉ đáng mười bảng.

    Hạ Khởi Phàm xuống xe, đuổi theo vào trong nhà ga. Người đứng chờ xe không nhiều lắm vì vậy nên anh có thể dễ dàng tìm thấy thân ảnh tiêm gầy của cô gái.

    “Đồng hồ của cô.”

    Cô gái không trả lời, chỉ kinh ngạc ngẩn người nhìn bảng thông báo trước mắt.

    Máy móc trục trặc, sau bảy giờ, những tuyến xe đi Cambride đều bị hủy bỏ.

    “Tiền không đủ, làm sao bây giờ …” Mất hết can đảm, cô gái chỉ đành thì thào tự nói, hoàn toàn không thừa lực chú ý đến người bên cạnh.

    “Cô … Biết tiếng Trung sao ? Cô không phải là cũng đếnCambridgeđó chứ ?” Hạ Khởi Phàm kinh ngạc đến cực điểm.

    “Thế thì sao ? Tôi biết nói tiếng Trung thì anh sẽ đồng ý tiện đường cho tôi đi nhờ xe đếnCambridgesao ?” Đã quá mức nản lòng, cô chỉ đơn giản trả lời bằng một câu tiếng Trung.

    [1] Giống như hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi. Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái.

  5. #5
    Avatar của soo_what_vip
    soo_what_vip đang ẩn The Luckiest Girl In The World Thạch Anh Vàng thach_anh_vang - Upanh.com
    Tham gia
    %02-%2012
    Đến từ
    Một hành tinh rất xa với những sinh vật có cánh và vòng lấp lánh trên đầu...
    Bài gửi
    832
    Ink
    12.373
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Re: Mị hoặc tình nhân

    Mị hoặc tình nhân – Chương 2

    Chương 2:

    Edit: Tuyết Ly ( Ly nhi )

    Beta: Py

    Sự tình sao có thể biến thành như vậy ? Thiệu Tĩnh Tâm hoàn toàn mờ mịt, tự hỏi.

    Cô là một thiên chi kiêu nữ từ Đài Loan đến Anh du học, tiền tiêu vặt hàng tháng hiếm có khi không thể đủ để mời toàn khoa ăn cơm một bữa. Từ khi trúng tuyển vào Đại học Luân Đôn, người nhà đều hết sức cao hứng, mua một chiếc xe thể thao khá sang trọng xem như quà mừng thi đỗ, còn trong nội thành Luân Đôn mua một căn nhà nhỏ để cô trọ lại, cuộc sống bình thường đều có quản gia chăm sóc, lo liệu.

    Hàng năm, vào mỗi kỳ nghỉ, cô thường đến mấy nước châu Âu du ngoạn, còn không thì là về Đài Loan tụ tập với đám bạn thân. Bay tới bay lui hoài dần cũng chẳng thấy đau lòng chút nào, quả thực là chơi vui đến quên cả trời đất.

    Từ khi sinh ra cô đã được rất nhiều người luôn theo bên người chăm sóc, đó là vì cha mẹ cô bận bịu với sự nghiệp của bản thân, không có thời gian quan tâm, chăm sóc, chỉ đành dùng tiền bạc tận lực bù đắp, cuộc sống của cô căn bản là muốn gì được nấy.

    Cuộc sống cứ an an ổn ổn trôi qua cho đến khi gặp được người kia.

    Đó là một lưu học sinh người Nhật cũng đến Anh quốc du học. Tiếng anh của anh ta không tốt lắm, diện mạo cũng bình thường, không có gì đặc biệt. Bất quá, đôi mày rậm khiến cho khuôn mặt bình thường ấy thêm mấy phần ý vị tục tằng của nam nhân. Anh ta đối cô tuyệt không tốt, ngay từ lần đầu gặp mặt đã lộ ra vẻ khinh thường. Nhưng Thiệu Tĩnh Tâm với thói quen luôn được mọi người cưng chiều, yêu thương gặp một nam nhân khác biệt như vậy liền lập tức đem lòng yêu thương.

    Hai năm qua cô đối với anh ta không phải chỉ dùng một chữ “tốt” là có thể hình dung ra được. Cô vì anh ta mà thay đổi cả con người, thói quen trong cuộc sống đều lấy anh ta làm trung tâm.

    Vì anh ta học nấu cơm, bị anh ta chê là dở, không ăn. Vì anh ta trang điểm, trưng diện, anh ta ngại xấu, không nhìn. Anh ta thường chế nhạo cô học lịch sử mỹ thuật nhưng dù là vẽ hay bình tranh cũng đều chỉ ở mức bình thường, vì vậy cô liền không ngừng tìm kiếm những lớp học thêm, để làm phong phú thêm tri thức bản thân.

    Ra khỏi cửa, vĩnh viễn cô là người chi tiền, bởi vì hoàn cảnh nhà cô tốt hơn anh ta rất nhiều. Đến cuối cùng, vị nam sinh Nhật Bản này bởi vì tranh cãi với chủ cho thuê nhà, giận dữ chuyển ra ngoài, nhưng là không có chỗ đi, nên phải đến nhà trọ của Thiệu Tĩnh Tâm cô trọ lại.

    Cô thật cẩn thật duy trì quan hệ của hai người, nhưng lại bị đáp lại theo một cách hoàn toàn trái ngược.Namsinh người Nhật Bản kia tính tình không tốt, động một tí là cùng cô cãi nhau ầm ỹ. Sự tình lớn nhỏ gì cũng đều có khả năng chạm đến lòng tự trọng của anh ta, đều là ngòi nổ của những cuộc tranh cãi vớ vẩn giữa hai người.

    Học xong tiến sĩ, nam sinh Nhật Bản kia muốn về nước, chuyện này đã khiến họ cãi nhau một trận dữ dội.

    Mãi cho đến khi đó, Thiệu Tĩnh Tâm mới biết được, cái kẻ ăn của cô, ở nhà cô, đến xe của cô anh ta cũng đi, để cô mỗi ngày phải đi xe điện ngầm đến trường, thế nhưng sớm đã có vị hôn thê ở quê nhà.

    Vì chuyện làm ăn của cha mà cô cũng thường xuyên tham gia những yến tiệc xa hoa. Hôm nay bọn họ ở góc đại trạch tranh cãi ầm ỹ một trận, cô tức đến không thể nói gì hơn, quay đầu bỏ đi, theo cửa nhỏ ra đến bên ngoài mới phát hiện chính mình trên người cái gì cũng đều không có mang, túi xách cũng lại để bên trong đó.

    Lúc ấy, cô cảm thấy không thể chịu đựng hơn được nữa.

    Vì anh ta, cô đã phải ủy khuất chính mình không ít. Thay đổi cả tính cách, con người, diện mạo, anh ta không cảm động, cô có thể chịu đựng được, nhưng mỗi khi ngờ vực truy hỏi, anh ta đều chỉ thản nhiên nói:

    “ Là tự cô muốn đối xử tốt với tôi.”

    Miễn cưỡng cỡ nào, khó xử cỡ nào, anh ta đi xe của cô, ở nhà cô, dùng sinh hoạt phí của cô như của mình một như một lẽ đương nhiên, hết thảy đều do cô tự nguyện ?

    Cô kỳ thật không nhớ rõ chính mình như thế nào trở lại yến hội hội trường, bảo vệ khó xử nhìn cô, muốn xem thiếp mời, cô thỉnh bọn họ đi tìm nam nhân Nhật Bản, còn chưa tìm người kia đến đối chất, bọn họ đã nhận định cô là tới làm phiền.

    Mệt mỏi, bất lực, cô khóc. May mắn bên cạnh có một vị khách đến muộn giúp đỡ, cô mới có thể thuận lợi một lần nữa tiến vào trong trang viên.

    Thanh âm của vị khách nhân kia rất từ tính cùng êm tai, đây là ấn tượng duy nhất cô đối với anh.

    Sau đó, cô không tìm thấy nam nhân Nhật Bản, ngay cả túi xách cũng không thấy đâu. Không bận tâm bản thân đang ở yến hội của người khác, cô vẫn điên cuống tìm kiếm. Cuối cùng, cô nhìn thấy ở phía cửa sổ, nam nhân Nhật Bản cùng một nữ nhân khác đang nắm tay nhau tâm sự.

    Tình huống đương nhiên là phi thường xấu, lần đầu tiên trong cuộc đời mình, Thiệu Tĩnh Tâm nhịn không được quát ầm lên, tiến lại định tách hai người kia ra, không nghĩ đến lại nhận được một cái tát của nam nhân Nhật Bản kia.

    Đến đây cô mới hiểu được, nguyên lai nam nhân Nhật Bản cùng bằng hữu Lyla của cô giao tình cũng không phải dừng lại ở mức bạn thân.

    Buồn cười nhất là, sau một màn vũ lực kia, anh ta lại căm tức kéo cô ả Lyla kia rời đi bằng xe của cô.

    Mà cô, thủy chung lại không tìm được túi xách của mình.

    Cô chịu đủ rồi!

    Đi bộ trên đường, không nghĩ tới lại gặp được vị khách nhân giúp cô quay trở vào trong trang viên một lần nữa. Khi ấy cô chỉ cảm thấy chính mình cứ tiếp tục bước đ như vậy, đại khái là sẽ đi thẳng xuống địa ngục đi.

    Sau đó, bởi vì đủ loại sai sót ngẫu nhiên, anh một đường đưa cô trở lạiCambridge.

    Cô thừa dịp nghỉ hè, vì anh ta phải bảo vệ khóa luận mà đến đại họcCambridge, nhưng hiện tại thành ra bộ dạng như vậy, thật đáng buồn cười.

    Cô không bao giờ muốn làm một cô gái ngoan ngoãn nghe theo lời người khác nữa.

    Rốt cục, vị khách nhân đưa cô trở lại trong nội thànhCambridge, về đến căn nhà trọ nhỏ, cô lại phát hiệnbản thân không có chìa khóa, căn bản không vào nhà được!

    Một ngày dài gặp nhiều chuyện đả kích như vậy, Thiệu Tĩnh Tâm nhịn không được ở trước cửa nhà trọ khóc lớn.

    Một đường đưa cô về nhà, Hạ Khởi Phàm khởi động xe chuẩn bị rời đi. Từ sau khi ở nhà ga biết cô nói được tiếng Trung, lại nhìn bộ dáng cô hiện tại, liền mạc danh kỳ diệu cảm thấy không thể cứ như vậy rời khỏi.

    Tiếng khóc thương tâm khiến cho thiên địa cũng phải đổi màu.

    Bất quá chỉ là mất đi túi xách cùng chìa khóa nhà thôi, có cần khóc lớn, khoa trương như vậy không?

    “Tôi có thể cho cô mượn điện thoại, tìm thợ tới phá khóa.” Anh nhìn cô ngồi ở cầu thang, đem khuôn mặt chôn ở trong lòng bàn tay khóc rống, nhịn không được đề nghị.

    Cô vẫn là khóc lớn, ruột gan như đứt ra từng khúc.

    “Uy, uy!” Hạ Khởi Phàm thở dài, xuống xe, hai chân thon dài đi đến trước mặt cô, xoay người hỏi:

    “Rốt cuộc thì cô muốn thế nào……”

    Không nghĩ tới cô lại đứng dậy, ôm chặt lấy anh không chịu buông, mặt vùi sâu trong ngực anh vẫn tiếp tục khóc nức nở.

    “Thật quá đáng……quá đáng……”

    Hạ Khởi Phàm thật sự không biết cái gì quá đáng, đại khái là tên trộm túi xách đi? Nghĩ đến đây anh liền thở dài một tiếng.

    “Cô có khóc nữa thì túi xách cũng sẽ không trở về được!”

    Nghe được năm chữ “cũng sẽ không trở về”, cô lại khóc càng lớn hơn.

    Người qua đường xung quanh đều tò mò ghé mắt nhìn lại, Hạ Khởi Phàm muốn đẩy cô ra, cô lại giống như người chết đuối vớ được thân cây, chết cũng không chịu xuống.

    Anh là người duy nhất bên cạnh cô lúc này, tuy rằng chỉ là một người xa lạ, ngay cả diện mạo của anh thế nào cô cũng nhìn không rõ, bất quá nghe anh biết nói tiếng Trung, bất giác cô lại thấy an tâm, hơn nữa, anh ta cũng không có bỏ cô lại mà rời đi……

    “Tôi muốn ói……” Thiệu Tĩnh Tâm nghẹn ngào, bởi vì khóc kịch liệt mà bắt đầu nôn khan. Hạ Khởi Phàm vươn tay vỗ vỗ lưng cô, nghĩ biện pháp giúp cô thuận khí.

    Một cô gái trẻ tuổi hơn nữa còn biết nói cùng một thứ ngôn ngữ với anh, lưu lạc ở nơi đất khách quê người này đã đủ đáng thương, còn khóc thảm thiết cùng nôn dữ dội như vậy ….

    Dù cho anh có là người lãnh huyết, cũng thật sự không có biện pháp làm ngơ rời đi.

    “Được rồi! Cô muốn tôi giúp cô thế nào ?” Anh bất đắc dĩ hỏi.

    Xem ra anh là thật sự bị sao chổi quét qua, tuy là sao chổi trước mắt đang khóc đến hai mắt mắt ướt sũng nước, cái mũi nho nhỏ đỏ ửng.

    Ở ven đường ôm một nữ nhân khóc lớn như vậy, thật sự không phải là chuyện hay ho gì, người luôn luôn chú trọng hình tượng như Hạ Khởi Phàm, cũng đành phải nặn óc nghĩ biện pháp uy hiếp khiến cô không được khóc tiếp.

    “Được rồi! Nếu cô cứ khóc như vậy, tôi đi đây.”

    “Đừng……”

    Lồng ngực xa lạ nhưng lại ấm áp như vậy, cô không thể buông tay, không dám một mình ở nơi này đối mặt với bóng đêm khiến người khác đau lòng.

    Hãy để cô được tùy hứng một lần đi! Vì một người đàn ông không đáng mà cô đè ép bản thân mình những hai năm.

    “Vậy cô muốn thế nào?” Lại là tiếng nói xa lạ ôn hòa mang theo điểm bất đắc dĩ truyền tới.

    “Tôi muốn tắm rửa, muốn thay quần áo, muốn uống rượu, muốn đi ngủ, tôi muốn giết chết cái tên nam nhân khốn kiếp kia!”

    Thiệu Tĩnh Tâm khóc đến thất loạn bát tao, câu trả lời đưa ra thật không hề ăn khớp với nhau.

    “Còn tôi thì muốn đi gặp bác sĩ.” Hạ Khởi Phàm lắc đầu, hoài nghi tình trạng hiện tại của chính mình. Không thể tin được, có ngày bản thân anh lại đi nhiều chuyện xen vào chuyện của người khác như hôm nay.

    Kéo một cô gái khóc đến sắp cạn hết nước mắt nhét vào trong xe, anh không ngừng thở dài ai oán.

    Qua chuyện này, anh càng thêm hiểu, bản thân mình không thích hợp thu nhận những động vật nhỏ lưu lạc mang về.

    Trong lòng anh thủy chung không hề tiêu tan hình ảnh một cô gái thiện lương như thiên sứ, cô gái ấy cư nhiên lại rời bỏ họ mà đi sớm như vậy ….

    Mà nay ông trời đưa đến một cô gái thảm hề hề, làm cho lòng trắc ẩn ngủ vùi bao nhiêu năm trong anh một lần nữa thức tỉnh.

    Hạ Khởi Phàm đương nhiên không có ngốc đến mức đem xa lạ cô gái này đưa về chỗ ở của mình .

    Trong nội thànhCambridgetìm được một khách sạn nhỏ, anh đã muốn tinh bì lực tẫn đem cô đỡ vào trong phòng tắm.

    Sau đó, xuống lầu đến siêu thị gần đó tùy tiện mua một ít sandwich, nước khoáng và đồ ăn. Dù sao thì anh cũng cảm thấy đói, mua nhiều hơn một ít cũng là vì chính mình thôi.

    Một lần nữa trở lại khách sạn, thảm hành lang thật dày hấp thu những tiếng bước chân, Hạ Khởi Phàm đi vào phòng, vẫn thấy một mảnh im ắng.

    Trong phòng tắm không có tiếng nước, trong phòng không ai.

    Anh thở dài, bước đến cửa phòng tắm: “Không phải cô định tự sát trong đó chứ ?”

    “Không phải.” Tiếng rầu rĩ rất nhanh truyền đến.

    “Ra ngoài ăn chút gì đó đi! Ta có mua ít sandwich này.” Lấy đồ ăn trong túi ra, anh lại một lần nữa đánh giá căn phòng này.

    Ánh đèn dịu nhẹ hòa với màu vàng nhạt của gỗ sàn khiến cho chiếc giường lớn trong phòng thoạt nhìn thực thoải mái. Trên giường, những chiếc lông vũ trắng noãn, mềm mại xõa tung, bên cạnh còn có một cái bàn nhỏ, trên có một bộ trà cụ. Rèm lụa cửa sổ trắng noãn khiến cho căn phòng không lớn nhưng cũng trông thập phần tinh xảo.

    Xem ra khách sạn mà anh tìm được cũng không tệ lắm, tuy rằng một tối 50 bảng, nhưng cũng đáng.

    Dàn xếp tốt cái phiền toái này là anh có thể về nhà nghỉ ngơi. Ngày mai là Chủ nhật, anh có thể ngủ thẳng đến giữa trưa, buổi chiều tùy tiện nghe nhạc, đọc sách, thực thanh tĩnh, buổi tối lại trở về nội thành Luân Đôn……

    “Quần áo của tôi bị ướt hết rồi.” Tiếng nói buồn bã ỉu xìu đột nhiên xuất hiện.

    Hạ Khởi Phàm đang ở bên cửa sổ, vừa quay đầu lại, có chút ngây ngốc

    Nên nói như thế nào đây? Cô gái này, cùng với người anh thấy buổi chiều, chỉ có thể dùng từ “chính là hai người” để hình dung.

    Cơ thể mới tắm xong được khoác đại lên một chiếc khăn tắm, lộ đôi vai trần, bước ra. Mái tóc dài đen óng, ướt nước xõa xuống bên vai, tóc mái được vén gọn phía sau tai, lộ ra toàn bộ khuôn mặt.

    Mày rậm, đôi mắt to, tròn bởi vì khóc lâu mà sưng đỏ, nhưng cái mũi thì còn đỏ hơn rất nhiều, đôi môi mọng đỏ gợi cảm. Vừa mới tắm xong, khuôn mặt đỏ bừng, càng nổi bật lên thân thể mềm mại, da thịt trắng muốt, mịn màng như sứ.

    Khăn tắm chỉ che khuất ngực cùng một đoạn của đôi chân, lộ ra những đường cong duyên dáng của cánh tay, cùng cặp đùi thon dài. Ngay đến mắt cá chân của cô cũng đều giống như chạm ngọc, tinh xảo xinh đẹp.

    Khuôn mặt sau khi tẩy trang rốt cục cũng bị Hạ Khởi Phàm nhìn kỹ, rõ ràng.

    Là một mỹ nữ, không hơn không kém.

    Nhưng mỹ nữ giống như không thấy được kinh ngạc của anh, tự đi đến trước giường, xốc chăn lên rồi nằm xuống.

    “Uy! Ngươi không ăn gì sao?” Hạ Khởi Phàm cảm thấy một cảm giác đói khát quỷ dị đột nhiên tập kích mình, nuốt nuốt nước miếng hỏi. Dù là một người bình tĩnh, trầm ổn như anh cũng bị tiểu mỹ nhân trước mắt nhoáng lên một cái như vậy , cũng…… Cũng thế nào? Anh không biết.

    “Tôi không đói.” Mỹ nhân mơ hồ lẩm bẩm đáp lại.

    Hạ Khởi Phàm đi đến trước giường, nhìn cô trốn vào trong chăn, thở dài: “Ít nhất cô cũng phải uống chút nước đi! Khóc thành như vậy, hẳn cảm thấy cổ họng khô khốc ?”

    “Không cần đâu.” Vẫn là thanh âm rầu rĩ đáp lại.

    “Được rồi! Tùy cô vậy.” Hạ Khởi Phàm đẩy đẩy kính mắt, trầm ngâm vài giây, lạnh nhạt nói:“Tôi đi đây, cô cứ an tâm ở đây nghỉ ngơi cho khỏe, tiền phòng tôi đã thanh toán đâu vào đấy rồi, cô không cần lo. Bye !”

    Anh mới xoay người, liền cảm thấy có một bàn tay nhỏ bé ấm áp mềm mại, nhanh chóng bắt lấy góc áo sơmi của mình.

    “Đừng đi.” Cô lại bắt đầu nghẹn ngào.“Đừng bỏ tôi lại một mình.”

    Vở diễn này thực cũ. Hạ Khởi Phàm ở trong thầm lòng nhủ. Mỗi người đàn bà muốn giữ anh ở lại, đều là dùng một dạng lời thoại thế này.

    Nhưng là, anh cư nhiên phát hiện chính mình không có biện pháp bước đi.

    Khuôn mặt anh tuấn nhã nhặn toát ra sự không thể nề hà hiếm thấy, anh ở mép giường ngồi xuống.

    Taynhỏ bé vẫn là nắm chặt anh, giống như chỉ cần hơi chút buông lỏng thì anh sẽ biến mất, khuôn mặt chôn ở trong chăn chỉ lộ ra một đôi mắt đen lúng liếng nhìn anh chuyên chú.

    Nguyên lai…… Anh ta cao lớn như vậy a!

    Anh ta anh tuấn lại nhã nhặn, đôi mắt dài mà nhỏ, sống mũi cao, thẳng, cân xứng với đôi môi mỏng, đôi kính mắt vừa phải che đi một chút hào quang trong đáy mắt, tóc đen dừng ở mi tâm, thoạt nhìn thực mềm mại.

    Anh cũng nhìn cô chăm chú, tuy rằng dung nhan này dễ dàng khiến người khác động tâm, bất quá, vẫn là là khiến người ta phải tán thưởng.

    Tiếng Trung mang theo một chút âm điệu ngoại quốc, hiển nhiên là từ nhỏ đã lớn lên ở Anh quốc, đại khái hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, cũng rất ổn trọng, hơn nữa…… Anh tuy rằng nói không nhiều, nhưng là đối cô tốt lắm.

    Hôm nay, có nam nhân này ở bên, đối với cô thật tốt. Bởi vì cô vừa mới gặp phải một chuyện quá đỗi tàn khốc.

    Nghĩ đến một trận hỗn loạn kia, hốc mắt Thiệu Tĩnh Tâm lại đỏ lên.

    “Cô khóc cái gì ? Chỉ là đánh mất túi xách cùng ví tiền mà thôi, nếu thật sự cần, tôi có thể cho cô mượn tiền.” Hạ Khởi Phàm đương nhiên biết sự tình không chỉ như vậy, bất quá tiểu mỹ nhân chỉ khóc, cái gì cũng không nói, anh cũng không có biện pháp.

    Anh nhẹ nhàng gỡ bàn tay nhỏ bé của cô ra, móc lấy ví da ra chuẩn bị lấy tiền đưa cho cô,

    Cô ngăn tay anh lại, không chịu buông.

    “Tôi không cần tiền.” Tiền cô còn sợ không có sao? Cô chính là…… không nghĩ một mình cô độc lưu lại nơi này.

    Ít nhất, không phải tối nay.

    “Vậy cô muốn cái gì?” Khuôn mặt tuấn tú thoáng xuất hiện một nụ cười tà nghễ.

    Hai người trong lúc đó đột nhiên xuất hiện một trận trầm mặc, cô mở to thủy mâu, bình tĩnh nhìn anh.

    Trong đầu bỗng xuất hiện một tia ý niệm, giống như tia chớp xẹt ngang qua phía chân trời.

    Không thể nào? Cô không phải là nữ nhân như vậy.

    Nhưng là anh thật sự không xác định, cô rốt cuộc là nữ nhân như thế nào.

    Điều duy nhất anh có thể xác định được là mỹ nữ gợi cảm kiều diễm trước mắt, tuy rằng nước mắt lưng tròng, nhưng là, vẫn đang giữ chặt lấy tay anh, không cho anh rời đi.

    Đáng chết nhất là, anh biết phía dưới tấm chăn này, trừ bỏ một tấm khăn tắm mỏng manh, cô …. trần như nhộng.

    Anh – Hạ Khởi Phàm mặc dù không phải quân tử gì song cũng không phải là tên mù.

    Nhưng cũng không thể lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn đi?

    Suy nghĩ trong đầu bắt đầu có chút hỗn loạn, Thiệu Tĩnh Tâm sợ hãi mở miệng.

    “Ngươi có thể ….giúp tôi ?”

    Hạ Khởi Phàm nhã nhặn gõ nhẹ lên trán cô, tận lực tâm bình khí hỏa nói: “Tiểu thư, cô có biết như vậy là rất nguy hiểm không? Có lẽ lúc này cô chính là đơn thuần hy vọng có người ở bên, nhưng là đồng thời, cô cũng sẽ phải trả một cái giá tương đương, cô rất không cẩn thận.”

    Cô đột nhiên nở nụ cười.

    Tươi cười ngọt mị làm cho người ta xương cốt đều mềm yếu, ánh mắt loan thành độ cong đáng yêu, cùng vẻ mặt đau khổ của cô lúc, hoàn toàn bất đồng.

    “Anh không phải muốn cược với tôi sao? Tôi cá anh không phải tên giết người.” Cô cười khẽ.

    Tuy rằng anh vẫn dùng thái độ lạnh lạnh trả lời, bất quá, anh thật là người tốt.

    Nếu không, làm sao có thể đưa cô vềCambridge, lại giúp cô tìm khách sạn, còn mua đồ ăn cho cô? Thậm chí cảnh cáo nói cô rất không cẩn thận?

    Cô, đã không còn gì để mất.

    Tối nay, cô cần một chút ôn nhu, cần phải đi chệch khỏi đường ray, dời đi cảm giác đau khổ trong lòng bấy giờ.

    Tayngọc mềm mại vẫn như cũ gắt gao nắm chặt lấy tay anh, xúc cảm nhu nguyễn làm cho người ta nhịn không thể không tưởng tượng đến, phải chăng, mỗi tấc da thịt trên người cô đều mềm mại, mịn màng như bàn tay cô ……

    “Cô chắc chắn chứ ?” Tiếng nói của Hạ Khởi Phàm trầm xuống.

    Đối với chuyện hoan ái, anh không phải không có kinh nghiệm. Ở thời đại này, hết thảy đều là những cuộc tình chốc đến, chốc đi, hoặc nói, hiện tượng kích tình này cũng chỉ là chuyện bình thường, nam nữ trưởng thành chỉ cần là đôi bên tình nguyện cùng tự bảo hộ chính mình thì không có gì là không thể.

    Khuôn mặt nhỏ nhắn chôn ở trong chăn đầu tiên là xẹt qua một tia kinh ngạc, sau đó, cô cũng hiểu ý anh nói là thế nào.

    Cô vốn chính là thực sự muốn anh làm bạn, bất quá, anh hàm súc nhưng rõ ràng hỏi, thẳn thắn nhìn chăm chú, làm cho cô tỉnh ngộ –

    Anh có thể bồi cô, bất quá, cô cũng phải trả một cái giá rất lớn.



    š±›



    Thiệu Tĩnh Tâm trong mê mang phát hiện, bên dưới lớp tây trang là một khối thân thể nam nhân thoạt nhìn tựa như thực gầy yếu, nhưng lại rất rắn chắc, tinh tráng.

    Cánh tay dài, hữu lực ôm chặt cô tựa sát vào khuôn ngực cứng rắn đem lại cho cô cảm giác an toàn hiếm thấy.

    Nằm trong lòng anh, cảm giác thực an toàn cùng dễ chịu.

    Không để cô có cơ hội tránh né, nụ hôn nồng nhiệt lập tức áp xuống, buộc cô đối mặt với sự thật. Cẩn thận hôn duyệt từ vành tai, đến bên gáy uốn lượn một đường trượt xuống bên dưới, lưu lại những điểm hỏa diễm nho nhỏ.

    Khăn tắm bị kéo xuống, vứt sang một bên, cả cơ thể cô hoàn toàn trần trụi, ở trong một phòng khách sạn xa lạ, bị một cái nam nhân xa lạ tinh tế thưởng thức, nhấm nháp.

    Không cần biết đối phương tên gì, là ai, từ đâu đến, chỉ có một nữ nhân bị tổn thương, cùng một nam nhân không quen biết, đang dùng phương thức nguyên thủy nhất, trao cho nhau nhận thức quen thuộc.

    Rất nhanh, thương tâm cùng đau đớn đều bị lãng quên, thay thế vào đó là kích tình thiêu đốt.

    Da thịt của trắng mịn như tơ quả thực giống hệt như trong tưởng tượng của anh, khi anh ôn nhu mơn trớn những đường cong xinh đẹp, thân thể cô khẩn trương khẽ run rẩy.

    “Anh…… A! Chờ một chút……” Thiệu Tĩnh Tâm khó khăn nói, thân thể mềm mại nhịn không được dục hỏa thiêu đốt trong người, khẽ vặn vẹo, cọ xát vào lồng ngực rắn chắc tuyệt đẹp của nam nhân.“Tôi…… Tôi có chuyện…… Muốn hỏi……”

    “Được, bất quá, chỉ cho hỏi một điều.” Giọng nam trầm thấp trả lời, hơi thở gấp gáp phả nhẹ lên gương mặt ửng hồng vì ngượng ngùng của cô gái.

    Hạ Khởi Phàm phát hiện bản thân cảm thấy thực sự gấp gáp.

    Từ năm hai mươi tuổi lần đầu kết giao với một đồng học Hoa Kiều đến nay đã lên giường với biết bao cô gái, song trong số ấy chưa từng có một cô gái Đông phương, anh vốn nghĩ bản thân đã bị Tây hóa.

    Hôm nay, giờ phút này, anh phát hiện kỳ thật tất cả đều không phải.

    Anh không thể khắc chế được dục vọng của bản thân, muốn được thân thiết hơn với giai nhân trong lòng.

    Những đường cong thân thể dán sát vào nhau, hai trái tim gấp gáp đập cùng một chỗ. Thở dốc, yêu kiều của cô đều ngọt ngào như vậy, làm người ta trầm mê, không khống chế được.

    “Hỏi a!” Anh khẽ động thân hình, một mặt thúc giục, một mặt vươn đầu ngón tay thô dài theo eo nhỏ của cô bắt đầu dao động, vuốt ve cặp đùi trắng noãn, thon dài, sau đó, lớn mật tham tiến đến vùng cấm địa –

    “A!” Thiệu Tĩnh Tâm nhỏ giọng rên một tiếng, khẩn trương lùi cơ thể lại, có chút khó khăn, hơi thở dồn dập, đứt quãng hỏi, thần trí đã sớm không tỉnh táo mà ý loạn trầm mê, song trong đầu vẫn lí trí nghĩ đến một vấn đề. “Anh có…… Có…… Bao cao su sao?”

    Khuôn mặt non mềm đã muốn đỏ rực như ráng chiều, toàn thân đều thấm ra một lớp mồ hôi mỏng, thật vất vả hỏi ra vấn đề ngượng ngùng này, xấu hổ đến cơ hồ muốn ngất.

    Hạ Khởi Phàm ngừng lại mọi động tác một giây.

    “Thật ngượng ngùng, vừa vặn là có.”

    Tiếng nói ma mị, trầm thấp khẽ vờn bên tai.

    Một tay với tới chiếc quần dài để ở đầu giường, tìm được ví da, đợi anh lấy ra vật nho nhỏ hình vuông màu bạc, cô kinh suyễn thấp giọng hô nhẹ một tiếng.

    “Anh thật sự có……”

    Mà cô, thì đã không còn có đường lui.

    “Đúng vậy.” Hạ Khởi Phàm đem vật nho nhỏ bên trong lớp giấy bạc đặt trong lòng bàn tay non mềm của cô, bàn tay anh khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn sớm đã đỏ rực.

    Đôi mắt cô mang theo một tia bối rối cùng ngượng ngùng. Thấy vậy khóe miệng anh khẽ nhếch lên, tà tà mỉm cười, ôn hòa nhưng còn thật sự hỏi:“Cơ hội cuối cùng, cô còn có…… cái gì muốn nói?”

    Ánh mắt cô dừng lại ở đôi mắt thâm thúy kia, chăm chú nhìn sâu vào đó giống như bị thôi miên.

    Thời gian yên lặng trôi qua, trong thiên địa chỉ còn lại một nam một nữ, thân mật ôm lấy nhau, hơi thở giao hòa, kích tình nên hết sức căng thẳng, nhưng giờ phút này lại vi diệu huyền đãng, chờ đợi–

    “Không có.” Thiệu Tĩnh Tâm nhắm mắt lại, nhỏ giọng trả lời.

    Bạc môi lập tức duyện trụ đôi môi cô, khiến cơ thể cô khẽ run nhè nhẹ, lại làm cả hai cảm thấy ngọt ngào, bằng phương thức vô cùng thân thiết, cướp đi năng lực nói chuyện của cô.

    “Ngại…”

    Đối với khiêu khích, ve vuốt của anh, cô thất thủ; đối với những cử chỉ lớn mật, phiến tình đầy dụ hoặc của anh, cô thở gấp không ngừng, bất quá, anh vẫn sâu sắc phát hiện, cô vẫn là thực khẩn trương.

    Nhưng mà anh đã không có biện pháp khống chế, ngọt ngào mê người của cô vượt xa tưởng tượng của anh quá nhiều, thậm chí trên người cô còn phảng phất có một mùi thơm nhè nhẹ, đều khiến anh vô cùng kích động.

    “Không phải sợ.” Hạ Khởi Phàm ghé vào bên tai cô, nhẹ giọng trấn an.

    Không phải sợ……

    Cô nhắm mắt lại, tinh tế thở gấp, để cho một nam nhân xa lạ cao lớn mà tao nhã, ôn hòai kiên trì giữ lấy mình, kích tình bắt đầu đốt cháy, càng thiêu càng nóng.

    Đêm vẫn còn dài….

Tags for this Thread

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •