Hiện kết quả từ 1 tới 6 của 6
  1. #1
    Tham gia
    %04-%2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gửi
    10
    Ink
    61
    Thanks
    0
    Được Thank 0 lần trong 0 bài

    Điều kỳ diệu - Diệp Trúc Hàn



    Anh - Hình mẫu lí tưởg của các cô gái, với IQ cao ngất trường.
    Cô - một cô nàg hết sức bình thường
    Anh - Yêu bộ dáng ngốc nghếch của cô ngay từ lần gặp đầu tiên
    Cô - Khôg hề biết đến sự tồn tại của anh
    Hai con người, hai tính cách, vô tình bị gắn kết với nhau qua một tai nạn bất ngờ
    Họ yêu nhau. Nhưng liệu có đến được với nhau hay không?
    Khi mà bố anh tái hôn với mẹ cô.
    Liệu tình yêu của họ. Có thể hay không?

    Điều Kỳ Diệu

    Tác giả: Diệp Trúc Hàn


    Mở đầu

    Nheo mắt nhìn theo tia sang le lói chiếu vào căn phòng, cô uể oải duỗi mình, đôi mắt vẫn nhắm nghiền không muốn dậy khuôn mặt nhăn nhó khiến cô trông như con mèo hoang nhỏ tội nghiệp. Tối hôm trước tivi có dự báo Gió mùa đông bắc sẽ tràn về nước vào tối hôm nay vậy mà sang sớm nó đã tràn về ào ào không thươg tiếc. Cô lật đật ngồi dậy mắt vẫn chưa mở hết, thò chân xuống dưới giường.
    - “Ui…! lạnh quá … xít xít…..”
    - “Hàn hàn…có dậy không tkì bảo. Lại tính đi học muộn nữa hả?” Giọng của bà chằn đây mà…!
    - “Dạ, con dậy rùi!” Cô đáp với vẻ ngán ngẩm
    Cô thầm nghĩ :” Lạnh dữ quá ông trời ơi!”
    Đạp như bay đến trường, vậy mà vẫn không kịp. Cô buồn bã lắc đầu “ Lại lớn chuyện rùi đây, bà chằn sẽ hành hạ mình đến độ mặt mũi nhuộm màu mất hic hic… “
    Đang miên man lo sợ giông bảo sắp đến thì nó đến thật. Nhanh hơn cả vũ bão.
    - “ Diệp Trúc Hàn, bộ cậu là quả lắc đồng hồ à sao hôm nào cũng đi học muộn thế”
    Giọng điệu này không ai khác chính là tên ác ma của lớp bên cạnh Thẩm Quân Trác. Hắn lắc lắc cái đầu làm bộ không hài long thật là đáng ghét. Đúng là đen đủ đường mà sao lại gặp hắn ở đây chứ.
    - “ Cậu không thấy rằng bản thân cậu cũng đang đi học muộn sao? Mà quả lắc đồng hồ là gì chứ?”
    - “ Tôi đi muộn là do tôi thích như thế. Chậm chạp lề mề như cô không phải là quả lắc đồng hồ thì là gì. Có vậy mà cũng không hiểu. Đầu đất. Haha”
    Thế là được thể hội cá biệt của hắn theo sau cũng phá lên cười khiến cô giận đỏ lựng người vẵn cố lắp bắp đối phó:
    - “ Thẩm Quân Trác…cậu….cậu…” chưa kịp nói hết câu hắn đã chen ngang
    - “ Thui đừng có tỏ vẻ phi thường đi quả lắc, cô nghĩ mình có thể đối đáp giỏi hơn tôi à. Đợi 10 năm nữa đi haha “ rồi hắn bỏ cô lại đằng sau, đi thẳng vào lớp học.
    “Hôm nay là ngày gì vậy ông trời” cô tức tái người, ngực phập phồng mồm lẩm bẩm mãi câu “ Thẩm Quân Trác tôi thề không đội trời chung với cậu” cô vội vàng bước vào lớp. Vào đến cửa lớp nhỏ Tiểu Tư đã vội vã lên tiếng như sợ có ai cướp lời
    - “ Hàn hàn mặt cậu sao vậy, mới từ sao Hoả trở về hả hihi”
    - “ Con nhỏ lắm lời “ cô nghĩ thầm và đáp trả nó bằng một cái lườm nguýt
    - “ Con nhỏ này thật là…chắc lại vừa đấu khẩu với Thẩm Quân Trác phải không?” Tiểu Tư nghiêng đầu tỏ vẻ nắm chắc đáp án trong tay.
    - “Ừ thì đúng đó, cái tên đáng ghét,mình sẽ trả thù hắn cho mà xem” Hàn hàn cươg quyết.
    - “ Thui đi cô nương, học hành chả ra sao mà con đòi trả với thù, cậu đi xem bảng điểm đi” Tiểu Tư nhăn mặt giễu cợt.
    - “Đã có bảng điểm thi giữa kì rồi sao?” dứt lời cô chạy phi thường đến phòng bên xem kết quả.
    Thứ 236. Tụt hơn kì trước 2 hạng. “Làm thế nào bây giờ, mà tại sao Tiểu Tư nó lại cao hơn mình thế kia” lại thêm một chứng cớ cho tội đểnh đoảng của cô, cô đang lo sợ bà chằn sẽ xử cô như thế nào thì bỗng có tiếng cười lấn át dòng suy nghĩ miên man. Quay lại cô thấy Thẩm Quân Trác đang khoác vai mấy cậu bạn cười thoả thê. Cô nghĩ bụng
    “ Cậu ta không lo lắng về điểm số mấy nhỉ, đúng là cá biệt cần gì quan trọng học hành, bố làm hiệu trưởng thích quậy thế nào thì quậy. Đúng là ông trời bất công mà”
    - “ Cậu nhìn lại đi xem cậu ta được bao điểm rồi hẵng chê bai” nhỏ Tiểu Tư đứng bên cạnh lúc nào không biết, mà sao nó biết được mình nghĩ như thế. Con nhỏ này đáng sợ thật. Cô ngẩng đầu nhìn lên bảng điểm. Phựt…phựt dây thần kinh trên người bỗng căng cứng rồi đứt lien hồi.
    - “ Không thể nào sao cậu ta có thể vượt Lam Tuyết để đứng đầu khối cơ chứ, cậu…cậu ta…” Hàn hàn nói như bị mộng ru
    - “Ôi cô nương của tôi ơi, cậu ta có IQ cao nhất trường này đấy, 190 lận” Tiểu Tư trả lời vẻ thản nhiên
    - “ Nhưng cậu ta là hs cá biệt, làm…. làm sao có thể…??” Hàn hàn vẫn cố không tin
    - “ Cô em ơi động não tí đi, cá biệt thì lien quan gì đến IQ chứ, vì cậu ta học giỏi nên dù có đi học muộn cũng được miễn mọi hình phạt mà cậu từng trải qua đó. Ngốc ơi là ngốc” Tiểu tư chán nản giải thích, mong rằng cô bạn sẽ để tâm suy nghĩ.
    - “Bất công bất công quá đi thôi…!!!”

    Chương 1

    Cả buổi sang của cô trôi qua thật là nặng nề, vì cứ nghĩ đến việc bà chằn cầm chổi chờ ở cổng là cô đã thấy rung mình rồi. Nhưng cô lại chẳng dám cãi lại lời bà, vì cô biết sâu thẳm bên trong của chiếc vỏ bọc mạnh mẽ thì mẹ cô thực sự rất mỏng manh. Bà đã đau khổ biết bao khi chồng bỏ rơi, một thân một mình bà nuôi cô khôn lớn. Bà nuôi nấng chăm bẵm cho cô với tư cách của cả người cha và người mẹ. Vì thế, dù mẹ có mắng, có chửi cô như thế nào cô cũng không bao giờ cãi lại.
    Bố cô. Ông bỏ mẹ và cô ra đi khi cô còn đang tập nói. Bập bẹ gọi “ ba… ba..” mà chẳng thấy ba đâu? Cô đã từng hỏi mẹ về ba. Bà chỉ trả lời rằng “ Ba con đi tìm hạnh phúc” chẳng lẽ ở với mẹ con cô không có hạnh phúc sao? chẳng lẽ ba chỉ có thể hạnh phúc khi không có sự xuất hiện của mẹ con cô sao? Hàng ngàn những câu hỏi bủa vây lấy cô. Cô thực sự không biết sự thật ẩn náu bên trong là gì? Đã nhiều lần cô định hỏi mẹ, nhưng sợ mẹ buồn, nên cô lại im. Nhưng mà một đứa con gái 17 tuổi rồi mà không biết ba mình là ai và như thế nào quả thực đã khiến cô đau khổ vô cùng.
    - Renggg…..rengggg
    Tiếng chuông kết thúc buổi học đã đưa cô trở lại với hiện thực. Thu dọn sách vở, cô nặng nề bước ra cửa lớp nhỏ Tiểu Tư đã đứng chờ sẵn, nhanh nhảu lên tiếng:
    - “ Sao mà ỉu xìu vậy? Sợ má la hả”
    - “Ừa, điểm như vậy, sao mà không lo cho được” Hàn hàn đáp mặt ỉu xìu
    - “ Thui đi với ta và nhỏ Lam Tuyết. Hôm nay đã đãi “ Tiểu Tư nói vẻ nóng ruột
    - “ Thui mi và Tuyết đi đi ta mệt lắm, ta về đây” nói dứt lời cô đi thẳng một mạch ra nhà xe không ngoái lại.
    - “ Con nhỏ này nó bị sao vậy? Mọi khi buồn cho nó ăn là nó nhảy cẫng lên vì vui sướng cơ mà” Tiêu Tư nói vẻ không hiểu
    - “ Thui để nó về đi, ta với mi đi” Lam Tuyết nói điệu không cần chờ nữa
    Về đến nhà, cô nhẹ nhàng bước đến phòng ngủ của mẹ. Đang định dở chiêu Con đây hối lỗi thì mẹ cô cất tiếng: “ Hàn hàn vào đây đi con, mẹ có chuỵện muốn thông báo với con”
    Cô ngơ ngác, ngó trái, ngó phải, “ chẳng nhẽ mẹ mới lắp camera ẩn trong nhà” rồi rón rén ngồi cạnh mẹ. Đợi chờ bà đọc bản tuyên án dành cho cô. Bà lên tiếng:
    - “ Hai tuần tới mẹ sẽ đi công tác ở…..”
    - “ Lại công tác, thật là, không muốn mẹ đi tí nào?” Hàn hàn buồn bã nói
    - “ Mẹ biết và mẹ cũng rất muốn ở cùng con, nhưng mẹ phải đi, ở đó có rất nhiều người cần đến sự giúp đỡ của mẹ” Bà Lâm khuyên nhẹ con cái
    Cô đành phải để mẹ đi. Từ ngày cô sinh ra và lớn lên mẹ luôn bên cạnh cô những lúc vui buồn và vì thế cô đã quen với việc có mẹ ở bên. Nhưng 3 năm gần đây khi dịch SAT đang hoành hành, lấy đi không biết bao sinh mạng con người, thì mẹ cô lại phải đến đó. Đối mặt với dịch bệnh để cứu người. Mỗi tháng 2 tuần. Vì thế cô phải ở nhà một mình trong những ngày mẹ đi vắng.

    - “ Sao hôm nay lại đi học muộn?” ông Thẩm hỏi Quân Trác
    - “ Xe hỏng “ Quân Trác trả lời với giọng dửng dưng
    - “ Mày nói chuyện với bố mày thế à?” ông Thẩm mất bình tĩnh gắt
    Cậu không trả lời. Cậu thực sự không muốn phải đối mặt với ông.
    Cậu nghĩ thầm : “ Chẳng việc gì tôi phải lễ phép với một người….” cậu cười khấy và đi thẳng lên phòng. Quăng cặp vào góc tường cậu trèo lên giường ngủ một mạch đến chiều tối. Không them bận tâm thời gian. 8h cậu lái xe như bay đén Club.


    Tiểu Hàn đi dạo dọc con đường mòn, đi mãi đi mãi, không để ý cô đã ra đến đường lớn. Mắt bỗng hoa lên bởi đèn đường sang chói. Những chiếc đèn đường cao cao sừng sững toả sang con đường. Cô như đi lạc vào một cuộc chơi ồn ào và hào nhoáng của thế giới ban đêm. Cô thâm nghĩ : “Nếu mình thử thả mình vào thế giới ồn ào đó thì sẽ thế nào nhỉ? Không…không được bà chằn sẽ xử đẹp mình mất” Hàn hàn lắc đầu loại bỏ suy nghĩ vừa mởi nảy nở trong đầu. Cô đã vô tình không để ý bản thân đang ở giữa đường loạng choạng cô định quay đầu lại bên đường thì bống một chiếc xe thể thao bong loáng đã chiếu ánh đèn vào thẳng mặt cô và rồi
    - ….Két…..Huỵch… rầm..... Cô thấy trước mắt mình bong tối dần dần ngự trị.
    Lần sửa cuối bởi sparkling149; %09-%08-%2011 lúc %23:542
    Need a hand being as big as father's to hold my hand but not to slap my face


  2. #2
    Tham gia
    %04-%2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gửi
    10
    Ink
    61
    Thanks
    0
    Được Thank 0 lần trong 0 bài

    Re: Điều kỳ diệu - Diệp Trúc Hàn

    Đọc và cho mình xin ý kiến nká các bạn *
    Need a hand being as big as father's to hold my hand but not to slap my face


  3. #3
    Tham gia
    %04-%2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gửi
    10
    Ink
    61
    Thanks
    0
    Được Thank 0 lần trong 0 bài

    Re: Điều kỳ diệu - Diệp Trúc Hàn

    Chương 2
    - “ Quân Trác, Quân Trác, con tỉnh lại rồi hả, mau mau gọi bác sĩ gọi bác sĩ vào đây”
    “ Cô bị làm sao thế này, ngay cả trong mơ cũng nghe thấy có người gọi tên ác ôn Thẩm Quân Trác. Đày đoạ cô ở trường chưa đủ sao con nhảy vô giấc mộng của cô để trù ám. Điên đầu thật”
    - “ Cậu bé đang dần dần hồi phục, anh cứ yên tâm và chăm sóc cậu chu đáo” tiếng của một người đàn ông trung tuổi.
    Cô gắng gượng mở mắt, ban đầu hoa hoa mờ mờ rồi dần dần hiện ra. Đó chính là hiệu trưởng. Cô giật mình ngạc nhiên. “ Sao hiệu trưởng lại ở đây? Mà đây là đâu?”
    Ông Thẩm lên tiếng : “ Con cứ từ từ dưỡng bệnh, ta phải về để xử lý nốt hồ sơ của công ty. Thấy con hồi phục là ta yên tâm rồi” nói rồi ông đứng dậy và đi ra ngoài.
    “Như vậy là sao? Sao tự dưng hiệu trưởng lại gọi mình là con. Và đây chắc hẳn là bệnh viện, cô đang bị làm sao thế này?” Hàn hàn vẫn đang tự hỏi vấn đề mà cô đang gặp phải là gì? Phải có sự giải thích hợp lý cho chuyện này chứ.
    - “Ngồi im đi, không thể bớt lắc đầu đi được à?”
    “ Tiếng của một tên con trai nào đấy, à nhưng sao giọng nói này…có vẻ quen quen, hình như của Thẩm Quân Trác, nhưng không thể nào… sao hắn lại cũng có mặt ở đây được, chẳng lẽ mình bị chứng u mê rồi sao” Hàn hàn không tin quay đầu lại. Đúng là hắn rồi. Cái dáng người cao cùng với khuôn mặt kiêu ngạo, đôi mắt đen lạnh lung. Trong 1 tíc tắc nào đó Hàn hàn thực sự bị khuôn mặt đó cuốn hút. Thảm nào hắn được đồn là Sự kết hợp giữa ác ma và thiên thần. Hắn có vẻ ngoài không thua kém Kim Huyn Joong.
    “Ôi hàn hàn mi điên hay sao mà lại để tâm đến hắn như thế, mi còn không chịu tỉnh táo lại đi” cô lắc lắc đầu xuôi đuổi ý nghĩ trong đầu cô đi.
    - “ Này cậu là ai? Sao lại ở trong thân thể của tôi? Ra ngay” Thẩm Quân Trác lớn tiếng.
    Quả thật là cô không thể chịu nổi cái tên đáng ghét này mà? tại sao lúc nào cũng lớn tiếng như vậy chứ? Cô đã làm gì sai nào?
    - “ Này tôi đã làm gì mà hở ra là cậu lại quát nạt tôi thế hả? Thân thể gì chứ, tôi ở thân thể…ơ…thế này là sao?” hàn hàn không hiều chuyện gì đang xảy ra
    - “ Cậu nhìn lại mình đi, cậu là ai? Hãy trả lời tôi cho kĩ “
    Cô nhìn lại bản thân một lượt kinh hãi nhận ra mình đang ở trong thân thẻ của Thẩm Quân Trác.
    - “ Không….không…thế này là thế nào? Tôi sao lại có thể ở trong thân thể của cậu cơ chứ? Thân thể cuả tôi đâu?”
    - “ Tôi còn không biết cậu là ai? Thì làm sao mà biết được thân thể của cậu chứ?”
    - “ Tôi…tôi…là Diệp Trúc Hàn” giọng cô lí nhí như nói thầm
    - “ Cái gì cậu là….quả lắc đồng hồ” Thẩm Quân Trác sửng sốt
    - “ Cái gì mà quả lắc đồng hồ, tôi nhắc lại tôi là Diệp Trúc Hàn.”
    - “Ôi trời chuyện gì đang xảy ra vậy?” Thẩm Quân Trác tức giận vò đầu bỗng cô ý ta bước vào
    - “ Cậu Thẩm, đã đến giờ đo huyết áp. Huyết áp có vẻ ổn định. Tạm thời cậu đã dần bình phục tôi sẽ báo cáo lại với bác sĩ.” Cô y tá vừa nói mắt thỉnh thoảng lại liếc cô một cái lại còn nháy nháy.
    “ Trời đó là kiểu gì vậy? rợn người”. Cô y tá đang loay hoay quay ra Hàn hàn vội gọi:
    - “ Xin lỗi, tôi muốn yên tĩnh một lát, chị có thể bảo anh ta a ngoài dùm tôi được không?”
    Mặt cô y tá ngơ ngác, như kiểu cô đã hỏi một câu hỏi thật ngớ ngẩn và khôi hài.” Cô ta làm sao thế nhỉ?”
    - “ Cô ta không nhìn thấy tôi, và tất cả mọi người đều thế, chỉ có một người nhìn thấy được tôi. Đó là cô” Giọng Thẩm Quân Trác ngao ngán.
    - “ Vậy là sao?” cô vừa nói vừa quay sang cô y tá “ Chị chị nhìn xem đằng này có ai không?” cô y tá cười tỏ vẻ đáng yêu ròi nhún nhảy ra ngoài.
    - “Đó cô thấy điều tôi nói là thật chưa? Lúc nãy khi ba tôi ở đây. Ông ta cũng không nhìn thấy được tôi.Tôi đã thử với tất cả mọi người. Tôi đã gọi mà không ai nghe thấy.Trừ cô” Thẩm Quân Trác lạnh lung tuyên bố.
    - “ Vậy bây giờ phải làm thế nào? Tôi không hiểu tại sao mình lại chui được vào thân thể cậu, và tôi càng không biết được cách để chui ra nữa! hic hic” Hàn hàn thút thít
    - “ Thôi được rồi, tôi và cậu sẽ phải chịu trách nhiệm với việc này vì vậy, cậu hãy thôi thút thít đi, gì mà như trẻ con vậy?”
    - “ Vậy tôi phải làm thế nào? Tôi không thẻ là cậu mãi được”
    - “ Gì thì gì bay giờ tôi cũng không có cách gì giải quyết, cô hãy thay tôi sống trong thân thể của tôi một thời gian rồi từ từ tìm hiểu cách gì đó để giải quyết”
    Hàn hàn định mở miệng từ chôi nhưng bộ dạng cô bây giờ thì còn có thể nói tiếng từ chối hay không. Khuôn mặt cô bỗng trở nên méo xẹo. Ông trời ơi! Xin người hãy giúp con! Xin người!
    Need a hand being as big as father's to hold my hand but not to slap my face


  4. #4
    Tham gia
    %08-%2010
    Bài gửi
    5.172
    Ink
    16.015
    Thanks
    12
    Được Thank 8 lần trong 8 bài

    Re: Điều kỳ diệu - Diệp Trúc Hàn

    Chào bạn.

    Nếu đay là truyện do bạn sáng tác mong bạn ghi rõ tên ngừoi sáng tác và giới thiệu qua về truyện. nếu là truyện sưu tầm mong bạn thêm nguồn (Nếu là truyện của bạn sáng tác mình sẽ chuyển qua khu sáng tác. )

    sau 3 ngày bạn không thêm tên ngừoi sáng tác, giới thiệu về truyện hoặc thêm nguồn thì mình sẽ xóa bài.

    để chỉnh sửa bài bạn có tể ấn vào nút "sửa bài"ở cuối mỗi post


    Ah, khi post truyện thì post cách dòng ra nha bạn, sẽ khiến người đọc đỡ rối mắt

    thân
    jen

  5. #5
    Tham gia
    %04-%2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gửi
    10
    Ink
    61
    Thanks
    0
    Được Thank 0 lần trong 0 bài

    Re: Điều kỳ diệu - Diệp Trúc Hàn

    Chương 3
    Cùng lúc đó, phòng 283 tầng 3 dãy nhà B.

    - “ Cô bé có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại, gia đình hãy cố gắng nói chuyện và kêu gọi lý trí của cô bé”
    - “ Hàn hàn của mẹ, mẹ xin lỗi vì không chăm sóc con chu đáo, mẹ xin lỗi, mẹ… xin lỗi…. xin lỗi…con…” Bà Lâm nghẹn ngào.
    - “ Con mau tỉnh lại đi, mẹ sẽ không đi đâu nữa, mẹ sẽ ở bên con. Mẹ…hic…hic….”
    - “ Bác…bác về nghỉ đi ạ, con và Lam Tuyết sẽ ở đây chăm sóc cho Hàn hàn, bác đã không nghỉ ngơi ba ngày nay rồi”
    - “ Bác cảm ơn các con, Tiểu Tư, Lam Tuyết, Tiểu Hàn nó có đứa bạn như các con, nó thật có phước”
    Lam Tuyết nhanh nhảu
    - “ Không có chi đâu bác, chúng con là bạn thân, phải trôg nom chăm sóc nhau mà”
    Bà Lâm cảm ơn và trở về nhà


    - “ Cậu là Thẩm Quân Trác…không mình là Diệp Trúc Hàn….rõ rang cậu là Thẩm Quân Trác mà….nhưng thực ra mình là Diệp Trúc Hàn….mình….Tôi không ngờ cậu nghĩ gì mà dám nói như vậy, ….không….mình…mình…..”
    - “ Cậu chủ, cậu sao vậy, cậu gặp ác mộng à”?
    - “ Dạ cảm ơn bác, con không sao”
    Bà quản gia như không tin vào mắt mình. Cậu chủ bỗng dưng lễ phép, nom có vẻ bớt ngang ngạnh, từ sau vụ tai nạn đó. Bà bỗng thấy có lẽ như thế lại hay. Rồi quay lưng ra ngoài.
    “Không phải mơ, đây là sự thật. Mình đang là Thẩm Quân Trác, còn nằm ở giường của cậu ta nữa. ôi chết mất thôi. Đến bao giờ tình trạng này mới chấm dứt đây! Ôi…hc.hic”
    - “ Tôi cần nói chuyện một lát với cô, dậy đi” Thẩm Quân Trác đứng nhìn xa xăm khuôn mặt đăm chiêu.
    - “Được thôi, có gì thì nói đi”
    - “ Như cô đã biết, thân thể tôi đáng giá ngọc ngà, bất kể đứa con gái nào cũng khát khao có đuợc nó, và bất kể thằng con trai nào cũng khao khát được sở hưu thân thể này. Vì vậy cô nên biết điều chăm sóc nó cho cẩn thận, không thì cô chết chắc!” cậu nhìn cô với con mắt nảy lửa, nụ cười khoé miệng hơi nhếch lên đầy đe doạ
    Bỗng dưng cô thấy run run, cổ họng như nghẹn lại nhưng vẫn cố gằn tiếng
    - “ Cóc sợ nữa. hehe bây giờ tôi đang trong cơ thể anh, làm gì, anh không có quyền ra lẹnh , đợi khi nào anh trở về thân xác thì hằng lo” cô nháy mắt lè lưỡi như chọc tức cậu
    - “ Cô…cô…được lắm, hãy chờ đấy…rồi cô sẽ chết trong tay tôi cho mà coi >.<”
    Bỗng dưng mặt cô nhăn nhó, cơ thể uốn éo trông thật khó coi.
    - “ Sao, thấy sợ rồi phải không? Haha biết nhìn xa trông rộng thế là tốt.”
    - “ Này, tôi….tôi….buồn…buồn….”
    - “ Buồn…không lẽ cô buồn…?”
    Hàn hàn gật gật, cô đã hết chịu nổi rồi. nhưng chỉ nghĩ đến việc cô đang ở trong thân xác của hắn ta. Cô lại sợ. Không dám đối mặt với điều đó.
    - “Thật là hết chịu nổi. Cô có phải con gái không vậy?”
    - “ Nhưng…nhưng….tôi …. “ôi Hàn hàn khổ sở nhăn nhó, hai má đỏ ửng lên vì ngại chạy một mạch vào phòng vệ sinh. Không ngoái đầu lại
    - “ Haha tôi hiểu rôi. Cô không dám... phải không? Đúng là quả lắc. Tôi không ngại thì cô ngại gì chứ. Đúng thật là….” cậu cười nghiêng ngả.
    Bước chân tới phòng vệ sinh. Cô bỗng ngây ra một lúc. Rồi chạy thẳng vào trong.
    - “Woa…!! Phòng vệ sinh mà cũng đẹp thế này ưh? Thích thật đấy..!!” nhìn khuôn mặt rạng ngời của cô lúc này, cứ như một đứa trẻ vừa khóc mếu máo rồi ngay sau đó lại cười toe toét khi được dỗ bởi một cậy kẹo vậy. Trông cô như đã không còn bận tâm tới cái điều mà chỉ mấy phút trước thôi, đã làm cô ngại đỏ mặt.
    - “ Này, quả lắc, cô đã ở trong đấy đến nửa giờ rồi? Cô ngủ đấy à? “
    - “ Kệ tôi, tôi không ra thì sao nào?”
    - “ Hơ không phải cô vẫn còn ngại đấy chứ? Tôi không ngờ cô con nít như vậy!
    - “ Ai biểu tôi ngại nào, cậu đừng có mà suy bụng ta ra bụng người chứ. Tôi ra bây giờ đây”
    - “ Từ lúc bước chân đến đây, tôi không để ý vì quá mệt, bây giờ mới thấy, nhà cậu lớn ghê nhỉ? Tôi phải đi quan sát một vòng mới được”
    - “Được, tôi sẽ dẫn cô đi. Đừng có choáng nhé! Haha”
    “Đúng là cái tên ngạo mạn, làm như giàu là ghê lắm ý? Có phải do hắn làm ra đâu chứ” Cô chìa mặt ra bĩu môi lẽ lưỡi thật dài lè lè tên đáng ghét. Cậu như hiểu được ý nghĩ trong đầu cô, quay phắt lại, làm cô giật mình, vội vàng mím môi trông thật buồn cười.
    - “ Tôi cứ như thế đấy, hàhà” nói rồi cậu đi trước dẫn đường.
    Cậu chỉ cho tất cả ngõ ngách trong ngôi nhà. Phòng ngủ, phòng khách, phòng đọc sách, vườn hoa rồi cả bể bơi riêng của gia đình….Cô bị choáng ngợp bởi cảnh vật trước mắt. “ Không ngờ nhà cậu ta lớn như vậy, nó còn quá đẹp?” Đi một vòng đủ khiến cô mệt mỏi. Cô ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh vườn hoa. “ Nhà cậu ta có cả một vườn hoa lưu ly xanh,đẹp quá đi. Cô ngồi ngẩn ngơ nhìn những bong hoa đang rung rinh trước gió khẽ đu mình. Lắc lư như đang trò chuyện cùng nhau. Trông thật sinh động. Bỗng dưng cô bật dậy, chạy về phòng ngủ.

    - “ Quân Trác, quân trác, cậu ở đâu vậy? “
    - “ Cô sao vậy? tự dưng hét toáng lên?
    - “ Mẹ tôi, tôi phải đến thăm bà. Đã mấy ngày tôi không nhìn thấy bà rồi. Chắc bà đau khổ lắm khi thân thể tôi vẫn đang hôn mê.”
    - “ Cô cũng nhớ ra mình cần phải làm gì rồi sao? Cái đầu quả lắc cũng biết động não rồi đấy chứ. Cô thay quần áo đi. Tôi sẽ đi cùng cô”
    - “ Cậu canh chừng tôi đấy à? Ai khiến cậu đi cùng”
    - “ Không đi cùng, lỡ thân thể tôi có bị làm sao thì sao? Tôi phải canh chừng chứ!”
    Cô quắc mắc nhìn cậu rồi bỏ vào trong thay đồ. “ Tên đáng ghét”
    Suốt chặng đường đi, cô phân vân suy nghĩ. Có nên nói với mẹ việc mình đang trải qua không? Nhưng chắc chắn mẹ cô sẽ không tin đâu. Phân vân không biết có nên nói ra không? Mẹ sẽ tưởng cậu ta điên mất. Cô nghĩ bụng rồi nhìn sag Thẩm Quân Trác bên cạnh. Thôi vậy, đợi thêm một thời gian nữa xem thế nào đã!
    Phòng bệnh 283 tầng 3 dãy nhà B.
    Bà Lâm đang ngồi gọt táo. Khuôn mặt bà tiều tuỵ đi nhiều. Những nếp nhăn rõ rang hơn. Có lẽ bà đã rất mệt mỏi. Bên cạnh bà có Tiểu Tư và Lam Tuyết. Hai cô bạn này rất thường xuyên vào thăm Hàn hàn, mỗi chiều đi học về, hai cô đều ghé qua.Mặt mũi cả hai đều buồn buồn. Bên ngoài phòng bệnh, Hàn hàn mở cửa
    - “ Mẹ…à cháu xin lỗi. Cháu chào bác.” Hàn hàn nhìn mẹ, cô nhận thấy khuôn mặt mẹ đã già hơn một chút. Chắc mẹ suy nghĩ nhiều lắm. Đang mải nhìn mẹ, bỗng bà lên tiếng
    - “ Cháu là….”
    - “ Dạ cháu là Thẩm Quân Trác, cháu rất xin lỗi đã khiến con gái bác ra nông nỗi như thế này”
    Bên cạnh Tiểu Tư và Lam Tuyết hơi kinh ngạc trước thái độ của Thẩm Quân Trác.
    Bà Lâm nhìn Quân Trác rồi quay đi.
    - “ Có nói gì bây giờ, nó cũng không chắc tỉnh lại. Ba cậu đã làm tất cả có thể giúp con gái tôi rồi, vì vậy, cậu cũng không cần phải như thế” bà Lâm nói rồi, mà quẹt ngang dòng nước mắt. Cô rất ít khi nhìn thấy mẹ khóc. Cô thật không ngờ mẹ lại yêu cô đến thế. Đôi mắt ngân ngấn nước chỉ trực trào ra. Cô đứng dậy, cúi đầu chào bà rồi chạy ra khỏi phòng.
    Về đến nhà, cô chạy thẳng lên phòng, ngồi thu lu một góc tường. Thẩm Quân Trác như hiểu cô và cảm thấy áy náy trong long, nên cậu ngồi im không nói lời nào.
    Nhìn cô lúc này, cậu chẳng còn muốn chọc hay trêu cô nữa. Đây là lần đầu tiên cậu thấy quả lắc như thế này. Dường như cô đã lẩn trốn vào một góc sâu thăm nào đó. Nhìn cô như vậy, không hiểu sao trong long cậu lại dậy lên một cảm giác khó tả. Cậu rất muốn che chở, bao bọc cho cô. Nhất là lúc này. Bản thân cậu cũng không biết, cậu cũng đã ngồi như thế, nhìn cô rất lâu. Có lẽ tinh thần đã tập trung quá lâu, khiến cô nghẹo đầu về một bên rồi ngã đổ xuống giường. Cậu hơi hốt hoảng
    - “Này, Quả lắc? quả lắc”
    “ Khò, khò…” cô ngủ ngất đi lúc nào không hay. Không để ý Thâm Quân Trác đang ngồi bên cạnh. Thẩm Quẩn Trác nhìn cô rồi bỗng bật cười. Từ trước đến nay, cậu chưa từng thấy cô gái nào như vậy. Thấy cậu không tỏ hồn nhiên trong sang, thì lại uốn éo đủ tư thế, đáng yêu có, sexy có hòng chiếm cảm tình từ nơi cậu. Họ luôn cố gắng phơi bày mọi điều tốt đẹp của bản thân, để gây sự chú ý. Nhưng cô gái này thì khác. Ngay từ khi cậu chuyển đến trường này , đã bắt gặp cô.Cô sở hữu một ngoại hình rất ưa là bình thường. Nhưng cái dáng vẻ ngốc nghếch, chậm chạp, nhưng lại luôn luôn cố gắng, đã khiến cậu phải để mắt tới, như có ma lực gì đó khiến cậu muốn đến gần cô gái này. Nhưng mỗi lần đến gần, cậu lại không biết phải nói gì? Vì vậy mà cậu luôn trêu trọc, cười nhạo cô. Và cho đến bây giờ bản thân cậu vẫn chưa hiểu nối, đó là cảm giác gì?
    - “ Hàn hàn đến đây. Ba mua kẹo cho con này….”
    - “ Ba à…ba…sao ba lại bỏ mẹ….ở với mẹ con con không hạnh phúc sao ba?
    - “ Con đừng hỏi chuyện đấy, ba sẽ không trả lời con đâu”
    - “ Ba à…ba trả lời con đi…ba….”
    - “Ba đừng đi….con không muốn là đứa trẻ không có ba….ba à đừng đi….ba…ba…Baaaaaa” cô giật mình tỉnh dậy, khoé mắt vẫn còn vuơng giọt nước mắt. Đây là lần thứ n rồi cô mơ thấy bong dáng của một người đàn ông. Cô hận ông vì đã bỏ rơi mẹ, bỏ rơi cô. Khiến cô trở thành đứa trẻ không có ba….Khiến cô thiếu thốn tình cảm của một đứa con gái 17t đáng lẽ phải có. Cô lại gục xuống ôm đầu. Bên cạnh cửa sổ, Thẩm Quân Trác đang theo dõi cô từ lúc cô ngủ. Cậu cảm nhận được cô vừa trải qua một cơn ác mộng. Suốt từ lúc cô ngủ, giữa trán cô nhăn nhó không thoải mái, cô luôn miệng gọi ba…khoé mắt từ từ từng giọt nước mắt trào ra. Bất giác cậu muốn lau nước mắt cho cô. Nhưg không thể.Cậu đã gọi nhưng cô không tỉnh, hình như giấc mơ đó đã khẽ đóng cảnh cửa liên thông với hiện thực. Cậu đành đứng nhìn cô đau đớn trong cơn mộng.
    Có lẽ đã qua cái cảm giác đau đớn ấy, cô ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt dò hỏi của cậu. Cô khẽ hỏi
    - “ Tôi đã ngủ bao lâu rồi?”
    - “ Tổng cộng là 4giờ 12phút. Cô là người hay heo vậy??”
    Đúg là đáng ghét mà. Cô lườm cậu một cái rồi lật đật ngồi dậy. Vào phòng tắm, cô ngâm mình một lát rồi trở ra. Xuống nhà, ông Thẩm đang ngồi đợi. Bàn thức ăn đã được dọn ra.
    - “ Xuống ăn cơm đi. Con mới hồi phục cần bồi bổ nhiều” ông Thẩm cất tiếng có ve hơi cân nhắc.
    - “ Dạ, con biết rồi.”
    Giật mình trước thái độ của cậu con trai, nhưng ông cố tỏ ra bình thường. ông từ tốn gắp thức ăn vào bát cô. Cô nhận và cảm ơn ông với thái độ rất chân thành. Ông Thẩm thực sự bất ngờ, nhưng rồi nụ cười khẽ nở trên miệng ông. Thẩm Quân Trác đứng bên cạnh khẽ nhếc mép. Ăn xong cô trở về phòng. Trong long có chút khúc mắc. Cô lại gần Thẩm Quân Trác
    - “ Này, mẹ anh đâu rồi? sao tôi không thấy?”
    - “ Cô quan tâm làm gì? Đóng cho tốt vai của cô là được rồi!” Thẩm Quân Trác lạnh lung
    - “ Nếu cậu…không muốn nói thì thôi…tôi sẽ không hỏi nữa...nhưng dù sao tôi cũng đang ở trong thân thẻ cậu, tôi cần phải biết để dễ nói chuyện với nguời nhà cậu chứ?”
    Cậu nhìn cô một cái rồi bỏ đi. Tên đáng ghét này thật là, tính cách gì mà khó chịu.
    Need a hand being as big as father's to hold my hand but not to slap my face


  6. #6
    Tham gia
    %03-%2012
    Bài gửi
    26
    Ink
    7.077
    Thanks
    0
    Được Thank 0 lần trong 0 bài

    Re: Điều kỳ diệu - Diệp Trúc Hàn

    Truyện này có nội dung lạ lạ thật:Linh hồn nhập vào thể xác,hay thiệt nha.Thanks bạn rất nhìu,post đều cho mình đc đọc tiếp nhé

Tags for this Thread

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •