Chương 6

DÒNG HỌ CAO QUÝ VÀ LÂU ĐỜI NHẤT


Với một vẻ mặt không gì lay chuyển được, bà Weasley đi theo bọn trẻ lên cầu thang. Khi lên đến cầu thang thứ nhứt, bà nói:

- Ta muốn tất cả các con đi ngủ ngay tức thì, không nói năng gì hết. Ngày mai chúng ta sẽ bận túi bụi.

Bà nói thêm với Hermione:

- Bác chắc là Ginny ngủ rồi, nên cháu đừng có làm cho nó thức giấc.

- Ngủ rồi hả? Còn khuya à!

Fred nói nhỏ sau khi Hermione chào tụi nó để đi ngủ. Bọn con trai tiếp tục leo vầu thang lên tầng trên, Fred nói tiếp:

- Tao dám cá là hiện giờ Ginny đang nằm thao thức chờ Hermione về kể lại cho nó nghe hết mọi chuyện người ta đã nói dưới nhà bếp, nếu không thì tao là con giun…

Khi đến tầng thứ hai, bà Weasley chỉ tay về phía phòng ngủ của bọn con trai, nói:

- Được rồi, Ron, Harry, lên giường ngay!

Ron và Harry nói với hai ông anh sinh đôi:

- Ngủ ngon nha!

Fred nháy mắt với tụi nó:

- Ngủ say nghe!

Bà Weasley đóng cánh cửa phòng ngủ sau lưng Harry khi tụi nó vừa bước vô và khóa lại một cái cắc. Phòng ngủ trông thậm chí còn u tối hơn cả lúc Harry mới thấy lần đầu. Bức tranh trống trơn trên tường lúc này đang thở sâu và từ từ, như thể có một người vô hình trong tranh đang ngủ say. Harry thay bộ đồ ngủ, gỡ kiếng đeo mắt ra, trèo lên cái giường lạnh lẽo của nó trong khi Ron quăng mấy viên Kẹo Dỗ Cú lên nóc tủ quần áo để cho con Hedwig và con Pigwiddgeon chịu nằm im, thôi kêu chí chóe và ngưng vỗ cánh liên tục.

Khi chui vào bộ đồ ngủ màu hạt dẻ rồi, Ron nói:

- Tụi mình không thể thả chúng ra săn mồi mỗi đêm được. Thầy Dumbledore không muốn có quá nhiều cú bay xà quần trên quảng trường. Thầy cho là như vậy dễ gây tò mò. Ôi… Phải rồi… Mình quên mất…

Nó đi tới cánh cửa, cài then lại.

- Làm vậy để làm gì?

Ron tắt đèn nói:

- Kreacher. Đêm đầu tiên mình ở đây hắn cứ đi vơ vẩn quanh khu này vào lúc ba giờ sáng. Tin mình đi, ai mà muốn thức dậy lại ngó thấy con gia tinh cứ rình mò quanh phòng ngủ của mình chớ. Đằng nào thì…

Ron đã trèo lên giường, chuồi mình vô giữa các lớp chăn đệm, rồi xoay qua nhìn Harry trong bóng tối. Harry nhìn thấy lờ mờ nét mặt của Ron nhờ ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ âm u.

- Bồ tính sao?

Harry không cần hỏi lại ý Ron muốn nói gì.

- À, họ cũng không nói gì nhiều về những điều mình không thể đoán ra, đúng không?

Harry vừa nói vừa nghĩ đến tất cả những điều đã được nói ra dưới nhà bếp.

- Ý mình nói là tất cả những gì họ đã thực sự nói ra chỉ là chuyện Hội đang cố gắng ngăn chặn người ta đi theo Vol…

Ron phát ra một tiếng thở sâu gấp gáp. Harry nhấn mạnh hơn:

- … dermort. Tới chừng nào bồ mới dám bắt đầu gọi thẳng tên hắn hả? Chú Sirius và thầy đều gọi đích danh hắn.

Ron lờ tịt câu nhận xét cuối cùng. Nó nói:

- Ờ, bồ nói đúng. Tụi mình đã biết gần như hết thảy mọi chuyện mà họ nói, nhờ xài cái Bành Trướng Nhĩ. Chỉ có một tin mới nhứt là…

Rầm!

- ỐI DA!

- Nhỏ nhỏ thôi, Ron, kẻo má lại quay trở lại đây bây giờ!

“Hai anh độn thổ lên ngay đầu gối của em!” - Hai anh độn thổ lên ngay đầu gối của em!

- Ừ, tại vì… tối thui nên khó hơn…

Harry nhìn thấy những bóng dáng mờ mờ của Fred và George đang nhảy ra khỏi giường Ron. Harry nghe lò xo của cái giường rên lên và tấm nệm của nó lún xuống vài phân khi George ngồi xuống gần chân nó. George hăng hái nói:

- Sao, hiểu rõ ngọn ngành chưa?

Harry hỏi:

- Cái vũ khí mà chú Sirius nói đến hả?

Fred bây giờ đã ngồi xuống cạnh Ron, nói với vẻ khoái chí:

- Bàn tới đi, khoái đó. Tụi mình đâu có nghe nói về cái vụ đó hồi xài mấy cái Bành Trướng Nhĩ hả?

Harry hỏi:

- Anh nghĩ coi nó là cái gì?

Fred nói:

- Có thể là bất cứ cái gì.

Ron nói:

- Nhưng không lẽ còn có thứ gớm guốc hơn cả lời nguyền Avada Kedavra sao? Còn cái gì có thể tệ hơn cả cái chết?

George đoán:

- Có thể là cái gì đó giết hàng đống người một lúc.

Ron lo sợ nói:

- Có thể là một phương pháp giết người nào đó gây đau đớn khủng khiếp.

Harry nói:

- Hắn đã có Lời nguyền Tra tấn để gây đau đớn rồi. Hắn đâu cần thêm bất cứ cái gì hiệu lực hơn cái đó nữa.

Im lặng một lúc và Harry biết là mấy đứa kia cũng như nó đang thắc mắc không biết cái thứ vũ khí kia có thể gây ra những nỗi khủng khiếp như thế nào.

George hỏi:

- Vậy tụi bây nghĩ coi ai là người hiện nay đang giữ cái vũ khí đó?

Ron nói, giọng nghe hơi căng thẳng:

- Em hy vọng là phe ta.

Fred nói:

- Nếu đúng vậy thì ắt là thầy Dumbledore đang giữ nó.

Ron hỏi ngay:

- Ở đâu? Trường Hogwarts hả?

George nói:

- Dám cá là ở đó! chứ không phải thầy đã từng giấu Hòn đá Phù Thủy ở đó sao?

Ron nói:

- Nhưng mà một vũ khí thì phải bự hơn một hòn đá nhiều lắm.

Fred nói:

- Không nhất thiết phải bự hơn.

George nói:

- Ừ, kích thước đâu có bảo đảm cho quyền lực. Như Ginny chẳng hạn.

Harry hỏi:

- Anh muốn nói gì?

- Vậy là em chưa từng làm đầu nhận cho một trong mấy cái Bùa Tinh Dơi của nó chứ gì?

Fred hơi nhổm người lên giường, nói:

- Suỵt! Nghe kìa!

Cả bọn nín khe. Bước chân lại đi lên cầu thang một lần nữa.

- Má!

George nói, và không cà kê gì nữa, một tiếng nổ đùng vang lên và Harry cảm thấy cái khối nằng nặng phía cuối giường biến mất. Vài giây sau tụi nó nghe tiếng ván sàn kêu cọt kẹt bên ngoài cửa phòng; rõ ràng là bà Weasley đang lắng nghe động tĩnh xem tụi nó có thức khuya bàn bạc hay không.

Hai con cú Hedwig và Pigwiddgeon rúc lên một hồi hết sức buồn thảm. Tiếng ván lót sàn lại kêu cót két lần nữa và tụi nó nghe tiếng chân bà Weasley đi lên tầng trên nữa để kiểm tra Fred và George. Ron buồn rầu nói:

- Bồ thấy đó, mà không tin tưởng tụi này chút nào hết.

Harry biết chắc chắn là nó không thể nào ngủ được. Trong một buổi tối mà nó bị nhồi nhét vô đầu bao nhiêu là điều phải suy nghĩ đến nỗi nó hoàn toàn tin chắc là nó sẽ phải thao thức mấy tiếng đồng hồ nữa để sắp xếp chúng lại. Nó muốn tiếp tục chuyện trò với Ron nhưng bà Weasley lại đi cót két xuống cầu thang, và khi bà Weasley đã đi rồi thì nó lại nghe rõ ràng tiếng những người khác đang lần dò lên cầu thang… Đúng hơn, có những sinh vật sinh vật nhiều-chân đang nhẹ nhàng chạy lên chạy xuống bên ngoài cửa phòng ngủ, và lão Hagrid, thầy giáo dạy môn Chăm sóc Sinh vật Huyền bí, đang nói: “Tụi nó đẹp quá hén Harry? Phen này chúng ta sẽ học về vũ khí.” Và Harry nhận thấy rằng mấy sinh vật đó có đầu là những khẩu đại bác và chúng đang được đẩy tới nhắm vào Harry… Nó thụp xuống để tránh…

Kế đến nó nhận ra mình đang cuộn tròn trong một trái banh ấm áp giữa lớp chăn nệm trên giường, và giọng nói của George vang oang oang khắp phòng.

- Má kêu thức dậy, bữa ăn sáng của tụi bây đã có sẵn trong nhà bếp và sau đó má cần tụi bây giúp việc trong phòng khách, lũ yêu nhí đông đúc quá sức tưởng tượng của bả và bả còn phát hiện ra cả một tổ quái lùng nhùng đã chết dưới cái ghế dài.

Mỗi người lại đang cầm một cái chai to tướng đựng một chất lỏng màu đen… Nửa giờ sau, Harry và Ron đã ăn bận chỉnh tề và ăn sáng xong. Hai đứa bước vào phòng khách, một căn phòng dài, trần cao, nằm trên tầng thứ nhất có những bức tường màu xanh ô liu treo đầy những tấm thảm thêu. Thảm trải sàn bốc lên một đám mây bụi nho nhỏ mỗi khi có người đặt chân lên, và những tấm màn nhung màu xanh rêu thì cứ vo ve mãi như thể có cả bầy ong vô hình đang bu quanh màn. Giữa đám màn với thảm này, bà Weasley, Hermione, Ginny, Fred và George đang chúm chụm vào nhau, trông hơi quái dị, bởi vì người nào cũng dùng một tấm vải bịt kín mũi miệng. Mỗi người lại đang cầm một cái chai to tướng đựng một chất lỏng màu đen có một cái vòi ở đầu chai.

- Các con bịt mặt lại rồi lấy cái bình xịt.

Ngay khi vừa thấy Ron và Harry, bà Weasley chỉ vô hai cái chai đựng chất lỏng đen đặt sẵn trên một cái bàn chân cẳng lung lay.

- Đó là Thuốc-trừ-yêu. Má chưa từng thấy lũ yêu nào lộng hành tồi tệ như vầy. Không biết lão gia-tinh ấy làm cái gì ở đây suốt cả chục năm qua…

Mặc dù gương mặt Hermione bị một cái khăn thường dùng khi uống trà che kín hết một nửa, Harry vẫn nhận thấy rõ cô bé ném một cái nhìn trách móc về phía bà Weasley khi bà nói ra những lời trên.

- Kreacher già quá rồi, có lẽ ổng không thể quản lý xuể…

Chú Sirius vừa bước vào phòng, tay cầm một cái bao be bét vết máu của cái gì đó rất giống mấy con chuột chết. Chú nói:

- Con sẽ ngạc nhiên, Hermione à, khi thấy những thứ mà Kreacher có thể quản lý, một khi lão muốn ra tay.

Để đáp lại cái nhìn tò mò của Harry, chú Sirius nói thêm:

- Chú vừa mới cho con Buckbeak ăn xong. Chú giữ nó trên lầu, trong phòng của má chú. Mà thôi… cái bàn viết này…

Chú quăng cái bao chuột chết lên một cái ghế bành, rồi cúi xuống xem xét cái ngăn tủ bị khóa kỹ mà lần đầu tiên Harry mới để ý nhận thấy là nó hơi run run.

Chú Sirius dòm qua ổ khóa rồi nói:

- Chà, chị Molly à, tôi dám chắc đây là một Ông Kẹ. Nhưng có lẽ chúng ta nên để cho anh Mắt-điên chiếu yêu nó một cái trước khi thả nó ra… biết má tôi lắm, rủi đâu có thể là cái gì đó tồi tệ hơn nhiều.

Bà Weasley nói:

- Chú nói đúng đó, chú Sirius à.

Cả hai người bây giờ nói năng với nhau bằng giọng lịch sự, hơi giữ kẽ, khiến cho Harry hiểu hết sức rõ ràng là cả hai đều không ai chịu quên đi sự bất đồng ý kiến giữa họ hồi tối hôm qua.

Một tiếng chuông ngân to, vọng lên từ tầng trệt, tiếp theo ngay tức thì là cơn hổ lốn những tiếng kêu la gào rú mà hôm qua cô Tonks đã khơi lên khi cô vấp vô cán cây dù làm nó ngã chổng kềng.

- Tôi đã nhắc họ đừng có rung chuông cửa rồi!

Chú Sirius cáu tiết lên, vội vã đi ra khỏi phòng. Mọi người nghe tiếng chú vang như sấm sét khi chú đi xuống cầu thang và tiếng rú của bà Black vang vọng lên khắp căn nhà một lần nữa:

“Vết ô nhục! Đồ lai căng bẩn thỉu! Đồ phản bội giống nòi! Đồ con hoang hư thối.”

Bà Weasley nói:

- Harry, con làm ơn đóng cửa lại.

Khi ra mép cánh cửa phòng khách, Harry cố nấn ná càng lâu càng tốt; bởi vì nó muốn nghe ngóng coi chuyện gì đang xảy ra dưới nhà. Chú Sirius rõ ràng là đã tìm được cách đóng tấm màn che bức chân dung của má chú lại bởi vì bà đã thôi gào thét.

Harry nghe tiếng chân chú Sirius đi xuống hành lang, rồi tiếng va chạm lách cách của dây xích khóa cửa trước, và rồi một giọng trầm trầm vang lên:

- Hestia vừa mới thay tôi, hiện giờ chị ấy đang giữ tấm áo khoác của anh Moody, cứ nghĩ tôi đã làm báo cáo cho cụ Dumbledore…

Harry nhận ra giọng nói đó là của chú Kingsley Shacklebolt. Cảm thấy đôi mắt của bà Weasley đang ngó chừng nó ở đằng sau ót, Harry luyến tiếc đóng cánh cửa phòng khách lại và nhập trở vô đội tiểu trừ yêu nhí.

Bà Weasley đang cúi xuống quyển sách Hướng Dẫn về Bọn Phá Hoại Trong Nhà của Gilderoy Lockhart du Trong Nhà của Gilderoy Lockhart được đặt nằm mở ra trên chiếc ghế dài, nghiên cứu trang nói về những con yêu nhí.

- Được rồi, các con nghe đây, các con cần phải hết sức cẩn thận, bởi vì những con yêu nhí này cắn người ta và răng chúng làm độc. Chúng ta có một chai thuốc trừ tà giải độc ở đây, nhưng má hy vọng là không ai cần xài tới.

Và đứng thẳng lên, tự đặt mình vô vị trí đối diện trực tiếp với tấm màn, và ra hiệu cho bọn trẻ tiến tới trước. Bà nói:

- Khi mà ra hiệu lệnh thì các con bắt đầu xịt ngay lập tức. Chúng sẽ bay ra tấn công chúng ta, má tin chắc như vậy, nhưng mà trên bình xịt có ghi là chỉ một tia xịt thôi cũng đủ làm chúng tê liệt. Một khi chúng đã bị làm cho bất động rồi thì chỉ còn việc quăng chúng vô cái giỏ rác này.

Bà Weasley cẩn thận bước ra khỏi hàng tiền vệ và giơ cái bình xịt của chính bà lên:

- Tốt! Phun!

… một con yêu nhí già dặn bay túa ra khỏi nếp gấp của tấm màn Harry chỉ mới phun thuốc được vài giây thì một con yêu nhí già dặn bay túa ra khỏi nếp gấp của tấm màn, bộ cánh của nó, lấp lánh óng ánh như cánh bọ cam, kêu vù vù, những cái răng tí hon nhọn hoắt như kim chích nhe ra, thân hình nhỏ bé xinh đẹp của nó phủ đầy lông đen và bốn cái nắm đấm bé tí của nó nắm chặt lại hết sức tức tối. Harry đón ngay đầu con yêu nhí và xịt thẳng một luồng Thuốc-trừ-yêu vô mặt nó. Con yêu lạnh cứng giữa không trung và rớt xuống tấm thảm mòn te tua, gây nên một tiếng đùng hết sức lạ lùng. Harry lượm nó lên liệng vô trong cái giỏ rác.

Bà Weasley nói giọng lanh lảnh:

- Fred, con đang làm gì đó? Phun thuốc ngay rồi liệng nó đi!

Harry ngoái nhìn lại phía sau. Fred đang nắm một con yêu nhí vùng vẫy giữa ngón tay cái và ngón tay trỏ của nó.

Fred hớn hở nói:

- Dạ.

Anh chàng xịt thiệt nhanh vô mặt con yêu nhí khiến nó xỉu ngay lập tức, nhưng đúng cái lúc bà Weasley vừa quay lưng lại, Fred nhét ngay con yêu vô trong túi áo của mình, kèm theo một cái nháy mắt.

George nén giọng thì thầm với Harry:

- Bọn anh muốn làm thí nghiệm với nọc độc của mấy con yêu nhí cho mấy món Aên vặt Trốn việc của tụi này.

Hết sức khéo léo, Harry xịt một lúc hai con yêu nhi vừa phóng ào vô mũi nó. Nhích tới gần George hơn, Harry cố gắng chỉ hơi nhúc nhích góc miệng khi hỏi George:

- Aên vặt Trốn việc là cái gì?

George nói nhỏ, vẫn liếc một con mắt cảnh giác về phía lưng bà Weasley.

- Một loại kẹo làm cho người ta ăn vô là bệnh. Nhưng không gây bệnh nặng, nhớ đấy, mà chỉ bệnh vừa đủ để được nghỉ học bữa nào mình không muốn đi học. Fred và anh đã bào chế ra món này trong mùa hè. Đây là kẹo nhai theo mã màu có hiệu quả đôi. Nếu em ăn một nửa màu cam của viên Nhộng Oùi, em sẽ nôn thốc ra. Khi khi em đã thoát ra được khỏi lớp học để đến bệnh thất thì em nuốt luôn cái một nửa màu tím còn lại…

Fred tiếp lời:

- … nó sẽ giúp em hồi phục lại sức khỏe đầy đủ, làm cho em có thể theo đuổi hoạt động vui chơi thoải mái tự chọn thay vì bị hiến tế cho nỗi buồn tẻ vô tích sự. Đại khái, đó là những ưu điểm mà bọn anh quảng cáo.

Fred đã nhích dần ra khỏi tầm mắt kiểm soát của bà Weasley và bây giờ anh chàng đang hốt mấy con yêu nhí lạc bầy rớt trên sàn cho vô túi mình.

- Nhưng món kẹo này cần hoàn chỉnh thêm một tí. Hiện giờ mấy người ăn thử còn bị mắc một rắc rối nho nhỏ là không đủ thời gian ngừng ói để nuốt tiếp nửa viên nhộng màu tím.

- Người ăn thử?

Fred nói.

- Là bọn anh. Bọn anh thay phiên nhau. George đã ăn thử Kẹo Xỉu… và cả hai đứa tụi này đã thử kẹo Nuga Sặc-máu-mũi…

George nói:

- Má cứ tưởng hai đứa tụi này đánh lộn với nhau.

Harry hỏi trong lúc giả bộ điều chỉnh cái vòi của cái bình xịt của nó:

- Vậy là tiệm Giỡn vẫn còn làm ăn?

- Ừ, nhưng mà bọn anh chưa có dịp lập cơ ngơi đàng hoàng.

Fred hạ thấp giọng, còn nhỏ hơn giọng của Harry, vì bà Weasley đang chùi lông mày bằng cái khăn quàng cổ của bà trước khi tiếp tục cuộc tiểu trừ yêu nhí.

- … vì vậy hiện giờ bọn anh đang bán hàng bằng dịch vụ đặt hàng qua bưu điện. Bọn anh đã đăng quảng cáo trên tờ Nhật báo Tiên tri hồi tuần trước.

George nói:

- Đều nhờ em hết đó, bồ tèo. Nhưng mà đừng hoảng lên… ý anh là nhờ em mà má anh không biết tí ti gì hết. Bởi vì dạo này Nhật báo Tiên tri đăng toàn chuyện xạo về em và thầy Dumbledore nên má không thèm đọc báo nữa.

Harry nhe răng cười khì. Nó đã ép hai anh em sinh đôi nhà Weasley nhận món tiền thưởng cả ngàn Galleon mà nó đã chiếm được trong trận thi đấu Tam-pháp-thuật để thực hiện tham vọng của hai anh chàng này là mở một tiệm giỡn. Nhưng Harry còn khoái hơn nữa khi biết là phần đóng góp của nó để phát triển kế hoạch của hai anh em sinh đôi không hề bị bà Weasley biết tới. Bà Weasley không hề cho là mở tiệm giỡn là một nghề thích hợp cho hai cậu con trai của bà.

Cuộc giải trừ yêu nhí coi vậy mà cũng làm tiêu gần hết cả buổi sáng. Đến quá trưa thì bà Weasley gỡ tấm khăn quàng dùng làm khẩu trang ra, thả người ngồi xuống một ghế cái ghế bành lún, nhưng lại bật dậy ngay với một tiếng kêu ghê tởm, vì bà đã ngồi lên cái bao đựng chuột chết. Những tấm màn giờ đây đã thôi vo ve rù rì; chúng buông rủ xuống, ẻo lả ngất ngây vì bị say thuốc-trừ-yêu nồng độ cao. Bọn yêu nhí bất tỉnh nằm chen chúc lộn xộn trong giỏ rác đặt dưới mép tấm màn bên cạnh một cái chén đựng toàn những trứng đen đen của chúng. Con mèo Crookshanks lúc này đang ngửi ngửi cái chén trứng, trong khi Fred và George cũng ném những cái nhìn gian giảo về phía cái chén.

Bà Weasley chỉ vào hai cái túi dơ hầy có mặt trước bằng kiếng đứng hai bên cái bệ lò sưởi. Chúng bị nhét đầy nhóc những món đồ linh tinh đủ hạng mục: nào là một bộ sưu tập dao găm rỉ sét, nào là móng vuốt, cuộn da rắn, lại có một số hộp bằng bạc đã xỉn màu chạm khắc những thứ tiếng mà Harry không thể hiểu nổi, và cái ghê nhất trong cả mớ hổ lốn đó là một cái chai bằng thủy tinh du cái chai bằng thủy tinh được trang trí công phu với một bộ nút chai to tướng hình bầu dục, đựng đầy một thứ mà Harry tin khá chắc rằng đó là máu.

Tiếng chuông kêu cửa lại vang lên lanh lảnh. Mọi người đều nhìn bà Weasley. Bà nói với một giọng khẳng định chắc chắn:

- Ở lại đây.

Khi tiếng rú của bà Black lại bắt đầu vang lên ở tầng trệt, bà Weasley tóm lấy cái bao đựng chuột chết và nói:

- Má sẽ đem bánh mì lên.

Bà đi ra khỏi phòng, cẩn thận đóng lại cánh cửa sau lưng. Nhưng ngay lập tức, cả đám vội lao tới cửa sổ nhìn xuống bậc thềm trước cửa cái. Tụi nó thấy một cái đỉnh đầu với mớ tóc màu hoe hoe rối bù và một đống vạc được chất chồng cho cân xứng một cách tạm bợ. Hermione kêu lên:

- Lão Mundungus! Lão đem tất cả mớ vạc đó tới đây để làm gì?

Harry nói:

- Có lẽ để tìm một chỗ cất giấu an toàn. Chứ không phải là lão đã bỏ đi vụ đó trong lúc đang trực bảo vệ mình sao? Đi lãnh mấy cái vạc mờ ám đó!

Khi cửa trước mở ra, Fred nói:

- Ừ, em nói đúng!

Lão Mundungus hì hục kéo mấy cái vạc của lão qua cánh cửa và biến mất khỏi tầm nhìn của tụi nhỏ.

- Ma quỉ ơi, má sẽ không ưa nổi đâu…

Fred và George đi ngang qua căn phòng, tới đứng sát bên cạnh cánh cửa, lắng nghe chăm chú. Một lần nữa, tiếng rú của bà Black được dập tắt.

Mặt mày cau lại vì tập trung chú ý, Fred lẩm bẩm:

- Lão Mundungus đang nói chuyện với chú Sirius và chú Kingsley. Không thể nghe rõ lắm… tụi bây thấy có nên liều xài lại Bành Trướng Nhĩ không?

George nói:

- Có lẽ cũng đánng liều. Mình có thể chuồn lên lầu lấy một cặp…

Nhưng đúng lúc ấy xảy ra một cuộc bùng nổ âm thanh ở dưới tầng trệt khiến cho Bành Trướng Nhĩ không còn cần thiết cho lắm. Tất cả bọn trẻ đều có thể nghe một cách chính xác những gì bà Weasley quát lên bằng tất cả cao độ âm thanh của giọng nói của bà.

- CHÚNG TA KHÔNG LẬP SÀO HUYỆT ĐỂ CHỨA ĐỒ CHÔM CHỈA!

Với một nụ cười mãn nguyện nở trên gương mặt, Fred nói:

- Mình khoái nghe má quát thét người khác hết sức! Có thay đổi cũng hay.

Nó mở he hé cánh cửa chừng vài phân hay cỡ đó để cho tiếng nói của bà Weasley lọt vào phòng rõ hơn.

- … HOÀN TOÀN VÔ TRÁCH NHIỆM, LÀM NHƯ CHÚNG TA CHƯA ĐỦ CHUYỆN ĐỂ LO HAY SAO MÀ ÔNG CÒN LÔI THÊM MẤY CÁI VẠC ĂN CẮP ĐÓ VÔ CÁI NHÀ NÀY HẢ…

George lắc đầu nói:

- Cái lão ngốc đang làm cho má nổi cơn tam bành. Các em phải dỗ má cho nguôi đi, chứ không thì bà bốc hỏa lên rồi kéo dài trận lôi đình thêm mấy tiếng đồng hồ nữa. Kể từ lúc lão Mundungus trốn đi trong khi lẽ ra phải theo bảo vệ em, Harry, má đã ghim lão và chỉ mong có dịp nổ cho lão một trận… Rồi, bây giờ lại tới phiên bà má của chú Sirius…

Tiếng nói của bà Weasley chìm mất tiêu giữa cơn gào thét và hú hét mới phát ra từ những bức chân dung trong hành lang. George định đóng cửa lại để dìm bớt tiếng ồn đi, nhưng nó chưa kịp làm vậy thì một lão gia tinh đã kịp lách vào phòng.

Nếu không có miếng giẻ nhớp nháp quấn giữa người như một giải thắt lưng thì lão gia tinh được coi là hoàn toàn trần truồng. Ngó lão già hết biết. Da của lão lùng nhùng như thể bộ da vốn bự hơn lão gấp nhiều lần. Và mặc dù lão cũng hói đầu như tất cả những gia tinh khác, lão lại có một số lượng lông trắng đáng kể mọc thò ra khỏi hai cái tai khổng lồ nhu tai dơi của lão. Mắt của lão gia tinh đỏ ngầu quầng thâm và ươn ướt. Và cái mũi nung núc lại to đùng thì khá giống cái vòi.