Trang 1/80 123451151 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 794
  1. #1
    Tham gia
    %08-%2010
    Bài gửi
    2.414
    Ink
    9.374
    Thanks
    0
    Được Thank 0 lần trong 0 bài

    Bàn Long - Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị - hoàn

    Quyển 1: Bàn Long Chỉ Giới
    Chương 1
    Tiểu trấn đích tào thần
    Dịch giả: giangjc
    Nguồn: hoanguyettaodan.org






    Ô Sơn trấn, thuộc Phân Lai vương quốc, nằm ở phía tây đệ nhất sơn mạch của Ngọc Lan đại lục – ‘Ma Thú sơn mạch’ – vốn là một tiểu trấn nhỏ không có vẻ gì đặc biệt.
    Khi những tia sáng mặt trời đầu tiên mới bắt đầu ló dạng, khi mà toàn bộ tiểu trấn vẫn còn chìm đắm trong làn khí lạnh của buổi ban mai, tất cả cư dân trong vùng dường như đều đã bắt tay vào công việc của mình, ngay cả những đứa trẻ mới chỉ 6, 7 tuổi cũng không phải là ngoại lệ, cũng đã rời khỏi giường để bắt đầu những bài tập rèn luyện thân thể buổi sáng.
    Trên một mô đất phía đông của Ô Sơn trấn, những ánh nắng rạng rỡ ấm áp của tào thần đang len lỏi chiếu sáng khoảng đất trống ở phía bên một cây đại thụ, in dấu từng chuổi quang điểm lan tỏa trên mặt đất.
    Chỉ thấy một đại quân toàn là trẻ nhỏ ước chừng vào khoảng 100 – 200 đứa. Đám quân trẻ con này phân thành 3 đoàn đội, mỗi một đoàn đội đều sắp thành hàng ngũ, lũ trẻ lẳng lặng đứng trên mô đất, sắc thái nghiêm túc hiện rõ trên từng nét mặt. Trấn vị trí phía bắc của đám quân này là một đoàn đội bao gồm những đứa trẻ đại khái khoảng từ 6 – 8 tuổi, giữa trung gian là một đoàn đội cũng không cách biệt lắm, từ 9 – 12 tuổi. Phía nam còn lại là một đám thiếu niên tuổi từ 13 – 16.
    Đứng phía trước đại quân hài tử là 3 gã trung niên nhân cao lớn, cả 3 đều vận áo ngắn ngang lưng và quần dài may bằng vải bố.
    “Muốn trở thành một chiến sĩ vĩ đại thì ngay từ nhỏ đã cần phải khắc khổ rèn luyện.” Vị trung niên nhân đứng đầu hai tay chắp sau lưng, ngẩng cao đầu lạnh lùng cất tiếng. Khi ánh mắt lăng lệ ấy quét qua đoàn đội đứng phía bắc, đám quân 6, 7 tuổi đó đều mím chặt môi, những con ngươi đen láy như dán chặt lấy vị trung niên nhân này, tuyệt đối không có một âm thanh nào phát ra.
    Vị trung niên nhân đứng đầu này tên là Hi Nhĩ Mạn, là đội trưởng đội hộ vệ của gia tộc Ba Lỗ Khắc tại Ô Sơn trấn.
    “Các ngươi đều là thường nhân, không thể giống như những quý tộc có đấu khí mật điển vô cùng lợi hại để tu luyện, muốn vượt lên, để sau này không bị người khác xem thường, các ngươi phải tuân theo phương pháp rèn luyện cổ điển nhất, đơn giản nhất, phổ biến nhất mà rèn luyện thân thể, đả thông khí lực, đã rõ chưa?!”
    Hi Nhĩ Mạn đưa ánh mắt hướng về phía đám quân hài tử này.
    “Rõ!” Đám quân thiếu niên cùng đồng thanh hô vang hưởng ứng.
    “Tốt lắm.” Hi Nhĩ Mạn hài lòng gật gật đầu. Đám trẻ 6, 7 tuổi trong mắt đều lộ ra thần thái mơ mơ hồ hồ, trong khi đám thiếu niên hơn 10 tuổi thì ánh mắt toát lên vẻ kiên nghị bởi chúng đều hiểu rõ hàm nghĩa trong lời nói của Hi Nhĩ Mạn.
    Cơ hồ mỗi một nam tử tại Ngọc Lan đại lục đều xem trọng việc rèn luyện từ nhỏ, nếu ai không khắc khổ huấn luyện ắt tương lai sẽ bị kẻ khác xem thường. Đại biểu cho địa vị của nam nhân chính là thực lực và tiền bạc. Một nam nhân mà không có thực lực thì ngay đến nữ nhân cũng tỏ ra coi thường.
    Muốn phụ mẫu có thể được tự hào, muốn được nữ hài sùng bái, muốn có một tương lai tươi sáng thì nhất định phải trở thành một chiến sĩ vĩ đại.
    Bọn họ đều là bình dân, không thể có khả năng tu luyện từ những đấu khí mật điển trân quý. Bọn họ chỉ có một phương pháp duy nhất chính là rèn luyện thân thể từ nhỏ, đả thông khí lực. Khắc khổ! Cố gắng! So với cám đám quý tộc kia thì càng phải hao phí tinh lực hơn nữa, càng phải bỏ ra tâm huyết và nỗ lực nhiều hơn nữa.
    “Sáng sớm, lúc mặt trời nhô cao, vạn vật sinh sôi nảy nở, chính là thời khắc để hấp thụ tinh hoa thiên địa, nâng cao tiềm lực thân thể của chúng ta một cách tốt nhất. Vẫn như cũ, hai chân cách nhau một khoảng bằng vai, đầu gối hơi chùng xuống một chút, hai tay thu về ngang hông, thành “Uẩn Khí Thức’, với uẩn khí thức thì quan trọng nhất là phải tập trung sự chú ý, giữ cho lòng bình tĩnh, hít thở thật tự nhiên.” Hi Nhĩ Mạn dõng dạc hướng dẫn.
    Uẩn khí thức là biện pháp rèn luyện thân thể đơn giản nhất đồng thời cũng hữu hiệu một cách phi thường. Đây chính là kinh nghiệm được tích lũy từ các bậc tiền bối từ hàng ngàn, hàng vạn năm qua.
    Tức thì, 100, 200 đứa trẻ đều thực hiện theo tư thế yêu cầu của ‘Uẩn Khí Thức’.
    “Nhớ kỹ, phải tập trung sự chú ý, giữ cho lòng bình tĩnh, hít thở tự nhiên.” Hi Nhĩ Mạn đi giữa đám thiếu niên, cao giọng hô vang.
    Liếc mắt nhìn xuống một cái, rất rõ ràng, đoàn đội thiếu niên hơn mười tuổi ở bên cạnh tất cả đều ngưng thần tĩnh khí, hít thở tự nhiên, đồng thời cả đám đều đạt được đến “Thâm, Bình, Ổn”, hiển nhiên là đối với Uẩn Khí Thức đều đã đạt được một chút thành tựu.
    Bất quá khi nhìn sang bên đám hài tử 6, 7 tuổi, trình độ giữa hai bên đã có sự bất đồng. hai chân chùng chùng mở mở, chẳng có lấy một chút khí lực, một điều không ổn.
    Hi Nhĩ Mạn quay sang phía hai vị trung niên nhân đứng bên ngoài nói: “Các người phân nhau ra phụ trách hai đoàn đội phía nam và ở giữa, ta sẽ quản lý đám tiểu hài tử này.”
    “Vâng, thưa đội trưởng.” Hai gã trung niên nhân tức thì tuân lệnh. Sau đó hai người phân nhau ra cẩn thận quan sát hai đoàn đội phía nam và ở giữa, thi thoảng lại đá vào chân một vài người trong đám thiếu niên này, để xem tư thế đứng của chúng đã ổn hay chưa.
    Còn lại Hi Nhĩ Mạn hước về phía đám hài đồng 6, 7 tuổi kia bước tới. Đám hài đồng này lập tức nhao nhao lên.
    “Không hay rồi, đại ma đầu đến.” Một đứa nhóc mắt to, tên là ‘Cáp Đức Lợi’ với mái tóc vàng khẽ nói.
    Hi Nhĩ Mạn bước vào giữa đám hài đồng này, nhìn lũ trẻ, mặc dù trên nét mặt có phần lạnh lùng nhưng trong lòng lại không ngừng cảm thán: “Những đứa nhóc này thực sự còn quá nhỏ, vô luận là thể năng hay tâm trí còn rất lâu nữa mới phát triển đầy đủ, đối với bọn chúng thì cũng không thể yêu cầu quá cao được. Bất quá, muốn rèn luyện thân thể, thì bồi dưỡng từ nhỏ là tốt nhất, từ nhỏ đã chú tâm rèn luyện, tương lai trên chiến trường cơ hội sống sót mới có thể cao được.”
    Mà dạy tiểu hài tử thì… dụ dỗ bọn chúng, hấp dẫn bọn chúng chính là phương pháp hữu hiệu nhất. Nếu cưỡng bách thì chỉ sinh ra phản tác dụng mà thôi.
    “Mọi người làm tốt lắm.” Hi Nhĩ Mạn hừ lạnh một tiếng.
    Nhất thời cả đám hài tử đều ưỡn ngực lên, nhìn thẳng về phía trước.
    Hi Nhĩ Mạn khóe miệng khẽ thoáng nét cười, sau đó bước ra đằng trước, cởi chiếc áo trên người ra, từng tuyến cơ thịt trên thân đều khiến cho lũ trẻ phải mở to cả hai mắt. Ngay cả lũ thanh niên ở giữa và ở phía nam cũng đều lộ ra vẻ hâm mộ bắp thịt trên cơ thể Hi Nhĩ Mạn.
    Ngoại trừ một cơ thể gần như là hoàn mĩ đó, nửa thân trần phía trên của Hi Nhĩ Mạn cũng có những vết đao, vết kiếm. Các loại vết thương loại nào cũng có. Ánh mắt của lũ trẻ như phát ra ánh sáng khi nhìn thấy những vết thương này.
    Vết đao, vết kiếm. Đây chính là huân chương của nam nhân!
    Bọn chúng tận đáy lòng đối với Hi Nhĩ Mạn đều là vô cùng sùng bái. Hi Nhĩ Mạn, một vị lục cấp chiến sĩ vĩ đại, một dũng sĩ từ trong sinh tử tôi luyện mà thành, mặc dù giữa đại thành thị cũng chỉ là một nhân vật bình thường, nhưng tại Ô Sơn trấn thì lại là một đại nhân vật được người người kính ngưỡng.
    Hi Nhĩ Mạn nhìn thấy những ánh mắt nóng bỏng của lũ trẻ, trên khóe miệng không khỏi nở một nụ cười. Hắn chính là muốn tạo ra sự sùng bái, tạo ra khát vọng từ phía lũ trẻ này. Có như vậy, chúng sẽ càng khắc khổ tập luyện, càng có thêm động lực để phấn đấu!
    “Tăng thêm chút lửa nữa.” Hi Nhĩ Mạn trong lòng cười thầm, sau đó bước đến một tảng đá lớn phía đằng trước, tảng đá này ước chừng khoảng ba bốn trăm cân.
    Hi Nhĩ Mạn đưa một tay nắm lấy tảng đá, sau đó vô cùng dễ dàng nâng lên, một tảng đá ba bốn trăm cân vậy mà trong tay Hi Nhĩ Mạn lại chẳng khác gì một thanh gỗ, khiến tất cả lũ trẻ đều phải trợn mắt, há hốc mồm miệng.
    “Chưa nhằm nhò gì, trải qua một thời gian huấn luyện, các ngươi đều có thể làm thế với những tảng đá lớn hơn một chút nữa.” Hi Nhĩ Mạn tiện tay ném tảng đá, tảng đá liền bay xa hơn mười thước. “Bồng!” Nặng nề rơi xuống bên cạnh một gốc cây đại thụ. Mặt đất rung lên ầm ầm. Hi Nhĩ Mạn lập tức đi về phía đám loạn thạch ở đằng trước.
    “Hô!”
    Hi Nhĩ Mạn hít sâu một hơi, toàn cơ thể hiển nhiên bộc lộ ra những nét nổi bật nhất, Hi Nhĩ Mạn một quyền trực tiếp hướng đến một khối đá xanh trong đó, nắm đấm xuyên phá không khí, tiếng rít bén nhọn vang lên bên cạnh khiến lũ trẻ không khỏi trố hết cả hai mắt, chỉ thấy nắm đấm của Hi Nhĩ Mạn mạnh mẽ nện thẳng lên trên tảng đá xanh.
    “Bồng!” Nắm tay giáng thật mạnh xuống tảng đá, khiến tim lũ trẻ chực như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
    Đó quả nhiên là một tảng đá vô cùng cứng rắn.
    Chỉ thấy tảng đá chấn động, sau đó liền xuất hiện 7, 8 vết nứt. Cuối cùng “Bồng!” một tiếng tứ phân ngũ liệt, trong khi nắm đấm của Hi Nhĩ Mạn thì đến một vết thương cũng chẳng có.
    “Đội trưởng thật là lợi hại a!” Một trong hai trung niên nhân là La Thụy cười nói, đồng thời bước về phía Hi Nhĩ Mạn.
    Trung niên nhân còn lại có tên gọi ‘La Kiệt’ từ phía ngoài cũng đã đi tới. Trong lúc đám hài tử rèn luyện ‘Uẩn Khí Thức’ thì đó chính là lúc ba vị chỉ đạo giả này có thời gian để có thể nói chuyện phiếm hoặc chú ý một chút tới những đứa trẻ không có tựu thành.
    Hi Nhĩ Mạn cười cười lắc đầu: “Chưa đâu! Năm đó ta trong khi đang còn trong quân đội, mỗi ngày đều là liều mạng để rèn luyện, trên chiến trường chém giết lúc nào cũng tràn ngập huyết tinh, như hiện tại, mỗi ngày cùng lắm cũng chỉ là giãn gân giãn cốt mà thôi, không có được cái sự kích thích sung mãn như năm đó.”
    Toàn bộ lũ trẻ đều sùng bái nhìn về phía Hi Nhĩ Mạn.
    Tảng đá đó lớn như vậy, vậy mà chỉ một nắm đấm đã bị nát bấy. Đây là loại thực lực gì? Cả một tảng đá ba bốn trăm cân cũng tùy ý ném đi. Đó là loại khí lực gì vậy?
    Hi Nhĩ Mạn quay đầu lại nhìn ánh mắt của lũ trẻ, tận đáy lòng vô cùng đắc ý với phản ứng từ phía lũ trẻ.
    “Các ngươi hãy nhớ cho kỹ, cho dù không dựa vào đấu khí, đơn thuần chỉ là rèn luyện thân thể đến cực hạn, lý luận trên cũng đã có thể trở thành lục cấp chiến sĩ rồi! Mà một gã lục cấp chiến sĩ khi gia nhập quân đội cũng có thể dễ dàng trở thành trung cấp quan quân, có thể dễ dàng thu được phương pháp tu luyện đấu khí của quân đội. Cho dù không thể trở thành lục cấp chiến sĩ, chỉ cần trở thành chiến sĩ cấp một thông thường thôi là đã có đủ tư cách để gia nhập quân đội. Nhớ kỹ, một người mà ngay cả chiến sĩ cấp một cũng không thể đạt đến thì hắn không phải là nam nhân.” Hi Nhĩ Mạn khuôn mặt lãnh lệ.
    “Là nam nhân thì phải ưỡn ngực hiên ngang, sẵn sàng nghênh tiếp mọi lời khiêu chiến, không được sợ hãi.”
    Nghe xong câu nói này, lũ trẻ 6, 7 tuổi trên mặt không khỏi hiện ra nét cười, chỉ là cố nín nhịn không cười mà thôi. Đây vốn là câu nói thường trực trên miệng của Hi Nhĩ Mạn, cũng là câu nói duy nhất mà Hi Nhĩ Mạn thường xuyên dạy cho bọn trẻ.
    “Các ngươi tất cả hãy dừng lại. Nhìn sang phía các ca ca bên phía nam xem họ đứng như thế nào?” Hi Nhĩ Mạn trách mắng.
    Đám hài đồng 6, 7 tuổi này lập tức cố gắng đứng cho thật vững.
    Chỉ một lát sau, bọn chúng lung lay vẫn hoàn lung lay, vốn dĩ những đứa trẻ đều cảm thấy chân chúng vô cùng mỏi, chỉ là cố gắng cắn răng kiên trì mà thôi. Kiên trì không được bao lâu, cả đám đều lăn ra ngồi bệt trên mặt đất.
    Hi Nhĩ Mạn khuôn mặt lại trở nên lãnh khốc như trước, chỉ là từ đáy lòng hắn đang âm thầm gật đầu. Biểu hiện của lũ trẻ mới chỉ có 6, 7 tuổi này thật sự khiến hắn vô cùng hài lòng.
    Quá không được bao lâu, đám trẻ 10 tuổi ở trung tâm cũng không thể chịu đựng nổi, ngồi lăn cả ra đất.
    “Các ngươi kiên trì được bao lâu thì kiên trì, ta cũng sẽ không khó tính yêu cầu các ngươi, chỉ là nếu sau này các ngươi không bằng người ta thì các ngươi cũng chỉ có thể tự trách mình.” Hi Nhĩ Mạn lạnh lùng nói.
    “Ô?” La Thụy đột nhiên kinh dị nhìn về phía đoàn đội bên phía bắc.
    Lúc này trung ương đoàn đội 10 tuổi tả hữu hai bên bọn nhỏ cũng không ít đứa không chịu nổi mà ngồi bệt ra đất, vậy mà đoàn đội bên phía bắc vẫn còn có một đứa nhỏ 6 tuổi vẫn còn kiên trì.
    “Lâm Lôi hôm nay là buổi đầu tiên đến rèn luyện, không ngờ lại lợi hại như vậy!” La Thụy kinh ngạc nói, bên cạnh La Kiệt, Hi Nhĩ Mạn cũng đều đang chú ý tới. Hi Nhĩ Mạn hướng ánh nhìn về phía đó, giờ phút này, giữa đoàn đội bên phía bắc chỉ còn lại mình nam hài tử tóc nâu đó vẫn kiên trì. Tiểu nam hài này mắm chặt môi, ánh mắt kiên định hướng về phía trước, hai nắm đấm nắm lại thật chặt khiến cho các đốt ngón tay đều trở nên trắng bệch.
    Hi Nhĩ Mạn trong mắt rõ ràng lộ ra một tia quang mang đầy vẻ kinh hãi.
    “Hảo tiểu tử!” Hi Nhĩ Mạn trong lòng khen thầm một tiếng, năm nay mới có 6 tuổi mà có thể trụ lại ‘Uẩn Khí Thức’ vượt qua cả những đứa trẻ 10 tuổi ở hai bên, tư chất như vậy quả thực là hiếm thấy, có thể thấy rõ được điều này.
    Lâm Lôi tên đầy đủ là Lâm Lôi Ba Lỗ Khắc, là trưởng tử của gia tộc Ba Lỗ Khắc tại Ô Sơn trấn. Ba Lỗ Khắc gia tộc vốn là một gia tộc cổ xưa đã từng có thời nổi tiếng vì sự hưng vượng đến không thể tưởng tượng. Bất quá, trải qua hàng ngàn năm truyền thừa lại, cho đến ngày hôm nay thì toàn gia tộc gần như chỉ còn lại có 3 thành viên: tộc trưởng Hoắc Cách Ba Lỗ Khắc cùng với 2 con trai. Con cả Lâm Lôi Ba Lỗ Khắc năm nay mới 6 tuổi, trong khi tiểu nhi tử Ốc Đốn Ba Lỗ Khắc chỉ mới lên 2. Về phần nữ chủ nhân của Ba Lỗ Khắc gia tộc, sau khi sinh hạ tiểu nhi tử đã qua đời. Gia gia của Lâm Lôi thì tham gia chiến tranh rồi bỏ mạng trong quân ngũ.
    Lâm Lôi 2 chân vốn đã phát run, dẫu cho ý chí của nó có kiên định đến mấy thì cơ nhục một khi đã đau đớn đến cực hạn đã không còn chịu sự khống chế của nó nữa, nó rốt cuộc cũng ngã phịch xuống đất.
    “Lâm Lôi, cảm thấy thế nào?” Hi Nhĩ Mạn cười cười bước tới.
    Lâm Lôi nhoẻn miệng cười, để lộ ra cái răng nanh nhỏ: “Không sao, Hi Nhĩ Mạn thúc thúc.” Hi Nhĩ Mạn là đội trưởng đội hộ vệ của Ba Lỗ Khắc gia tộc, cũng là người dõi theo Lâm Lôi từ lúc còn nhỏ cho tới lớn, do đó quan hệ giữa 2 người vô cùng thân cận.
    “Biểu hiện tốt, đáng mặt nam nhi.” Hi Nhĩ Mạn xoa xoa đầu Lâm Lôi, nhất thời làm mái tóc của nó giống như đạo thảo bỗng rối bù cả lên.
    “Hắc hắc.” Lâm Lôi nhếch miệng cười. Nó trong lòng chính vì lời khích lệ này của Hi Nhĩ Mạn mà cảm thấy vô cùng cao hứng.
    Nghỉ ngơi trong chốc lát, quá trình huấn luyện lại bắt đầu tiếp tục. Bọn trẻ 6, 7 tuổi được huấn luyện với trình độ nhẹ nhàng, từ từ tăng lên thì không phải lo lắng, chứ huẩn luyện trình độ dành cho thiếu niên lứa tuổi trên 10 thì vô cùng khủng bố.
    Chỉ thấy đám thiếu niên này, bao gồm cả đám hài tử, đầu và chân hoàn toàn tách biệt tại đỉnh của một tảng đá, toàn bộ cơ thể được nâng lên không trung, hoàn toàn dựa vào phần lực của eo mà đĩnh trụ.
    “Phần eo, khố bộ, khu vực này hình thành nên một khối hình tam giác.” Hi Nhĩ Mạn cả 2 tay và vùng bụng đặt ở cùng một vị trí, “Chỗ này chính là trung tâm của cơ thể, vô luận là tốc độ hay là sức mạnh thì hạch tâm đều là ở khu vực hình tam giác này. Khu vực hạch tâm tam giác này là vô cùng trọng yếu.”
    Hi Nhĩ Mạn miệng thì nói, trong khi chân vẫn không ngừng bước tới, cẩn thận quan sát động tác của từng thiếu niên để xem xem có sai quy phạm hay không.
    “Nâng thẳng lên, phần eo không được hạ thấp xuống.” Hi Nhĩ Mạn quát.
    Nhất thời không ít thanh niên phần eo nỗ lực hướng thẳng lên phía trước, Lâm Lôi đây là lần đầu tiên làm việc này, cái đầu nhỏ của nó cùng chân tách biệt nhau trên đỉnh tảng đá, đúng lúc này, nó đã cảm giác thấy toàn bộ vùng eo phát nóng lên đến ê ẩm.
    “Kiên trì, kiên trì, ta là người giỏi nhất.” Lâm Lôi lòng thầm tự cổ vũ chính mình. Thân thể nó từ nhỏ đã khỏe mạnh phi thường, dường như chưa bao giờ sinh bệnh, hơn nữa lại rất có nghị lực, biểu hiện thông qua việc không bao giờ dễ dàng từ bỏ bất cứ điều gì.
    “Bịch!” Đứa trẻ thứ nhất đã ngã xuống.
    Bất quá, tảng đá dùng để bình chỉnh giữa đầu và chân cũng chỉ cao chừng 20 ly, tiểu hài tử có ngã xuống cũng sẽ không bị thương tổn gì. Luyện kim thuật sư môn tại Ngọc Lan đại lục quy định chiều dài đơn vị ‘1 thước = 10 phân (thước) = 100 ly (thước) = 1000 hào (thước)’.
    “Bịch!”, “Bịch!” – theo thời gian trôi đi, đám trẻ đã không còn kiên trì được nữa.
    Lâm Lôi hàm răng cắn chặt, nó rõ ràng cảm thấy phần eo mình đã đau đớn đến cực hạn, tựa hồ đã mất hết tri giác: “Thân thể ta rất khỏe, không được ngã quá nhanh, kiên trì, cố kiên trì thêm một chút nữa.” Lúc này, đoàn đội từ 6 – 8 tuổi đã chỉ còn lại mỗi mình Lâm Lôi kiên trì trụ lại được.
    Hi Nhĩ Mạn nhìn thấy Lâm Lôi, trong ánh mắt không khỏi lộ ra sắc thái kinh hỉ mãn ý.
    “La Thụy.” Hi Nhĩ Mạn đột nhiên quát lớn.
    “Đội trưởng.” La Thụy lập tức đứng thẳng người, chờ đợi mệnh lệnh.
    Hi Nhĩ Mạn ra lệnh: “Ngày mai các ngươi hãy chuẩn bị một ít thuốc nhuộm, trong khi bọn họ tiến hành huấn luyện phần eo, phía dưới phần eo mỗi người sẽ cắm một nhánh cây, nhánh cây trên đầu sẽ quét thuốc nhuộm, nếu ai mà lỏng lẻo, để phần eo chạm vào nhánh cây, trên người có dính thuốc nhuộm, thì nhiệm vụ huấn luyện sẽ tăng lên gấp bội.”
    “Tuân lệnh, đội trưởng.” La Thụy cao giọng đáp, tuy nhiên khóe miệng lại không khỏi khẽ nhếch lên, trong lòng cười thầm: “Những chủ ý quỷ quái của đội trưởng quả thực là rất nhiều, đám tiểu tử lần này thảm rồi.”
    Còn không ư?
    Mà Hi Nhĩ Mạn thì đích thực là một chiến sĩ vĩ đại. Ông ta hiểu rõ những trọng điểm của việc rèn luyện, biết tuần tự tiệm tiến, biết từng độ tuổi của lũ trẻ thì có thể huấn luyện đạt tới trình độ nào. Nếu áp dụng trình độ quá cao thì có thể khiến cơ thể của lũ trẻ sinh ra phản kháng, không thể chịu đựng nổi.
    “Đấu khí?”
    Nghe thấy cụm từ này, đám thiếu niên cùng lũ trẻ nhỏ đang nghỉ ngơi ở một bên tất cả đều xoe tròn cả 2 mắt hướng về phía Hi Nhĩ Mạn.
    Đấu khí là thứ mà những đứa trẻ bình thường như chúng phi thường háo hức chờ mong, kể cả Lâm Lôi, tên đệ tử vốn là một quý tộc suy vong đối với đấu khí cũng không phải là ngoại lệ.
    “Bịch!”
    Lâm Lôi chính bản thân cuối cùng cũng đã không thể chịu đựng nổi nữa. Bất quá, là hắn lại chỉ dùng cánh tay nhỏ bé chống xuống đất, từ từ hạ người xuống.
    “Thật thoải mái!” Trong lúc tạm nghỉ, Lâm Lôi cảm thấy vùng eo của mình có cảm giác rất đau. Cái thứ cảm giác gai gai này không ngừng thẩm thấu qua từng ngõ ngách tận sâu trong thân thể, có khi còn thấu tận xương cốt ấy chứ. Nó khiến tiểu Lâm Lôi thoải mái nhà ta cũng phải nheo nheo đôi mắt.
    “Ta là người thứ mấy ngã xuống vậy?” Lâm Lôi mở bừng 2 mắt xìn ra xung quanh.
    Những đứa trẻ từ 6 đến 8 tuổi đều đã ngã xuống hết cả rồi. Ở giữa, những đứa trẻ mười tuổi phải trái hai bên cũng đã ngã xuống đến hơn phân nửa. Bất quá, không thể so được với những thiếu niên 14, 15 tuổi vẫn còn kiên trì. Hi Nhĩ Mạn khuôn mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị như trước, cất tiếng: “Các ngươi đều phải nhớ kỹ, thân thể như là nơi chứa đựng dung khí của một người, nếu một người là một cái chén rượu thì đấu khí chính là rượu. Cái chén có thể chứa đựng nhiều hay ít rượu, điều này phụ thuộc vào kích thước của chén – Một người dù đã tu luyện đấu khí đạt đến mức thành tựu cuối cùng, thì cũng vẫn phải rèn luyện thân thể đến một trình độ nhất định. Nếu thân thể quá yếu, thì cho dù đấu khí mật điển có lợi hại đến đâu đi chăng nữa, thì cơ thể hắn cũng không thể chứa đựng được bao nhiêu đấu khí, do đó không thể trở thành một chiến sĩ lợi hại được.” Hi Nhĩ Mạn đã đem rất nhiều điều quan trọng ra giảng giải cho lũ trẻ này.
    Có nhiều chiến sĩ, bởi thuở thiếu thời không được ai dạy, nên mãi đến sau này mới biết rằng giữa một cơ thể mạnh mẽ với đấu khí có một mối quan hệ. Nhưng đến lúc đó, tuổi của họ đã quá lớn, dẫu có rèn luyện thân thể cũng không thu được hiệu quả gì.
    Rất nhiều bậc tiền bối đã phải đi theo những con đường quanh co khác nhau để tích lũy kinh nghiệm. Hi Nhĩ Mạn trong quá trình dạy dỗ, dùng phương pháp mưa dầm thấm lâu, lặng lẽ đem những kinh nghiệm trọng yếu này ghi khắc thật sâu vào trong đầu của lũ trẻ. Ông ta không muốn rằng lũ trẻ sau này lại đi theo những con đường quanh co ấy.
    Kinh qua ‘Uẩn Khí Thức’ tại phần eo, đùi, lưng – tất cả các bộ vị của cơ thể sau khi phối hợp rèn luyện, cơ hồ toàn bộ lũ trẻ đều lăn quay ra đất. Huấn luyện trình độ mà Hi Nhĩ Mạn đã an bài là vô cùng thích hợp.
    “Buổi tập sáng nay, đến đây là kết thúc.” Hi Nhĩ Mạn tuyên bố.

    Việc huấn luyện tại Ô Sơn trấn là tuân theo quy luật, mỗi ngày hai lần, một lần là luyện tập buổi sáng, một lần là vào buổi tối.
    “Hi Nhĩ Mạn thúc thúc, hãy kể lại chuyện cũ cho chúng ta nghe đi.” Ngay khi vừa giải tán, lũ nhóc lập tức nhao nhao cả lên. Mỗi ngày sau khi bài tập buổi sáng kết thúc, Hi Nhĩ Mạn đều kể cho lũ trẻ này nghe về những chuyện trong quân ngũ, hoặc là những chuyện xảy ra tại đại lục mà ông ta đã từng trải qua.”
    Bọn trẻ sinh ra tại cái tiểu trấn nhỏ này đều tỏ ra có một khát vọng rất lớn đối với những chuyện trong quân ngũ.
    Hi Nhĩ Mạn mỉm cười, kể lại chuyện cũ cho lũ trẻ cũng chính là điều mà hắn hướng tới, đó cũng là một biện pháp để khiến cho lũ trẻ trong lòng tràn ngập động lực huấn luyện. Ông ta luôn cho rằng, chỉ có việc tạo cho bọn trẻ một khát vọng chủ động muốn tu luyện thì thành tựu sau này của chúng mới có thể cao được.
    “Hôm nay, ta kể cho các ngươi nghe truyền thuyết của đại lục về tứ đại chung cực chiến sĩ.” Hi Nhĩ Mạn nói đến đây, trên khuôn mặt cũng đượm sắc thái của một sự sùng bái.
    Bọn trẻ nhất thời dỏng cả tai lên nghe lời kể của ông thầy, hai mắt sáng rỡ. Ngồi trên mặt đất, Lâm Lôi cũng cảm thấy trái tim mình đập rộn cả lên: “Tứ đại chung cực chiến sĩ trong truyền thuyết?” Lâm Lôi không tự chủ được, hai lỗ tai dựng đứng, chăm chú nhìn về phía Hi Nhĩ Mạn.
    Hi Nhĩ Mạn trong mắt thoáng qua một tia kích động, nhưng thanh âm tức thì lại bình ổn trở lại: “Tại đại lục của chúng ta, mấy ngàn năm trước từng xuất hiện tứ đại chung cực chiến sĩ. Tứ đại chung cực chiến sĩ này đều có thể sánh vai cùng cự long để tô điểm cho thực lực. Bọn họ mỗi người đều có khả năng tung hoành trên sa trường, giữa trăm vạn sĩ binh dễ dàng lấy đầu tướng địch. Tứ đại chung cực chiến sĩ này phân biệt thành Long huyết chiến sĩ, Tử diễm chiến sĩ, Hổ văn chiến sĩ và Bất tử chiến sĩ.”
    “Chiến sĩ phân thành 9 cấp bậc, ta mới gần tới lục cấp chiến sĩ mà đã có thể dễ dàng đánh nát cự thạch, chặt gãy đại thụ! Mà cửu cấp chiến sĩ, tại Phân Lai vương quốc của chúng ta e rằng đã có thể coi là đệ nhất cường giả được rồi. Đạt đến cửu cấp chiến sĩ trên, chính là tứ đại chung cực chiến sĩ. Họ chính là siêu việt cửu cấp chiến sĩ, đối với đỉnh cao của chiến sĩ này, thì đã thuộc về truyền thuyết về Thánh vực cường giả.” Hi Nhĩ Mạn ánh mắt thoáng có phần mơ hồ: “Trong tuyền thuyết về Thánh vực cường giả, có thể đánh tan một núi băng cự đại, làm đại dương vô tận phải phẫn nộ rít gào, khả dĩ có thể hủy phá nát núi cao tựa mây, hủy diệt trăm vạn nhân khẩu của một thành trì, đánh cho thiên không vương vãi vô vàn vẩn thạch! Bọn họ là những tồn tại vô địch, tồn tại tối cao!”
    Yên tĩnh! Tất cả những đứa trẻ đều kinh hãi đến ngây ngốc.
    Hi Nhĩ Mạn chỉ về phía ngọn núi hướng đông bắc.
    “Các người nhìn Ô Sơn kia, có phải là rất lớn hay không?” Ông ta cười nói.
    Nghe những lời kể vừa rồi của Hi Nhĩ Mạn, toàn bộ lũ trẻ vốn đã cảm thấy choáng váng đến ngây người, mãi đến lúc này mới cuống quít gật đầu.” Ô Sơn cao đến ngàn thước, trong mắt con người, đích xác là một đại vật khổng lồ.
    “Ô Sơn này, với công phu của Thánh vực cường giả có thể hủy diệt trong nháy mắt.” Hi Nhĩ Mạn khẳng định một cách vô cùng quả quyết.
    Lục cấp chiến sĩ tài năng một chưởng mới chỉ có thể hủy diệt một khối cự thạch, vậy mà Thánh vực cường giả lại có thể hủy diệt cả một tòa núi lớn. Điều này khiến cho tất cả lũ trẻ đều phải há hốc mồm miệng, trố hết cả mắt, lòng thầm kinh hãi. Bọn chúng từ sâu thẳm trong đáy lòng đối với Thánh vực cường giả vừa tràn ngập nỗi sợ hãi, đồng thời cũng có phần háo hức chờ mong xen lẫn với biết bao niềm khát vọng.
    “Hủy diệt một ngọn núi?” Câu nói này của Hi Nhĩ Mạn đối với Lâm Lôi là một sự chấn động lớn đến phi thường.
    Sau đó không lâu, bọn trẻ mang theo nỗi rung động trong lòng đều đã trở về nhà. Hi Nhĩ Mạn, La Thụy, La Kiệt là những người cuối cùng rời đi. Nhìn thấy những đứa trẻ nhỏ tụm năm tụm ba kéo nhau về, Hi Nhĩ Mạn trên mặt lộ ra một nụ cười.
    “Đám hài tử này chính là những niềm hy vọng cho tương lai của Ô Sơn trấn chúng ta.” Ông ta vừa cười vừa nói.
    La Thụy, La Kiệt cũng nhìn theo những đứa trẻ. Trên đại lục dường như mọi nơi mọi chỗ, từ bình dân tại địa phương cho đến đô thị, đều là từ nhỏ đã khắc khổ rèn luyện. Nhìn những đứa trẻ này, La Thụy, La Kiệt phảng phất như thấy lại hình ảnh thời niên thiếu của mình lúc bằng tuổi so với bọn chúng bây giờ.
    “Hi Nhĩ Mạn đội trưởng, người so với ‘Lão Ba Đặc’ năm đó còn lợi hại hơn nhiều, được người bồi dưỡng, tin rằng Ô Sơn trấn chúng ta sẽ trở thành thành trấn mạnh nhất trong chu vi mười mấy thành quanh đây.” La Thụy cảm thán nói.
    Thực lực của giáo đạo giả quyết định rất lớn đến tương lai của mỗi địa phương.
    “Đúng rồi, đội trưởng, người làm thế nào mà lại biết về Thánh vực cường giả và Tứ đại chung cực chiến sĩ lợi hại như vậy?” La Thụy đột nhiên tò mò hỏi.
    Hi Nhĩ Mạn nở một nụ cười không chút hảo ý đáp: “Kỳ thật đối với Tứ đại chung cực chiến sĩ, có bao nhiêu lợi hại thì đến chính ta cũng không biết. Dù sao thì bọn họ vẫn là những nhân vật trong truyền thuyết mà, biết bao nhiêu năm qua đã có ai từng nhìn thấy đâu.”
    “Người không biết, vậy là hoàn toàn lừa gạt lũ trẻ?” La Thụy, La Kiệt đều không biết phải nói gì.
    Hi Nhĩ Mạn mỉm cười: “Mặc dù sự lợi hại của Tứ đại chung cực chiến sĩ là không rõ ràng, nhưng ta biết – thánh ma đạo sư, hay cũng chính là những người đã đạt tới trình độ Thánh vực ma đạo sư, bọn họ có thể thi triển ra cấm kỵ ma pháp, hủy diệt hơn mười vạn đại quân, hủy diệt cả một tòa thành trì. Thánh vực ma pháp sư đã lợi hại như vậy, ước chừng Thánh vực chiến sĩ cũng không kém hơn bao nhiêu đâu.”
    “Huống hồ kể cho những đứa nhỏ nghe về chuyện này, là để bọn chúng có động lực trong lòng. Các ngươi chẳng lẽ không thấy lũ trẻ sau khi nghe được chuyện này vẻ mặt hăng hái đến thế nào hay sao?” Hi Nhĩ Mạn đắc ý cười nói.
    La Thụy, La Kiệt chính là không còn lời nào để nói.

    “Lôi, tạm biệt”.
    “Cáp Đức Lợi, hẹn gặp lại.”
    Sau khi cáo biệt người bạn tốt ‘Cáp Đức Lợi’ của mình, Lâm Lôi một mình đi về nhà. Chỉ trong chốc lát, phủ đệ của Ba Lỗ Khắc gia tộc đã hiện ra ở phía xa.
    Phủ đệ của gia tộc Ba Lỗ Khắc vô cùng rộng lớn, rêu xanh đã phủ đầy trên những bức tường, ba sơn hổ đằng, các loại thực vật uốn lượn vòng quanh. Những bức tường loang lổ tràn ngập những vết tích của năm tháng. Phủ đệ của Ba Lỗ Khắc gia tộc tại Ô Sơn trấn là tổ ốc của gia tộc Ba Lỗ Khắc. Cứ mỗi một truyện thừa thì tổ ốc lại trải qua 5 ngàn năm tuổi. Trải qua mấy ngàn năm không ngừng tu tạo, cho đến hiện tại vẫn vững vàng tại đây như xưa.
    Chỉ là cùng với sự suy bại của gia tộc đã khiến cho tình hình kinh tế của Ba Lỗ Khắc gia tộc ngày càng trở nên tăm tối, cuối cùng chỉ có thể sống dựa vào danh tiếng khi xưa. Ở thời điểm hơn một trăm năm trước, đại tộc trưởng của Ba Lỗ Khắc gia tộc lúc bấy giờ đã quyết định, tất cả các thành viên trong gia tộc chỉ cư ngụ tại 1/3 diện tích tiền viện ở phía trước của phủ đệ, còn lại ở khoảng hậu viện phía sau thì đã quá cũ, không hề tu bổ duy trì, như vậy có thể tiết kiệm được không ít kim tệ.
    Nhưng dù cho là như thế thì cho đến hiện tại, ‘Hoắc Cách Ba Lỗ Khắc’ cha của Lâm Lôi vẫn phải thường xuyên bán rẻ một số vật phẩm của gia tộc để duy trì các đồ gia dụng hàng ngày.
    Đại môn cao lớn của phủ đệ vẫn đang mở.
    “Thánh vực chiến sĩ?” Lâm Lôi vừa đi vừa nghĩ, “Ta tương lai có thể trở thành Thánh vực chiến sĩ được không nhỉ?”
    “Lâm Lôi.” Tiếng của Hi Nhĩ Mạn từ phía sau vang lên. Ba người Hi Nhĩ Mạn, La Thụy, La Kiệt đi phía sau lúc này cũng đã bắt kịp tới đây.
    Lâm Lôi quay đầu nhìn lại, lập tức sung sướng reo lên: “Hi Nhĩ Mạn thúc thúc!”
    Lập tức nó hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn Hi Nhĩ Mạn, vừa lúng túng mà lại có phần tràn ngập mong đợi hỏi: “Hi Nhĩ Mạn thúc thúc, người nói Thánh vực chiến sĩ lợi hại như vậy … ta liệu có khả năng trở thành Thánh vực chiến sĩ được không?” Lâm Lôi trong lòng cũng giống như đại đa số những đứa trẻ khác, đều có chung một khát vọng.
    Hi Nhĩ Mạn ngẩn người ra, La Thụy, La Kiệt ở bên cạnh cũng được một phen sững sờ.
    Thánh vực chiến sĩ?
    “Cái tên tiểu hài tử hóa ra lại dám nghĩ đến chuyện này, Phân Lai vương quốc vốn là một quốc gia với hàng ngàn vạn cư dân, cho dù là như thế nhưng mấy trăm năm qua chưa hề xuất hiện một người nào có thể trở thành Thánh vực cường giả. Muốn trở thành Thánh vực cường giả…” Hi Nhĩ Mạn trong lòng hiểu rõ rằng trở thành Thánh vực cường giả là một điều phi thường khó khăn, đó là phải từ nhỏ đã khắc khổ rèn luyện, cùng với sự bồi dưỡng từ phía gia tộc, phải là người có thiên phú, đồng thời cũng cần gặp được kỳ ngộ… Chính vì thế, một Thánh vực cường giả chẳng lẽ lại có thể dễ dàng mà đạt được như vậy hay sao?
    Hi Nhĩ Mạn hiểu rất rõ vấn đề này, ông ta để trở thành lục cấp chiến sĩ đã phải trải qua không biết bao nhiêu gian khổ, từ trong sinh tử mà tôi luyện mới được như thế này. Lục cấp chiến sĩ đã khó khăn như vậy, thất cấp, bát cấp, cửu cấp rõ ràng là không cần phải nói huống hồ là Thánh vực. Đến Hi Nhĩ Mạn e rằng chỉ có nằm mơ mới dám nghĩ đến một chút.
    Bất quá, đứng trước ánh mắt đầy khát vọng của Lâm Lôi.
    “Lâm Lôi, Hi Nhĩ Mạn thúc thúc tin tưởng vào ngươi, ngươi nhất định có thể trở thành Thánh vực chiến sĩ.” Hi Nhĩ Mạn đứng trước mặt Lâm Lôi kiên định trả lời. Một câu cổ vũ này của ông ta khiến cho đôi mắt của Lâm Lôi sáng bừng lên. Từ sâu trong đáy lòng nó cũng bắt đầu dấy lên một niềm khát vọng.
    Khát vọng đó, trước đó chưa từng được nung nấu đến vậy!
    “Hi Nhĩ Mạn thúc thúc, ngày mai ta có thể huấn luyện cùng đoàn đội ở giữa được không?” Lâm Lôi đột nhiên hỏi.
    Hi Nhĩ Mạn, La Thụy, La Kiệt ba người không khỏi kinh ngạc nhìn về phía nó.
    “Phụ thân đại nhân đã từng nói, nếu muốn trở thành một người đứng ở vị trí cao, thì lại càng cần phải nổ lực phấn đấu nhiều hơn so với người bình thường.” Lâm Lôi không tự chủ được mà bắt chước cái khẩu khí nói chuyện của cha mình.
    Hi Nhĩ Mạn đột nhiên nở nụ cười. Hôm nay nhìn Lâm Lôi huấn luyện ông ta cũng thấy được, Lâm Lôi mặc dù năm ấy mới có 6 tuổi nhưng tố chất thân thể đã sánh ngang với những đứa trẻ 9, 10 tuổi. Lúc này gật đầu cười nói: “Tốt lắm, bất quá đến lúc đó ngươi không được phép lùi bước, phải biết rằng, không phải như vậy chỉ trong ngày một, ngày hai. Sau này cuộc sống vẫn còn dài lắm.”
    Lâm Lôi ngẩng cao cái đầu nhỏ của nó, tự tin mỉm cười: “Hi Nhĩ Mạn thúc thúc, người hãy chờ xem.”
    Đó là một buổi sáng rất bình thường ở Ô Sơn trấn. Sau này mỗi ngày đều như vậy, một đám trẻ tại Ô Sơn trấn dưới sự dạy dỗ chỉ bảo của lục cấp chiến sĩ ‘Hi Nhĩ Mạn’ tiếp tục khắc khổ rèn luyện.Chỉ có một điểm khác biệt so với trước đây, đó là một đứa trẻ năm đó mới có 6 tuổi là Lâm Lôi được bố trí tập luyện giữa một đoàn đội của những đứa trẻ từ 9 đến 10 tuổi ở hai bên phải trái xung quanh.

  2. #2
    Tham gia
    %08-%2010
    Bài gửi
    2.414
    Ink
    9.374
    Thanks
    0
    Được Thank 0 lần trong 0 bài

    Re: Bàn Long - Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị

    Quyển 1: Bàn Long Chỉ Giới
    Chương 2
    Long huyết chiến sĩ gia tộc (Thượng)
    Dịch giả: giangjc
    Nguồn: hoanguyettaodan.org





    Thoắt cái ngoảnh đi ngoảnh lại đã hơn nửa năm trôi qua. Đợt khắc khổ huẩn luyện thân thể, đả thông khí lực của Lâm Lôi đã đi qua những ngày xuân ấm áp. Cái nóng gay gắt của mùa hè giờ đã nhường chỗ cho bầu không khí mát mẻ trong những ngày cuối cùng của một mùa thu sắp tàn. Tại khoảng đất trống nằm cạnh những tán cao tùng, bạch dương thụ ở phía đông của Ô Sơn trấn hôm ấy, cứ mỗi khi có một cơn gió heo may thổi qua là lại kéo theo những phiến lá vàng héo úa lìa cành phiêu đãng trong không trung nhẹ nhàng rơi rụng. Toàn bộ mặt đất hoàn toàn bị bao phủ bởi một màu vàng của lá.
    Bóng tối dần buông xuống.
    Hôm nay, mô đất trống ở phía đông không giống như thường lệ, có đến hơn 300 người đang tụ tập tại đó.
    “Buổi huấn luyện tối ngày hôm nay đến đây là chấm dứt!” Hi Nhĩ Mạn mỉm cười nói: “Tại đây, mọi người sẽ cùng cầu chúc cho đám hài tử của Ô Sơn trấn chúng ta chuẩn bị lên đường nhập ngũ.”
    Khi công việc đồng áng vụ thu qua đi, đó là lúc mùa tuyển quân sẽ đến. Mỗi một thiếu niên đều ôm trong lòng hoài bão mình sẽ trở thành một chiến sĩ vĩ đại. Đương nhiên cũng có không ít người mong ước được trở thành ma pháp sư. Chí có điều, muốn trở thành ma pháp sư là điều vô cùng khó khăn. Để trở thành ma pháp sư thì cần phải có tư chất, mà điều này thì e rằng trong một vạn người thì đại khái chỉ có khoảng một người. Chính vì vậy nên đó là điều mà những người bình thường thường không dám nghĩ đến.
    Trở thành chiến sĩ xem ra dễ dàng hơn nhiều. Khi đã đủ 16 tuổi, độ tuổi trưởng thành, hoặc tối thiểu cũng đạt đến nhất cấp chiến sĩ, chỉ cần có một trong hai điều kiện này thôi thì đã có thể dễ dàng tòng quân.
    “Hi Nhĩ Mạn thúc thúc, đa tạ.”
    Tất cả 126 gã thiếu niên 17, 18 tuổi đều cùng khom mình xuống đất cung kính hành lễ. Thường thì đám thiếu niên này không đến tham gia huấn luyện. Bọn họ đều là những người đã trưởng thành, còn có công việc riêng của mình. Bất quá, tất cả bọn họ từ nhỏ đều đã từng được Hi Nhĩ Mạn bồi dưỡng, do đó Hi Nhĩ Mạn đương nhiên được coi là một vị ân sư trong lòng bọn họ.”
    Trước khi nhập ngũ, bọn họ muốn cùng nhau đến đây để cáo biệt Hi Nhĩ Mạn.
    Hi Nhĩ Mạn nhìn cái đám 17, 18 tuổi này, cảm nhận được cái khí thế bừng bừng sôi nổi của lứa tuổi thiếu niên, lòng không tránh khỏi cảm khái vạn phần. Bởi ông ta biết, trong lòng lũ trẻ lúc này tràn ngập khao khát đối với cuộc sống trong quân ngũ, chỉ có điều sau khi 10 năm quân ngũ đã qua đi, liệu có bao nhiêu người trong số chúng hiện đang đứng ở đây có thể quay trở về?”
    “126 đứa trẻ này, hy vọng sẽ có một nửa trong số chúng có thể sống sót để quay về.” Hi Nhĩ Mạn trong lòng thầm cầu chúc.
    Ông ta nhìn đám trẻ này, dõng dạc nói: “Đám tiểu tử hãy nghe cho rõ đây, các ngươi đều là nam nhân của Ô Sơn trấn, là nam nhân của Ô Sơn trấn thì phải ưỡn ngực hiên ngang, sẵn sàng nghênh tiếp mọi sự khiêu chiến, không được sợ hãi, có nghe rõ không?”
    Đám thiếu niên 17, 18 tuổi kia lập tức ngực ưỡn ra, thân đứng thẳng tắp, ánh mắt rực cháy ngọn lửa khát vọng chờ mong đối với cuộc sống trong quân ngũ sắp đến, đồng loạt lớn tiếng hô: “Nghe rõ!”
    “Tốt lắm.” Hi Nhĩ Mạn toàn thân đứng thẳng, ánh mắt lãnh lệ phảng phất nét đặc thù vốn có của một quân nhân.
    “Ngày mai các ngươi đã xuất phát rồi, đêm nay hãy chuẩn bị cho tốt. Ta biết rất rõ thực lực của các ngươi, tất cả các ngươi đều có thể dễ dàng gia nhập quân ngũ. Ta, Hi Nhĩ Mạn, sẽ tại Ô Sơn trấn này đợi chờ các ngươi tương lai vinh hiển quay trở về vinh quy bái tổ!” Hi Nhĩ Mạn lớn tiếng hô.
    Ánh mắt của 126 gã thiếu niên không khỏi phát sáng.
    Vinh quy bái tổ, đó chính là giấc mộng trong lòng mỗi người.
    “Bây giờ, ta ra lệnh cho các ngươi, lập tức quay về chuẩn bị cho tốt, giải tán!” Tiếng Hi Nhĩ Mạn dõng dạc vang lên.
    “Vâng”.
    126 gã thiếu niên cung kính đáp. Sau đó toàn bộ bọn chúng rời đi trước ánh mắt mong mỏi, sùng bái của gần 200 đứa trẻ chưa đến tuổi trưởng thành đang đứng bên cạnh. Chỉ ngày mai đây thôi, bọn họ mỗi người sẽ tự bước đi trên chính hành trình của cuộc đời mình.
    “Ta còn 2 năm nữa cũng sẽ trưởng thành, đến lúc đó là có thể gia nhập quân ngũ được rồi!”
    “Chỉ nghĩ đến cuộc sống trong quân ngũ thôi cũng đã khiến cho bầu nhiệt huyết trong người ta sôi trào rồi. Nếu cả đời cứ mãi quanh quẩn tại Ô Sơn trấn này thì cuộc sống sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
    Một đám thiếu niên 13, 14 tuổi đua nhau đàm luận. Toàn bộ bọn chúng đều nhiệt huyết sôi sục, tràn ngập ước mơ và khát vọng đối với cuộc sống. Bọn chúng muốn kiến công lập nghiệp, muốn được đám nữ hài sùng bái, muốn ngày trở về cố hương mọi người phải xưng tụng mình.
    Đó chính là giấc mơ của bọn chúng!

    “Lâm Lôi, hôm nay phụ thân Hoắc Cách đại nhân của ngươi có điều vô cùng quan trọng muốn nói. Ngươi đừng có ở đây mà chơi đùa với lũ nhóc nữa. Mau cùng đi theo chúng ta trở về thôi.” Hi Nhĩ Mạn đi đến trước mặt Lâm Lôi, nhìn nó mà trong lòng cảm thấy vui mừng vô hạn.
    Lâm Lôi thông minh phi thường, vốn được phụ thân Hoắc Cách giáo dục từ nhỏ, học được rất nhiều điều, những thư tịch phổ thông đều có thể đọc qua.
    Đọc sách vốn là một điều vô cùng xa xỉ đối với người bình thường. Chỉ có quý tộc mới có cơ hội được đọc sách. Ba Lỗ Khắc gia tộc vốn là một gia tộc lâu đời, số lượng sách trong thư tịch là vô cùng đồ sộ.
    “Hi Nhĩ Mạn thúc thúc, ta biết rồi. Hôm nay phụ thân đại nhân đã nhắc nhở ta về điều này tới 3 lần, nếu không phải là chuyện vô cùng quan trọng thì phụ thân ta xưa nay không hề như vậy. Ta sẽ không ở lại đây chơi nữa.” Lâm Lôi nhoẻn miệng cười, để lộ ra một hàm răng trắng muốt, chỉ có điều là ở chính giữa hàm răng lại thiếu mất một chiếc.
    Nó đã bắt đầu thay răng.
    “Tốt lắm. Hàm răng bị thiếu mất một chiếc, nên khi cười sẽ bị gió lùa vào.” Hi Nhĩ Mạn cười cười, “Đi nào, trở về thôi.”
    Ở chính giữa tiền viện trong phủ đệ của gia tộc Ba Lỗ Khắc, sau khi cả nhà đã dùng bữa, Lâm Lôi đang chơi đùa cùng với đệ đệ của mình năm đó mới có 2 tuổi.
    “Ca ca, bế, bế.”
    Tiểu Ốc Đốn ánh mắt thuần khiết không vấy một chút tia tạp chất nhìn Lâm Lôi, tập tễnh bước từng bước nhỏ, đôi tay mũm mĩm nhỏ bé dang ra mau chóng nhào về phía Lâm Lôi, Lâm Lôi cách đó không xa cũng đang dang rộng đôi tay chờ Ốc Đốn.
    “Ốc Đốn, cố lên, cố lên!” Nó cổ vũ.
    Tiểu Ốc Đốn bước không vững, khiến cho người ta có cảm giác lo lắng rằng nó sẽ té ngã, bất quá cuối cùng không ngờ tiểu Ốc Đốn khi còn cách một khoảng thì lao òa vào lòng Lâm Lôi, làn da trắng ngần như nước của Ốc Đốn bỗng đỏ lựng cả lên, đôi mắt đen láy hưng phấn nhìn Lâm Lôi, bập bẹ cái giọng trẻ con gọi: “Ca ca, ca ca.”
    Nhìn thân đệ đệ của mình, Lâm Lôi trong lòng vô vàn yêu thương.
    Không có mẫu thân, cũng không có ông bà, mặc dù được cha cùng lão quản gia chăm nom, nhưng đối với thân đệ đệ của mình, Lâm Lôi tuy tuổi còn nhỏ nhưng cũng đã vô cùng vô cùng chiều chuộng. Nó luôn tự ý thức rằng mình thân là ca ca, cần phải chiếu cố cho đệ đệ.
    “Ốc Đốn, hôm nay đã học được cái gì?” Lâm Lôi cười hỏi.
    Ốc Đốn cau mày, khuôn mặt đáng yêu tỏ vẻ có phần suy tư trong chốc lát, sau đó hưng phấn đáp: “Hôm nay ta học sử dụng móng tay.”
    “Móng tay?” Lâm Lôi trên mặt không khỏi cảm thấy buồn cười. “Ngươi cào cái gì?”
    Ốc Đốn chìa ngón tay ra nói: “Ta sử dụng móng tay, trước tiên là cào sàn nhà, sau đó ta cào cái dạ hồ, rồi cào… oản, đúng rồi, oản để ăn.” Ốc Đốn sung sướng nhìn Lâm Lôi, chờ đợi câu khen ngợi của nó.
    “Ngươi cào cái dạ hồ, rồi sau đó lại cào oản để ăn?” Lâm Lôi trợn mắt.
    “Như thế không được sao? Ta cào rất sạch đấy nhé.” Ốc Đốn ngẩng cái đầu nhỏ lên, trong mắt cảm thấy khó hiểu ngước nhìn ca ca mình.

    “Lâm Lôi thiếu gia, phụ thân người đang tìm, đưa Ốc Đốn thiếu gia đây ta bế cho.” Chỉ thấy một lão đầu dáng vẻ hiền từ đang bước tới. Lão đầu này chính là quản gia ‘Hi Lý’ của gia tộc Ba Lỗ Khắc, mà toàn bộ gia tộc thì ngoại trừ quản gia ra, đến một thị nữa hay người hầu cũng đều không có.
    Lâm Lôi không trò chuyện cùng Ốc Đốn nữa, bế Ốc Đốn giao cho Hi Lý gia gia rồi đi tới phòng khách.
    “Phụ thân, lần này cho gọi con là có chuyện gì?” Mặc dù tuổi còn nhỏ, song lần này Lâm Lôi có thể cảm nhận được cha hắn chắc chắn là có chuyện gì đó trọng đại.
    Bước vào phòng khách, có thể bắt gặp ngay một chiếc tủ đồng hồ ở trong phòng thậm chí còn cao hơn cả đầu của Lâm Lôi.
    Chiếc tủ đồng hồ này chính là một vật phẩm tương đối cao cấp, chỉ có những người có tiền hoặc những gia đình quý tộc mới có thể có được. Lúc này, phụ thân của Lâm Lôi đang ngồi trước lò sưởi, quay mặt về phía cửa lò. Ngọn lửa trong lò vẫn không ngừng bập bùng cháy, thỉnh thoảng lại được cộng hưởng bởi tiếng nổ ‘lép bép’ của những thanh củi vỡ vụn vang lên.
    “Ủa, sao phụ thân lại thay đổi y phục vậy?” Lâm Lôi vừa nhìn thấy phụ thân mình trong phòng khách thì trong lòng cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Phụ thân thường ngày ở nhà thì vô cùng giản dị, mới rồi trong lúc ăn cơm, phụ thân vẫn còn bận y phục thường ngày, vậy mà bây giờ đã thay bằng một bộ y phục xa hoa đắt tiền rồi.
    Hoắc Cách toàn thân toát ra thứ khí chất đặc thù của quý tộc lâu đời. Loại khí chất này không phải cứ có tiền là có thể có được, chỉ có thể do truyền thống của một gia tộc cổ lão vun đắp mà thành. Một gia tộc truyền đời từ năm ngàn năm trước, những gia tộc bình thường há có thể với tới được hay sao?
    Hoắc Cách đứng dậy, khi vừa nhìn thấy Lâm Lôi thì ánh mắt không khỏi sáng lóe lên.
    “Lâm Lôi, theo ta tới tông đường. Hi Lý thúc thúc, người đối với gia tộc chúng ta chuyện gì cũng biết, cũng cùng một lượt theo đến đi.” Hoắc Cách mỉm cười nói.
    “Đến tông đường?” Lâm Lôi kinh ngạc.
    Tại phủ đệ của Ba Lỗ Khắc gia tộc, tất cả các thành viên trong gia tộc đều sinh sống tập trung tại tiền viện, còn khoảng sân ở phía hậu viện thì từ lâu đã chẳng có ai duy trì việc quét dọn. Duy chỉ có tông đường dùng để tế tự tổ tiên ở phía sau là mỗi tháng đều có người đến quét dọn.
    “Hiện tại cũng không phải là thời gian tế tự tổ tiên, thì đến tông đường để làm gì?” Lâm Lôi lòng đầy nghi hoặc.
    Rời khỏi phòng khách, Hoắc Cách, Lâm Lôi, cùng với quản gia Hi Lý đang bồng Ốc Đốn, mấy người đi dọc theo con đường rải đá phủ kín rêu phong vốn đã có lịch sử từ rất lâu đời, hướng về hậu viên phía sau tiến tới.
    Tàn thu, đêm lạnh như cắt.
    Gió lạnh ùa tới khiến Lâm Lôi không khỏi phải rùng mình. Chỉ có điều là nó không kêu lên thành tiếng bởi Lâm Lôi cảm nhận được một thứ khí tức không tầm thường. Theo sau phụ thân, đám người Lâm Lôi cùng bước vào giữa tông đường.
    “Cạch!” Cánh cửa lớn của tông đường đã khép lại.
    Những ngọn nến được thắp sáng, làm toàn bộ tông đường sáng bừng lên. Lâm Lôi liếc mắt một cái, tức thì thấy được đám linh vị của các bậc tiền bối hiển hiện trước mắt. Những linh vị được bày vô cùng dày đặc trên ban thờ đã minh chứng cho lịch sử lâu đời của Ba Lỗ Khắc gia tộc.
    Hoắc Cách lặng lẽ đứng trước đông đảo bài vị, không hề xuất ra một tiếng.
    Lâm Lôi lúc này trong lòng cũng cảm thấy vô cùng khẩn trương. Giữa tông đường chỉ còn lại duy nhất âm thanh của những ngọn nến đang cháy. Sự yên lặng đến đáng sợ khiến người ta bỗng cảm thấy như có một thứ áp lực đang đè nặng trong lòng.
    Đột nhiên Hoắc Cách bỗng xoay người lại, ánh mắt dừng lại trên người Lâm Lôi, trịnh trọng lên tiếng: “Lâm Lôi, hôm nay có không ít chuyện cần phải làm. Tại đây, trước tổ tiên của gia tộc Ba Lỗ Khắc, ta có một chuyện muốn nói cho con.”
    Lâm Lôi cảm thấy trống ngực mình đang ‘Thình thịch’, ‘Thình thịch’ đập mạnh.
    Hoắc Cách trên mặt thoáng qua nét tự hào, giọng sang sảng: “Lâm Lôi, Ba Lỗ Khắc gia tộc chúng ta đã truyền thừa từ năm ngàn năm qua, hướng tầm mắt ra nhìn khắp Phân Lai vương quốc này, đoán chừng cũng không thể tìm được một gia tộc thứ hai lâu đời đến như thế.” Giọng của Hoắc Cách lúc này tràn ngập ngữ khí kiêu ngạo tuyệt đối.
    Lâu đời, đó là điều khiến giới quý tộc vô cùng coi trọng.
    “Lâm Lôi, con đã từng nghe truyền thuyết về Tứ đại chung cực chiến sĩ trong lịch sử của Ngọc Lan đại lục chưa?” Hoắc Cách ngoảnh đầu nhìn Lâm Lôi.
    Lâm Lôi đôi mắt sáng ngời, gật gật đáp: “Con biết. Con đã từng nghe Hi Nhĩ Mạn thúc thúc nói qua. Tứ đại chung cực chiến sĩ trong truyền thuyết phân biệt thành Long huyết chiến sĩ, Tử diễm chiến sĩ, Hổ văn chiến sĩ, Bất tử chiến sĩ.”
    Hoắc Cách hài lòng mỉm cười gật gật đầu: “Đúng, bây giờ ta muốn nói cho con. Tứ đại chung cực chiến sĩ kỳ thực là đại diện cho bốn gia tộc từ xa xưa. Mà gia tộc Ba Lỗ Khắc chúng ta đích thực mang trong mình dòng máu cao quý của gia tộc Long huyết chiến sĩ từ xa xưa!”

  3. #3
    Tham gia
    %08-%2010
    Bài gửi
    2.414
    Ink
    9.374
    Thanks
    0
    Được Thank 0 lần trong 0 bài

    Re: Bàn Long - Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị

    Quyển 1: Bàn Long Chỉ Giới
    Chương 3
    Long huyết chiến sĩ gia tộc (Hạ)
    Dịch giả: giangjc
    Nguồn: hoanguyettaodan.org





    “Long huyết chiến sĩ gia tộc?” Lâm Lôi cảm thấy điều đó tựa như một tiếng sét đánh ngang tai.
    Trong suy nghĩ của nó, gia tộc mình vốn cũng chỉ là một gia tộc tồn tại lâu đời, nay đã trở nên suy bại mà thôi. Làm thế nào mà lại có thể liên quan đến truyền thuyết về Tứ đại chung cực chiến sĩ cơ chứ.
    “Con không tin ư?” Hoắc Cách trên mặt thoáng một nét kiêu ngạo. “Lâm Lôi, con có thể tiến lên nhìn cho kỹ những linh vị này. Con cũng đã được học chữ, mỗi một bài vị ở đây đều có khắc những sự tích của các bậc tiền bối, đặc biệt là 3 linh vị ở vị trí cao nhất trên kia.
    Hoắc Cách kéo tay Lâm Lôi: “Đi theo ta.”
    Ông ta dẫn Lâm Lôi đi đến vị trí phía sau cùng của nơi đặt bài vị, bế nó lên rồi nói: “Con hãy đọc kỹ những chữ viết ở phía sau.”
    Lâm Lôi mở to hai mắt nhìn lại, trên mặt sau của mỗi tấm linh vị kia đều có những chữ viết được điêu khắc rất sâu. Rất rõ ràng, đó chính là những chữ viết cổ của năm ngàn năm trước. Những ký tự cổ đó ghi dấu những sự tích kinh thiên động địa từ năm ngàn năm đã qua.
    “Ba Lỗ Khắc – Long huyết chiến sĩ đệ nhất của Ngọc Lan đại lục. Ngọc Lan lịch năm 4560, Ba Lỗ Khắc tại ‘Lâm Nam Thành’ nghênh chiến, sát tử băng sương cự long cùng hắc long, danh chấn thiên hạ. Ngọc Lan Lịch năm 4579, Ba Lỗ Khắc trên bờ biển Bắc Hải của đại lục nghênh chiến với cửu đầu xà hoàng, cùng ngày, biển không ngừng gào thét, thành trì gãy đổ, sau một ngày một đêm kịch chiến, Ba Lỗ Khắc cuối cùng cũng chém chết được cửu đầu xà hoàng… Cuối cùng thành lập Ba Lỗ Khắc gia tộc. Ba Lỗ Khắc tộc trưởng đời thứ nhất!”
    “Thụy Ân Ba Lỗ Khắc – Long huyết chiến sĩ đệ nhị của Ngọc Lan đại lục. Ngọc Lan lịch năm 4690, tại ma thú sơn mạch đánh bại và thu phục được một Thánh vực hoàng kim long, trở thành Hoàng kim long thánh kỵ sĩ! Ngọc Lan Lịch năm 4697…”
    “Cáp Trạch Ba Lỗ Khắc – Long huyết chiến sĩ đệ tam của Ngọc Lan đại lục. Ngọc Lan lịch năm 3560 xuất sanh. Trận đầu tại lạc nhật sơn mạch kịch chiến với Thánh vực ma thú ‘Huyết tình tông mao’…”
    Mỗi cái tên vĩ đại, mỗi sự tích rung động lòng người đều khiến nhiệt huyết trong người Lâm Lôi bành phát sôi trào.
    “Gia tộc ta lại chính là Long huyết chiến sĩ gia tộc sao?” Nó thực sự bị kích động đến rất lâu sau đó.
    Bên cạnh, giọng nói trầm thấp của Hoắc Cách vang lên: “Ba Lỗ Khắc gia tộc chúng ta ba đời liên tiếp đều xuất ra 3 vị Long huyết chiến sĩ. Một khi đã trở thành Long huyết chiến sĩ thì thọ mệnh cũng sẽ rất dài. Đệ nhị đại tộc trưởng Thụy Ân Ba Lỗ Khắc mãi tới khi đã 700 tuổi mới lấy vợ sinh con.”
    “Về sau thì sao?” Lâm Lôi nghi hoặc hỏi: “Phụ thân, tại sao gia tộc chúng ta hiện tại lại không còn Long huyết chiến sĩ nữa?”
    Hoắc Cách gật đầu nói: “Để trở thành Long huyết chiến sĩ thì điều chủ yếu là mật độ huyết mạch của Long huyết chiến sĩ trong cơ thể. Mật độ càng cao thì càng tốt, được truyền lại qua mỗi đời của một đại đệ tử. Sau này Ba Lỗ Khắc gia tộc tử đệ của chúng ta, mật độ huyết mạch của Long huyết chiến sĩ trong cơ thể càng ngày càng trở nên suy yếu, bạc nhược… Bất quá…”
    “Sau đời Cáp Trạch Đức Ba Lỗ Khắc, đại khái là khoảng 1000 năm, gia tộc Ba Lỗ Khắc của chúng ta đã xuất hiện vị Long huyết chiến sĩ đệ tứ. Sau đó trải qua khoảng 1500 năm tiếp theo, sau hơn 10 đời, gia tộc chúng ta mới lại xuất hiện tiếp vị Long huyết chiến sĩ đệ ngũ. Tuy nhiên, sau đó hơn 1000 năm cho đến tận bây giờ, thực sự là không xuất hiện thêm một vị Long huyết chiến sĩ nào nữa.”
    Hoắc Cách lắc đầu thở dài: “Vị Huyết long chiến sĩ thứ 5 chỉ sống tại Ngọc Lan đại lục hơn 200 năm, sau đó đột nhiên biến mất, cho đến ngàn năm sau vẫn không tìm thấy tung tích.”
    “Hơn 1000 năm đã trôi qua, một gia tộc dẫu cho có huy hoàng đến mấy, thì vẫn có khả năng trở nên suy bại.”
    “Bất quá, gia tộc chúng ta vẫn còn có hy vọng. Nói không chừng đến một đời đệ tử nào đó, mật độ huyết mạch Long huyết chiến sĩ trong cơ thể đạt tới điều kiện đủ để có thể trở thành Long huyết chiến sĩ, chỉ cần khổ tu tập luyện là được.”

    Lâm Lôi trong lòng chấn động: “Kiểm tra mật độ huyết mạch Long huyết chiến sĩ? Kiểm tra ta?” Lâm Lôi trong lòng hiểu rất rõ ý nghĩa của việc cha mình làm như vậy. Lần kiểm tra này sẽ cho ra đáp án rằng ta có thể đủ điều kiện để trở thành Long huyết chiến sĩ hay không.
    “Lâm Lôi, con đợi một lát, để ta đi lấy ‘Long Huyết châm’. Hoắc Cách hơi thở có phần kích động nói, sau đó đi về phía mật thất nằm phía sau tông đường.
    “Long huyết chiến sĩ? Ta sẽ trở thành Long huyết chiến sĩ ư?” Lâm Lôi trong lòng cảm thấy lúng túng.
    Nét bối rối trong lòng nó được thể hiện rất rõ. Có một chút gì đó chờ mong, xen lẫn với một chút sợ hãi, sợ hãi rằng mật độ huyết mạch Long huyết chiến sĩ trong người mình không đạt điều kiện.
    “Nếu thật bại, phụ thân hắn hẳn sẽ thất vọng lắm đây.” Lâm Lôi không khỏi nghĩ thầm. Sống cùng cha từ nhỏ, đệ đệ cũng cùng chung số phận. Lâm Lôi không muốn mình sẽ làm cha thất vọng. Chỉ là mật độ huyết mạch Long huyết chiến sĩ trong cơ thể không phải là thứ mà nó có khả năng quyết định được.
    Thoáng chốc, Hoắc Cách đã cầm trong tay một cây thước mỏng trong suốt dài chừng 20 ly thước bước tới.
    “Long huyết châm?” Lâm Lôi nhìn cây thước dài trong tay phụ thân, tự nhiên đoán ra tên gọi.
    “Tốt lắm, Lâm Lôi, chiếc châm này chỉ là nhẹ nhàng đâm vào da tay mà thôi, không đau đâu, dang tay ra nào.” Hoắc Cách cười nói. Lâm Lôi gật đầu, hít một hơi thật sâu rồi giơ cánh tay phải của mình ra. Giờ phút này, cánh tay phải phản ứng có phần hơi run run, Lâm Lôi thực sự là đang rất khẩn trương.
    Không chỉ mình Lâm Lôi, trên thực tế ngay cả Hoắc Cách bản thân cũng vô cùng khẩn trương.
    “Nhẫn nại một chút.” Hoắc Cách tay cầm ‘Long huyết châm’ trong suốt, nhẹ nhàng chích vào đầu ngón trỏ của Lâm Lôi, dễ dàng xuyên qua lớp da tay. Lúc này, Long Lôi chỉ cảm thấy một cảm giác đau nhói trong lòng, Long huyết châm cũng từ trong suốt chuyển sang màu đỏ đậm.
    Hoắc Cách toàn thân run rẩy, cầm Long huyết châm đưa ngang trước mắt, cẩn thận quan sát.
    Lâm Lôi ngẩng đầu, mắt không hề chớp chăm chú nhìn phụ thân mình, trong lòng thấp thỏm: “Mật độ huyết mạch Long huyết chiến sĩ trong cơ thể ta đủ dày rồi chăng? Phụ thân ta vì sao lại nhìn Long huyết châm lâu như vậy chứ?” Bỗng trong lòng nó chợt dâng lên một thứ dự cảm bất an.
    “Ài…” Một tiếng thở dài. Hoắc Cách cầm Long huyết châm đặt qua một bên.
    Nghe tiếng thở dài của cha, từ sâu thẳm trong đáy lòng vốn đang khẩn trương của mình, Lâm Lôi đã biết rằng mật độ huyết mạch Long huyết chiến sĩ trong cơ thể mình dám chắc không đạt đủ điều kiện. Trong mắt lệ ‘hoa’ cứ thế mà trào ra.
    “Không khóc, đúng, không được khóc.” Lâm Lôi nín tiếng nức nở, cố gắng kìm hãm nước mắt tuôn ra. “Phụ thân, xin lỗi, con đã khiến người phải thất vọng.”
    Hoắc Cách nghe Lâm Lôi nói như vậy, trong lòng cảm thấy có chút ấm áp, liền ôm chặt lấy nó vào lòng: “Lâm Lôi, thật khổ, cha kỳ thực cũng không hy vọng quá nhiều. Đã hơn một nghìn năm trôi qua, đã hơn mười đời chưa từng có một Long huyết chiến sĩ. Con có không đạt được cũng không có gì, phụ thân không trách con.”
    Cảm nhận được sự ấm áp trong lòng phụ thân, lòng Lâm Lôi cũng từ từ lắng xuống.
    Trong khi đó, Ốc Đốn năm ấy mới có 2 tuổi đang ngủ say trong vòng tay của quản gia Hi Lý.
    “Lâm Lôi à, hiện giờ Ba Lỗ Khắc chỉ còn lại có ta, con và đệ đệ của con. Ta cả đời này cũng không có mục tiêu quá lớn là trở thành Long huyết chiến sĩ, điều đó quá xa vời.”
    Lâm Lôi cũng ngẩng đầu nhìn cha mình.
    Nó rất hiếm khi thấy phụ thân nói chuyện với mình như vậy. Bình thường phụ thân vốn là một người rất kiên cường và nghiêm khắc.
    Hoắc Cách nhìn qua dãy linh vị, trong mắt thoáng qua một tia u buồn sâu kín nói: “Mục tiêu chính của ta, kỳ thực là muốn tìm truyền thừa chi bảo của Ba Lỗ Khắc gia tộc chúng ta trở về.”
    “Truyền thừa chi bảo, là cái gì a? Tại sao con lại chưa từng nghe nói nhỉ?” Lâm Lôi tò mò dò hỏi.
    Hoắc Cách tự hào nói: “Truyền thừa chi bảo của gia tộc chúng ta – chính là chiến đao ‘Sát Lục’ – là vũ khí của đệ nhất đại tộc trưởng Ba Lỗ Khắc gia tộc chúng ta, Long huyết chiến sĩ đệ nhất của Ngọc Lan đại lục. Ài… tử tôn bất hiếu, hơn 600 năm trước, vì gia tộc suy bại, đại tộc trưởng khi đó để thỏa mãn thú vui hưởng thụ xa xỉ của mình, đã đem truyền thừa chi bảo bán đi.”
    Nói đến đây, Hoắc Cách toàn thân phẫn nộ đến phát run, từ từ đứng dậy.
    “Bán truyền thừa chi bảo?” Lâm Lôi chính mình cũng cảm thấy phẫn nộ, mặc dù nó mới có 6 tuổi, nhưng đã từng đọc không ít sách vở nên cũng có thể hiểu được đạo lý, dẫu có khó khăn đến mấy thì cũng không nên bán truyện thừa chi bảo chứ. Huống hồ theo như lời phụ thân nói, đại tộc trưởng khi đó lại chỉ để thỏa mãn thú ăn chơi xa xỉ của mình.
    Vậy là truyện thừa chi bảo của Long huyết chiến sĩ gia tộc từ ngàn xưa đã bị đem bán.
    Điều này quả là một sự sỉ nhục!
    Một sự sỉ nhục đối với gia tộc Long huyết chiến sĩ lâu đời.
    Mỗi một đời đại tộc nhân đều muốn đem chiến đao ‘Sát Lục’ trở về. Chỉ là đã hơn 600 năm cố gắng mà vẫn không thành công.
    Hoắc Cách thân là tộc trưởng đương đại của gia tộc, đương nhiên là cũng có tâm lý tương tự. Chỉ có điều kinh tế của cả gia tộc cho đến ngày hôm nay đã suy kiệt lắm rồi, mười tám vạn kim tệ? Dẫu có đem tất cả phòng ốc bán đi sợ rằng vẫn chưa đủ được số tài sản khổng lồ như vậy.
    Truyền thừa chi bảo ở bên ngoài, sự sỉ nhục này khiến Hoắc Cách vẫn thường xuyên cảm thấy đau lòng, xấu hổ, không còn mặt mũi nào để đối mặt với các bậc tiền bối.
    Lâm Lôi nhìn vẻ mặt cha như vậy, bèn cất tiếng an ủi: “Phụ thân, người hãy yên tâm, có một ngày con nhất định sẽ đem bảo vật trở về.”
    “Con?” Hoắc Cách mỉm cười đứng dậy, xoa đầu con trai.
    Trong lòng ông thầm nghĩ: “Lâm này, ngươi có biết, những lời này… năm đó chính ta cũng từng nói với gia gia ngươi a…” Mỗi một đời đại đệ tử suốt 600 năm qua đều nỗ lực mà vẫn không thành công. Điều này có thể dễ dàng đạt được như vậy sao? Làm sao người ta chịu bán được cơ chứ?
    Mà nếu có bán, thì cái giá trên trời đó, một gia tộc đã suy bại như gia tộc Ba Lỗ Khắc chúng ta có thể gánh nổi sao?
    “Phụ thân không tin con sao?” Lâm Lôi ngẩng đầu nhìn phụ thân mình nghi hoặc.
    “Tin, tin chứ!” Hoắc Cách cười xòa.
    Phụ tử cùng ôm chầm lấy nhau. Gia tộc Long huyết chiến sĩ cổ xưa truyền thừa cho đến ngày nay chỉ còn lại mỗi 3 thành viên, chính là 3 thành viên cuối cùng của một gia tộc suy bại có lịch sử từ ngàn đời. Đến khi nào mới có thể tái hiện lại sự huy hoàng năm đó chứ? Nằm trong lòng cha lúc này, Lâm Lôi nắm tay đã siết lại thật chặt!

  4. #4
    Tham gia
    %08-%2010
    Bài gửi
    2.414
    Ink
    9.374
    Thanks
    0
    Được Thank 0 lần trong 0 bài

    Re: Bàn Long - Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị

    Quyển 1: Bàn Long Chỉ Giới
    Chương 4
    Trưởng Thành (Thượng)
    Dịch giả: giangjc
    Nguồn: hoanguyettaodan.org





    Gió xuân đang mơn man ùa về trên khắp các nhánh bạch dương thụ trong khuôn viên khoảng đất trống ở phía đông Ô Sơn trấn. Trên mô đất, một đám thiếu niên đang huấn luyện nhiệt hỏa thấu đất trời. Lần tiến hành kiểm tra mật độ huyết mạch Long huyết chiến sĩ trong cơ thể qua đi tính đến nay cũng đã được một năm rưỡi. Lâm Lôi của ngày hôm nay cũng đã là một chú bé 8 tuổi rồi. Trong một năm rưỡi trở lại đây, Hi Nhĩ Mạn có thể thấy rất rõ, Lâm Lôi càng ngày càng tự nghiêm khắc với mình hơn trong huấn luyện.
    “Tuyệt lắm, Lâm Lôi, kiên trì, kiên trì!” Hi Nhĩ Mạn ở bên hô to.
    Lâm Lôi lúc này chỉ mặc mỗi khố dài, nửa thân trên để trần mồ hôi vã ra như tắm. Nó đang gồng mình, toàn thân căng ra song song với mặt đất, hai tay giống như hai cây cột trụ cùng chống xuống, cả người không hề nhúc nhích, chỉ dùng 2 tay và hai đầu mũi chân để chống đỡ toàn thân.
    Rèn luyện Tĩnh thái trương lực!
    Đây là một phương pháp rèn luyện hết sức giản đơn nhưng lại vô cùng hiệu quả. Nếu có thể kiên trì được trạng thái này trong một canh giờ thì cơ thể sẽ không còn e ngại trước đao kiếm tầm thường nữa.
    “Tích tóc”.
    Mồ hôi từ trên trán cứ theo đường khóe mắt chảy xuống, khiến mắt Lâm Lôi không khỏi cảm thấy cay xè, lông mày không nhịn được cứ dựng ngược cả lên.
    “Lôi thật là lợi hại, mới có 8 tuổi mà rèn luyện Tĩnh thái trương lực đã đuổi kịp bọn trẻ 13, 14 tuổi.” Bên cạnh, một đám trẻ nhỏ cùng nhìn Lâm Lôi, thi nhau đàm luận.
    “Lôi, cố lên, gắng lên cho ta, đánh bại đám hài tử 13, 14 tuổi đi.” Cáp Đức Lợi với mái tóc trắng ở bên cạnh kêu gào.
    “Cố lên, Lôi!” Những đứa trẻ khác cũng hùa theo.
    Mối quan hệ giữa Lâm Lôi với những thiếu niên khác vô cùng thân thiết. Lâm Lôi mặc dù là một con em quý tộc, nhưng nó lại đối xử rất tốt với những đứa trẻ con nhà bình dân, bình thường luôn giúp đỡ bọn chúng tập luyện.
    “Tiếp tục kiên trì, tiếp tục kiên trì.” Lâm Lôi trong lòng không ngừng tự nhủ với chính mình.
    Bên cạnh đó, trong đầu nó lúc này vẫn còn vang vọng lời phụ thân nói với mình một năm trước: “Lâm Lôi, chúng ta là Long huyết chiến sĩ gia tộc, thân là thành viên của gia tộc Long huyết chiến sĩ, thân thể con vừa có ưu điểm, lại vừa có nhược điểm. Ưu thế là cho dù mật độ huyết mạch Long huyết chiến sĩ trong thân thể con không đủ dày để trở thành Long huyết chiến sĩ, nhưng thân thể con so với người bình thường thì vượt trội hơn nhiều. Người khác có thể rất khó rèn luyện thân thể để trở thành lục cấp chiến sĩ, nhưng con so với họ thì lại dễ dàng hơn một chút.”
    “Chỉ có điều là con cũng có nhược điểm. Nhược điểm đó chính là – con em của gia tộc Long huyết chiến sĩ không thể tu luyện đấu khí mật điển được. Bởi vì huyết mạch Long huyết chiến sĩ trong cơ thể chỉ phù hợp để tu luyện Long huyết mật điển, đồng thời mâu thuẫn với tất cả các đấu khí mật điển khác. Nhưng Long huyết mật điển thì chỉ khi mật độ huyết mạch Long huyết chiến sĩ trong cơ thể đạt tới một mức độ nhất định mới có thể tu luyện được, cho nên con không thể nào tu luyện được đấu khí.”
    “Cũng có lập luận cho rằng những người bình thường chỉ đơn thuần rèn luyện thân thể cũng có thể đạt tới lục cấp chiến sĩ. Nhưng đó chỉ là lý luận. Sự thật, những người như vậy là vô cùng, vô cùng hiếm. Bất quá không giống như chúng ta, cho dù huyết mạch Long huyết chiến sĩ trong cơ thể tương đối thưa thớt, cũng khiến cho chúng ta có bước khởi đầu cao hơn so với những người khác. Chúng ta chỉ đơn thuần rèn luyện thân thể cũng có thể tu luyện đến lục cấp chiến sĩ. Gia gia con cũng chỉ đơn thuần rèn luyện thân thể mà đã có thể đạt đến thất cấp chiến sĩ.”
    Lời của phụ thân, Lâm Lôi vẫn ghi lòng tạc dạ.
    Nó khẽ hét lên trong lòng: “Ta bây giờ lợi hại hơn so với người khác là bởi vì trong cơ thể ta có huyết mạch Long huyết chiến sĩ. Có điều ta không thể tu lyện được đấu khí. Chỉ có cố gắng, cố gắng hơn nữa! Gia gia đã từng có thể chỉ đơn thuần huấn luyện thân thể mà đã đạt tới thất cấp chiến sĩ, ta đây… cũng có thể trở thành bát cấp chiến sĩ, thậm chí là cửu cấp chiến sĩ, không có gì là không thể cả.”
    Bát cấp chiến sĩ!
    Cửu cấp chiến sĩ có thể được coi là đệ nhất cao thủ tại Phân Lai vương quốc. Nếu có thể trở thành bát cấp chiến sĩ, cho dù không cách nào trọng hiện lại được huy hoàng năm xưa của gia tộc, thì cũng có thể giúp cho gia tộc có điều kiện rất lớn để cải thiện.
    “Kiên trì!” Lâm Lôi cắn răng chịu đựng.
    Lúc này nó cảm thấy đôi tay mình đau đớn tựa như có vô vàn con kiến đang ở bên trong cắn xé. Toàn thân không ngừng lắc lư, mỗi bộ phận trên cơ thể đều run lên, mỗi chỗ trên cơ thể đã lao lực đến quá độ. Lúc này rõ ràng là như vậy.
    Sau một hồi lâu, rốt cuộc – “Bịch!”
    Lâm Lôi toàn thân vô lực ngã nhào ra đất.
    “Thật thoải mái”. Thiếp đi trên mặt đất, toàn thân hoàn toàn thả lỏng, Lâm Lôi có thể rõ ràng cảm nhận được từng ngõ ngách trong cơ thể mình tê tê, đau đau. Những chỗ trên thân thể trải qua rèn luyện cũng bắt đầu từ từ phát triển. Sự phát triển này một lần, hai lần thì có thể không cảm nhận được rõ ràng, nhưng trải qua một thời gian dài thì những tiến bộ của cơ thể có thể dễ dàng thấy được.
    Hi Nhĩ Mạn đứng bên cạnh hài lòng gật gật đầu.
    Lập tức ông ta quay sang đám thiếu niên 14, 15 tuổi, sắc mặt lạnh lẽo quát: “Phải thật kiên trì cho ta, Lâm Lôi mới có 8 tuổi, trong khi các ngươi đều trưởng thành hơn nhiều so với nó, đừng để thua kém một đứa trẻ mới có 8 tuổi chứ.”
    Luyện tập buổi sáng chấm dứt, Lâm Lôi sau khi từ biệt đám hảo bằng hữu của mình, lại như thường lệ quay về phủ đệ của gia tộc Ba Lỗ Khắc. Như quả không phải là người quen biết thì nhất định sẽ lầm tưởng nó là một thiếu niên 11, 12 tuổi chứ không phải là một đứa trẻ mới lên 8.
    Ba Lỗ Khắc gia tộc tử đệ quả là không giống như người bình thường.
    “Ca ca!” Ốc Đốn ngây ngây ngô ngô vừa thấy Lâm Lôi, lập tức lao tới ôm chầm lấy.
    “Được rồi, Ốc Đốn, trên người ta toàn là mồ hôi, để ca ca đi tắm một chút đã” Lâm Lôi véo khuôn mặt nhỏ bé bầu bĩnh của Ốc Đốn, cười nói.
    Ốc Đốn hừ một tiếng: “Ta biết ca ca người sau khi tắm xong sẽ lại tới chỗ phụ thân để học tiếp.”
    Lâm Lôi là một con em quý tộc, nên từ nhỏ đã bắt đầu tiếp nhận sự giáo dục của quý tộc. Ba Lỗ Khắc gia tộc vốn là một gia tộc với hơn 5000 năm lịch sử, trên phương diện giáo dục này so với các đại quý tộc khác trong vương quốc còn có phần nghiêm khắc hơn.
    “Được rồi mà, Ốc Đốn, giữa trưa ca ca sẽ chơi cùng với ngươi.” Lâm Lôi cười xòa.
    Ốc Đốn chỉ là một đứa bé, trong khi Lâm Lôi thì lại rất hiểu chuyện.
    Sau khi tắm và thay một bộ y phục sạch sẽ, Lâm Lôi bước vào phòng khách. Lúc này, phụ thân Hoắc Cách Ba Lỗ Khắc đang ngồi thật thẳng bên cạnh cái bàn ở trong phòng. Trước mặt ông là 3, 4 bộ sách rất dày.
    “Phụ thân!” Lâm Lôi cung kính hành lễ.
    Hoắc Cách khẽ gật đầu, Lâm Lôi lập tức tới gần bên cạnh ông ta rồi ngồi xuống.
    “Hôm qua đã giảng cho con nghe về tất cả các quốc gia tại Ngọc Lan đại lục, bây giờ con hãy nhắc lại một lượt cho ta nghe.” Hoắc Cách lạnh lùng nói.
    Đây mới chính là Hoắc Cách.
    Nhớ lại lúc trước ôm Lâm Lôi ở giữa tông đường, đó thực sự là một chuyện thực hiếm có. Lúc bình thường, yêu cầu của Hoắc Cách đối với Lâm Lôi có thể nói là ‘nghiêm khắc’. Vô luận dù là ở mặt nào, Hoắc Cách cũng truy cầu sự hoàn mĩ, không cho Lâm Lôi được phép mắc sai lầm.
    “Vâng, thưa cha!” Lâm Lôi bình tĩnh đáp.
    “Tại Ngọc Lan đại lục có 3 đại hiểm địa, phân ra là đệ nhất sơn mạch ‘Ma Thú sơn mạch’, đệ nhị sơn mạch ‘Lạc Nhật sơn mạch’, cùng với đệ nhất sâm lâm ‘Hắc Ám chi sâm’. Tam đại hiểm địa đều chiếm một phạm vi rộng lớn vô cùng. Trong đó Ma Thú sơn mạch gần như quán xuyến cả đại lục nam bắc, trải dài đến ngàn dặm. Bên trong có vô số ma thú, thậm chí có cả những Thánh vực ma thú với lực lượng ‘hủy thiên diệt địa’. Toàn bộ đại lục cũng bởi Ma Thú sơn mạch mà phân chia ra thành những bố cục khác nhau.”
    “Ở phía tây của Ma Thú sơn mạch, tổng cộng có 12 vương quốc, 32 công quốc. Toàn bộ chủ yếu được chia thành 2 phái: Một bên là Phân Lai vương quốc, đứng đầu là Thần Thánh đồng minh. Một bên là Hắc Sư vương quốc do Hắc Ám đồng minh dẫn đầu. Cũng bởi một bên thuộc về ‘Quang Minh giáo đình’, một bên thuộc về ‘Hắc Ám giáo đình’ cho nên không ngừng chiến phạt lẫn nhau.”
    “Ở phía đông của Ma Thú sơn mạch bao gồm 4 đại đế quốc, 6 đại vương quốc cùng với nhiều công quốc. Mà tứ đại đế quốc thì vô cùng rộng lớn, không chịu ảnh hưởng của cả ‘Quang Minh giáo đình’ lẫn ‘Hắc Ám giáo đình’. Tại tứ đại đế quốc, hoàng quyền được tôn sùng cao nhất. Mỗi một nước trong tứ đại đế quốc đều có thể sánh với Thần Thánh đồng minh.”
    “Tứ đại đế quốc chia ra ở giữa là ‘Ngọc Lan đế quốc’, nằm ở phía đông nam là ‘Lai Nhân đế quốc’, phía đông có ‘La Áo đế quốc’ còn ‘Ái Bố Lai Ân đế quốc’ đóng ở phương bắc.” Lâm Lôi thuyết một tràng dài, sau đó ngừng lại một chút.
    “Thế thôi à?” Hoắc Cách sắc mặt lạnh lẽo.
    Lâm Lôi tức thì muốn nói tiếp, chỉ có điều Hoắc Cách đã cất tiếng ngăn lại: “Ta hỏi con, Thần Thánh đồng minh của chúng ta tổng cộng có tổng cộng bao nhiêu vương quốc, bao nhiêu công quốc?”
    “Thần Thánh đồng minh chúng ta có 6 đại vương quốc, mười… mười…” Lâm Lôi đột nhiên nhíu mày lại.
    Thần Thánh đồng minh nội bộ có bao nhiêu công quốc? Lâm Lôi trong lòng thoáng chút mơ hồ. Hình như là 15 công quốc. Không, có lẽ là 17 vương quốc. Nhất thời nó không thể nào nhớ ra được.
    “Hừ”.
    Hoắc Cách mặt lạnh như tiền, từ bên cạnh lôi ra một cây Kinh điều, Lâm Lôi xoay người đưa cánh tay phải ra.
    Cơ bắp trên người Hoắc Cách cuồn cuộn, Kinh điều trong tay vút lên “Chát” một tiếng, vụt thật mạnh vào tay phải của Lâm Lôi. Trên bàn tay phải của Lâm Lôi lập tức hằn lên một vệt máu. Nó cắn răng chịu đựng, đến một tiếng cũng không rên la.
    “Lâm Lôi, con phải nhớ kỹ. Chúng ta bây giờ đang sống trong Thần Thánh giáo đình, cho nên mọi chuyện của Thần Thánh đồng minh đều phải hiểu rõ!” Hoắc Cách lạnh lùng nhìn nhi tử của mình. “Ngọc Lan đại lục đại khái chủ yếu là dựa vào 6 đại thế lực, 4 đại đế quốc cùng 2 đại đồng minh.”
    Lâm Lôi gật gật đầu.
    Phụ thân cố gắng nói một cách đơn giản chính là khiến người khác trong lòng có thể dễ dàng hiểu được.
    “Thần Thánh đồng minh tại cực bắc tiếp giáp với ‘Áo Bố Lai Ân’ đế quốc, mà Hắc Ám đồng minh thì lại liền kề với ‘Ngọc Lan đế quốc. Chúng ta đang sống trong ‘Thần Thánh đồng minh’ dưới sự lãnh đạo của ‘Quang Minh giáo đình’, nếu đoàn kết lại thì trình độ sẽ không thua kém gì so với Tứ đại đế quốc.
    Lâm Lôi nghe lời cha nói, trong lòng cũng rất tán đồng.
    Ngày hôm qua, nó đã duyệt qua không ít bộ sách, cũng biết rõ rằng, ‘Thần Thánh đồng minh’ được coi là ‘trung tâm nghệ thuật’ của Ngọc Lan đại lục, đồng thời cả đệ nhất cường quốc về kinh tế là ‘Ngọc Lan đế quốc’ cũng được nhắc đến.
    Hơn nữa lại còn có cả Quang Minh giáo đình đứng đằng sau lưng.
    Thần Thánh đồng minh đích thực là vô cùng cường đại.
    “Hôm nay, chúng ta học về nghệ thuật.” Hoắc Cách giọng lạnh băng nói: “Là một quý tộc thì cần phải tinh thông nghệ thuật. Nghệ thuật có thể bồi dưỡng cho khí chất quý tộc ở bên trong!” Lập tức Hoắc Cách lôi từ bên cạnh ra một bộ sách dày chừng nắm tay, lật ra.
    “Ngọc Lan lịch năm 3578, thạch điêu (điêu khắc đá) đại sư vĩ đại ‘Phổ Lỗ Khắc Tư’ được sinh ra tại…”
    Bên cạnh sự nghiêm khắc giáo dục của Hoắc Cách, bản thân Lâm Lôi cũng nỗ lực ghi nhớ những lý giải, nỗ lực để bản thân có thể đạt được yêu cầu của cha.

  5. #5
    Tham gia
    %08-%2010
    Bài gửi
    2.414
    Ink
    9.374
    Thanks
    0
    Được Thank 0 lần trong 0 bài

    Re: Bàn Long - Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị

    Quyển 1: Bàn Long Chỉ Giới
    Chương 5
    Trưởng Thành (Hạ)
    Dịch giả: giangjc
    Nguồn: hoanguyettaodan.org







    Thời gian lặng lẽ trôi, chớp mắt chiếc tủ đồng hồ đã điểm 11 tiếng, báo hiệu đã đến trung ngọ 11 khắc.
    “Hoắc Cách đâu rồi?” Một giọng nói sang sảng vang lên. Ba Lỗ Khắc gia tộc phủ đệ không có gia nhân, rất hiển nhiên là vị khách này đã tiến vào giữa tiền viện.
    Hoắc Cách nhướng mày, buông bộ sách dày trong tay xuống: “Lâm Lôi, hôm nay đến đây thôi.” Sau đó ông ta vẻ mặt hớn hở bước ra ngoài phòng khách.
    “A, Hoắc Cách, bằng hữu thân ái của ta. Hôm đó ta nghe thấy tiếng chim quyên hót, đoán rằng nhất định sẽ có chuyện mừng phát sinh. Quả nhiên là đến giữa trưa thì ta nhận được tin của ngươi. Thấy thư ngươi, ta quả thật vô cùng cao hứng.”
    “Phì Lực thân ái, gặp được ngươi, ta cũng cao hứng phi thường. Hi Nhĩ Mạn, các ngươi mau đem bước thạch điêu ‘Mãnh Sư’ đến đây cho ta. Phì Lực lại đây nào, chúng ta sang phòng khách xem bức thạch điêu được mang tới.”
    Nghe tiếng đối thoại, Lâm Lôi trong lòng cảm thấy đau xót.
    “Lại muốn bán đồ vật trong nhà đây.” Lâm Lôi biết bức tượng ‘Mãnh Sư’ chính là bức thạch điêu mà cha vô cùng yêu thích. Cũng bởi ‘Ô Sơn trấn’ đánh thuế rất nặng đối với gia tộc Ba Lỗ Khắc, đã khiến cho kinh tế của gia đình hiện nay trở nên thực sự khó khăn.
    Cũng còn may là Ba Lỗ Khắc gia tộc vốn là một gia tộc vô cùng cổ xưa, cũng nhờ sự cổ xưa đó mà trong gia tộc vẫn còn có không ít những vật phẩm với lịch sử lâu đời.
    Đáng tiếc, dẫu có nhiều vật phẩm thì cũng không thể trụ lại sau bao năm bị đem bán. Tính đến hôm nay, những vật phẩm còn lại trong nhà chỉ còn lại rất ít. Lâm Lôi không khỏi nhìn về phía cái tủ đồng hồ trong phòng khách kia mà tự hỏi: “Chẳng biết đến bao giờ thì cái tủ đồng hồ này cũng phải đem bán đây?”
    Chỉ thấy một vị trung niên nhân với mái tóc dài màu vàng, trên người toát ra một cỗ khí chất của quý tộc đang cùng Hoắc Cách bước vào phòng khách. Lâm Lôi thoáng nhìn đã có thể đoán ra ngay vị trung niên nhân tóc vàng này chính là người có tên gọi ‘Phì Lực’ kia.
    “Ồ, vị nam hài đáng yêu này có phải là nhi tử của Hoắc Cách nhà ngươi không?” Phì Lực nở một nụ cười thân thiết, nhìn Lâm Lôi nói: “Lâm Lôi Ba Lỗ Khắc, đúng không? Ta có thể gọi ngươi là Lâm Lôi được chứ?”
    “Rất vinh hạnh, thưa tiên sinh.” Lâm Lôi đặt tay trái trước ngực, cung kính khom người hành lễ.
    “Quả là một đứa trẻ đáng yêu.” Phì Lực tựa hồ có vẻ rất cao hứng.
    Bên cạnh Hoắc Cách cũng cười nói: “Phì Lực, đừng để ý đến đứa nhỏ nữa, ngươi hãy quan sát bức thạch điêu ‘Mãnh Sư’ đã được đem đến này.” Chỉ thấy Hi Nhĩ Mạn hai tay đang dễ dàng bê một bức thạch điêu sư tử tiến vào phòng khách, rồi sau đó nhẹ nhàng đặt xuống đất.
    Bức thạch điêu nặng ngót nghét ngàn cân, vậy mà trong tay Hi Nhĩ Mạn lại chẳng khác nào một món đồ chơi, điều đó có thể cho thấy thực lực của ông ta.
    “Hi Nhĩ Mạn tiên sinh, thực lực của người thực khiến ta phải kinh hãi. Trong trang viện của ta không hề có một hộ vệ đội trưởng lợi hại như vậy. Thậm chí kể cả mười hai thành trấn thuộc lãnh địa của ta cũng chẳng đào đâu ra.” Phì Lực mỉm cười nói, nhưng trong ngữ điệu, hàm ý muốn mời Hi Nhĩ Mạn là vô cùng rõ ràng.
    Hi Nhĩ Mạn lạnh lùng đáp: “Ô Sơn trấn là quê nhà của ta, thưa tiên sinh.”
    “Xin lỗi.” Phì Lực lập tức đỡ lời.
    Phì Lực quay đầu sang phía Hoắc Cách: “Hoắc Cách, bức thạch điêu này của ngươi ta rất thích, nhưng ta không thể không nói. Kỹ thuật điêu khắc của thạch điêu ‘Mãnh Sư’ này không phải hạng đứng đầu, không thể so sánh được với các tác phẩm của các bậc đại sư khắc đá.”
    “Phì Lực, ngươi nếu không muốn mua thì thôi vậy.” Quan điểm của Hoắc Cách là rất rõ ràng.
    Phì Lực ánh mắt không khỏi nheo lại, rồi bỗng bật cười: “Ha ha… Hoắc Cách, đừng tức giận mà, ta cũng không có nói là không muốn mua, chỉ là nói ra sự thật mà thôi. Vậy ta ra giá cho bức thạch điêu này 500 kim tệ, thế nào?”
    “500 kim tệ?” Hoắc Cách nhướng mày.
    Cái giá đưa ra này quá thấp so với ước lượng trong lòng ông ta. Cái giá mà Hoắc Cách trong lòng hướng tới là 800 kim tệ.
    Tại Ngọc Lan đại lục, 1 kim tệ = 10 ngân tệ = 1000 đồng tệ. Những người dân bình thường làm việc quanh năm cũng có thể kiếm được khoảng 20, 30 kim tệ, còn những binh lính bình thường trong quân đội một năm quân hưởng cũng vào khoảng 100 kim tệ.
    “Cái giá quá thấp.” Hoắc Cách lắc lắc đầu.
    “Hoắc Cách, hẳn ngươi cũng biết, tất cả những thạch điêu có hàng ngàn năm lịch sử tại Ngọc Lan đại lục đều có một đôi lớn, tính nghệ thuật chân chính của thạch điêu chính là nằm ở yếu tố trên, tính nghệ thuật trong bức thạch điêu này của ngươi… a a, chỉ là vì thực lòng ta có tương đối thích mà thôi, 500 kim tệ mà ta đưa ra đã là giá cao nhất rồi, nếu ngươi không chấp nhận thì đành thôi vậy.”
    Phì Lực mỉm cười quay đi, bỗng bất chợt nhìn thấy cái tủ đồng hồ đặt trong phòng khách, ánh mắt bỗng sáng rực lên: “Hoắc Cách, nếu ngươi đồng ý bán cái tủ đồng hồ kia, ta rất sẵn lòng trả giá 1000 kim tệ.”
    Hoắc Cách nhất thời sắc mặt lạnh lẽo.
    “Ồ, 2000 kim tệ cũng được, đó chính là cái giá cao nhất rồi.” Phì Lực vội vàng nói.
    Hoắc Cách lắc đầu kiên quyết: “Cái tủ đồng hồ này không bán! Còn về phần bức thạch điêu, 600 kim tệ, nếu không đồng ý thì mời đi cho.”
    Phì Lực cẩn thận quan sát thái độ của Hoắc Cách trong chốc lát, rồi sau đó bật cười: “Được, Hoắc Cách, ta đáp ứng cái giá này của ngươi, 600 kim tệ, quản gia, mang 600 kim tệ tới.” Tên quản gia đang đứng chầu chực bên ngoài phòng khách lập tức chạy đi lấy túi tiền rồi dâng lên.
    Những cái túi nhỏ màu vàng, tất cả là 6 túi.
    “600 kim tệ, Hoắc Cách, ngươi có thể thếm.” Phì Lực cười nói.
    Hoắc Cách đưa tay nhấc những cái túi lên lắc lắc, đơn thuần là thông qua sức nặng và thể tích mà ông ta có thể xác định được, đích thực là 6 túi kim tệ, mỗi túi có 100 đồng vàng, Hoắc Cách mỉm cười gật đầu: “Phì Lực, hay là ở lại dùng bữa trưa với chúng ta?”
    “Không cần đâu, ta còn có việc phải về.” Phì Lực cười thoái thác.
    Ngoài lão đầu quản gia của Phì Lực, còn lại bố trí 2 tên chiến sĩ cường tráng, có phần vất vả bê bức thạch điêu đi.”
    Đợi đám người Phì Lực rời đi, Hoắc Cách nhìn 6 túi kim tệ trước mặt, trong lòng thoáng có nét buồn bã, lần này là bán thạch điêu, lần sau sẽ đến thứ gì đây? Trong nhà mặc dù có không ít đồ vật, nhưng chung quy rồi cuối cùng cũng sẽ bị đem bán.
    “Cha, con muốn học khắc đá!” Lâm Lôi đột nhiên nói.
    Nó biết rất rõ, tại Ngọc Lan đại lục này, chỉ cần là một thạch điêu đại sư có tiếng tăm thì các tác phẩm tối thiểu cũng trên vạn kim tệ, trong khi những tác phẩm có tiếng một chút thậm chí còn có giá lên đến hơn mười vạn kim tệ. Không đơn thuần chỉ là về mặt tiền bạc mà địa vị của các bậc thạch điêu đại sư này đều là cực cao.
    “Nếu ta có thể trở thành một thạch điêu đại sư, vậy thì phụ thân sẽ không cần phải bán các đồ vật trong nhà nữa.” Lâm Lôi trong lòng nghĩ như thế.
    “Khắc đá?” Hoắc Cách đưa mắt liếc nhìn Lâm Lôi một cái, lãnh đạm cất tiếng.
    “Lâm Lôi, con có biết rằng, trong quá khứ cư dân của Thần Thánh đồng minh tối thiểu có đến mấy trăm vạn người đều đã từng học qua khắc đá, tuy nhiên số thạch điêu đại sư chính thức thì cũng chưa đủ để đếm trên đầu ngón tay. Hơn nữa đối với nghề khắc đá, nếu không có sư phụ giỏi, chỉ dựa vào chính mình thì căn bản không có khả năng thành công.”
    “Khắc đá chính là một cái vòng tròn mà không phải người bình thường có thể bước vào được. Con chỉ nhìn vào giá trị các tác phẩm của những thạch điêu đại sư này có giá lên đến mấy vạn kim tệ, thậm chí còn cao hơn nữa, nhưng con có biết rằng tuyệt đại đa số các thạch điêu công tượng, lương một năm cũng chỉ kiếm được có hơn mười kim tệ hay không.”
    Hoắc Cách ngữ khí vô cùng nghiêm khắc.
    Lâm Lôi cũng bị dọa đến phát hoảng, vừa rồi nó cũng chỉ là nghĩ đến việc khắc đá có thể cải thiện được tình hình của gia đình nên mới nói như vậy, ai dè phụ thân lại nói nhiều đến thế, ngữ khí lại nghiêm trọng đến thế.
    “Được rồi, tông đường cũng cần được dọn dẹp lại cho sạch sẽ, hôm nay sau bữa trưa, con hãy đến dọn dẹp lại đi.” Hoắc Cách lạnh lùng nói.
    “Vâng, thưa cha.” Lâm Lôi cung kính đáp.
    Nhìn nó, trong lòng Hoắc Cách không khỏi khẽ thở dài: “Khắc đá? Hài tử, ngươi có biết không, ta cũng từng học khắc đá, học suốt mười năm a. Đáng tiếc, các tác phẩm của ta đều không đáng giá.” Hoắc Cách cũng từng ôm hoài vọng trở thành một vị cao thủ điêu khắc để ít nhất thì kinh tế của gia tộc cũng có cơ hội lớn được cải thiện.
    Có điều ông ta không thể ngờ được rằng, học đến 10 năm nhưng tác phẩm lại không hề có giá trị. Cái vòng tròn của những cao thủ khắc đá kia tựa hồ giống hình một cái Kim tự tháp.
    Những thạch điêu đại sư danh tiếng thì ngự ở vị trí trên đỉnh của Kim tự tháp, bọn họ có địa vị, hơn nữa mỗi tác phẩm lại có giá trị đến mấy vạn, thậm chí là hơn mười vạn kim tệ.
    Còn lại vô số các thạch điêu công tượng khác thì lại bị dìm xuống đáy của Kim tự tháp, các tác phẩm của bọn họ cũng chỉ là thứ đê tiện để cho người ta chê cười, cùng lắm thì có người bỏ ra vài đồng kim tệ để mua rồi sau đó đem đi làm đồ trang sức.

  6. #6